Tướng công hoàng đế của nông phu – chương 3

Chương 3:

Trương Đại Lực lần thứ hai quả quyết gật gật đầu, bà mối Vương lúc này mới vui vẻ ra mặt, vốn gương mặt khá béo tốt, mạnh mẽ cười ra một đống nếp nhăn.

“Đại Lực à, ngươi cuối cùng đã nghĩ thông suốt rồi, ta bảo này, nếu như hồi trước ngươi có thể nghĩ như vậy, hiện tại hài tử biết đi rồi cũng nên, yên tâm, đây là việc trong lòng bàn tay ta, mười dặm tám quanh thôn này cô nương nhà ai đẹp đẽ cô nương nhà ai hiền lành tài giỏi, không có ai mà bổn bà mai đây không biết, Đại Lực ngươi yên tâm, ta nhất định chọn cho ngươi người tốt nhất” bà mối Vương vỗ bộ ngực nổ một tràng pháo.

Trương Đại Lực gật gật đầu, biểu thị mình tin bà.

Về đến nhà, tiểu tử đã nấu xong cơm rồi, đang ngay ngắn cắm rễ trên băng ghế nhỏ dưới cây cổ thụ trước nhà đợi hắn về, từ xa trông thấy Trương Đại Lực con mắt tiểu tử lập tức liền sáng lên, hứng thú bừng bừng chạy tới đón.

“Ca, ngươi đi đâu? Không phải nói mạ đã gieo xong rồi sao?” Tiểu tử ôm chặt lấy cánh tay Trương Đại Lực, phảng phất lại nhớ tới năm năm trước.

“Ừ đi có chút việc” Trương Đại Lực cười nhạt nói. Tiểu tử đã tới đây hai ba ngày rồi, cũng không có ý định rời đi là sao hả? Lẽ nào dự định ở đây luôn? Nếu việc của mình thật sự nên chuyện thì đến lúc đó cũng không có dư thừa giường chiếu với gian phòng, thêm nữa, nơi nhỏ như vậy đừng mơ tưởng đến cách âm cách iếc, ở trước mặt đứa nhỏ những chuyện kia cũng khó thực hiện.

“Ca, đi nhanh đi, ta làm món ăn ngươi thích nhất đó” tiểu tử không hề biết, hắn đã hoàn toàn không có sắp xếp chỗ cho kẻ đáng thương này rồi.

Buổi tối, hai người nằm ở trên giường, tiểu tử đầu tiên là cẩn thận từng li từng tí ôm lấy cánh tay Trương Đại Lực, thấy Trương Đại Lực không phản đối thẳng thắn đem cánh tay dài của hắn đặt sau đầu, vòng đến trong khuỷu tay Trương Đại Lực, gối lên cánh tay rắn chắc tráng kiện của hắn, sau đó thỏa mãn nhắm hai mắt lại.

Trương Đại Lực ngẩn ra: “Vẫn thích ta ôm ngươi ngủ như khi còn bé vậy sao”, có điều, cảm giác khi đó cùng hiện tại cũng không giống nhau, bởi vì lớn rồi sao?

“Vâng” người trong ngực trầm nói, tựa hồ có hơi ngại ngùng, Trương Đại Lực bật cười, biết đây là việc không tốt là được rồi, làm gì có nam hài 17 tuổi nào còn muốn người lớn ôm ngủ, có điều nghĩ thì nghĩ, cánh tay thon dài mạnh mẽ của Trương Đại Lực vẫn siết chặt, đem tiểu tử ôm lại càng gần hơn chút.

Năm năm không gặp, hắn vẫn sủng nịch đứa nhỏ yếu ớt này, tiểu tử thỏa mãn cọ cọ trong lồng ngực hắn.

“Ngươi lần này đi ra ngoài…” Trương Đại Lực đột nhiên mở miệng, “Người trong nhà không lo lắng sao? Lúc…” , hắn vốn muốn hỏi lúc nào cậu trở lại, nhưng khi đến bên miệng lại trở thành: “Lần này có thể ở bao lâu?” .

Thân thể trong lồng ngực cứng đờ, sau đó lại cọ cọ: “Muốn ở rất lâu” tiểu tử tựa như làm nũng.

Gay go, Trương Đại Lực vỗ trán một cái, trong lúc xúc động liền đi tìm Vương môi bà, giờ nước đổ khó hốt lại, vậy nên phải hỏi tiểu tử một chút sắp tới sẽ ở đâu, cũng không thể bảo cậu đi đi chứ? Hắn không nỡ. Có điều, ở cổ đại kết hôn không phải là chuyện dễ dàng, làm mai, đính hôn, sinh con, kết hôn. Còn rất lâu, không vội không vội.

“Không sợ trong nhà lo lắng sao?” Trương Đại Lực nói tiếp.

Lo lắng? Tiểu tử buồn bực ở trong lồng ngực Trương Đại Lực, ở góc độ hắn không nhìn thấy nguy hiểm nheo mắt lại, bọn họ? Mấy lão già cổ hủ cả ngày đến để giở trò ba cái trò ngươi lừa ta gạt, phi tử buồn nôn suốt ngày chỉ biết tranh giành tình nhân, Hừ! “Không muốn trở lại” tiểu tử làm nũng nói.

Trương Đại Lực bật cười, quả nhiên là rời nhà trốn đi sao? Nhìn quần áo trang phục của cậu và dáng dấp thân mềm thịt quý, có lẽ là công tử gia đình giàu có, thậm chí là gia đình đại phú quý. Cũng có thể, không bao lâu nữa cậu sẽ không chịu nổi, có điều hắn cũng tiếc nuối vì cậu còn biết làm cơm rửa chén cho hắn.

“Không sợ bị người trong nhà tìm tới trách phạt sao?” Trương Đại Lực vốn định trêu cậu, lại nghe cậu đột nhiên phun ra một câu

“Bọn họ dám!” Muốn chết!

“Hả?”

“Mà ta nói, ca đang muốn đuổi ta đi đúng không?” Tiểu tử đột nhiên ngẩng đầu lên tội nghiệp nhìn chằm chằm Trương Đại Lực, cái móng vuốt nhỏ cũng không khỏi tự chủ đặt lên lồng ngực rắn chắc cường tráng của Trương Đại Lực, trong đêm tối, đôi mắt cậu sáng kinh người.

“Làm gì có chuyện đó” Trương Đại Lực lập tức phủ nhận.

Tiểu tử lúc này mới hài lòng gối đầu trở lại, có điều, móng vuốt kia thế nào cũng không trở lại vị trí cũ, thật rắn chắc, thật cứng, rất nhớ cảm giác được đem đầu dựa vào, rất nhớ cảm giác được sờ một cái…

“Đừng sờ loạn!” , Trương Đại Lực ám ách quát nhẹ, đồng thời bất mãn dùng bàn tay lớn đầy vết chai một phát bắt được tay nhỏ đang làm loạn trước ngực, ôi, cái trò bại hoại này, máu nóng nam nhân, thật đáng thương, quả nhiên mau mau tìm vợ là quyết định chính xác.

Tiểu tử toàn bộ thân thể dính sát vào người người ta, đầu cũng gối lên người ta, tay bị bàn tay lớn của người ta bao bọc lấy. . . . . . Khà khà khà. . . . . . Tiểu tử thực hiện được ý đồ lén lút nở nụ cười.

“Nhanh ngủ đi” .

“Vâng” .

Tướng công hoàng đế của nông phu – Chương 2

Chương 2:

“Ca ngươi trở về rồi sao?” Còn chưa vào cửa, âm thanh xa lạ mà vui mừng đã truyền ra, êm tai dễ nghe, tràn ngập linh động cùng vui vẻ, đối với người trầm muộn như Trương Đại Lực có sức mê hoặc nguy hiểm chí mạng, có điều giọng nói này là của ai vậy? Sao lại ở nhà mình?

Một người dáng dấp cực kỳ tinh xảo lao tới trước mặt hắn, là một… thiếu niên? Trương Đại Lực hơi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng mà tại sao lại có thể có người trông xinh đẹp như vậy được chứ?

“Ngươi là…?” Trương Đại Lực chần chờ nói.

Thiếu niên khựng lại một chút, trên mặt vốn mang nụ cười tựa như nắng rải trên bầu trời, trong chớp mắt tản ra sự uất ức, đôi mắt phảng phất tựa như biết nói, chỉ bằng một ánh nhìn có thể khiến Trương Đại Lực cảm thấy được nỗi oan ức của cậu và tội lỗi thấu trời của mình.

“Ài… Ngươi biết ta?” Trương Đại Lực lần thứ hai do dự nói.

“Ca!” Thiếu niên bất mãn nói: “Ta là tiểu Ngữ”.

Lần này Trương Đại Lực kinh ngạc, hóa ra là Tiểu Ngữ, thì ra cậu đã lớn đến như vậy, thì ra cậu lớn lên càng xinh đẹp, thì ra cậu…thực sự là bé trai.

“Ca, ngươi nhìn thấy ta mà không cao hứng chút nào sao?” Đối với phản ứng của Trương Đại Lực, Tiểu Ngữ rất không vừa ý, mặc dù biết lấy tính cách của hắn sẽ không có phản ứng quá lớn, thế nhưng, như vậy có quá bình thản không?

“Cao hứng” Trương Đại Lực nói. Khi hắn vào phòng, lập tức phát hiện cơm nước đều đã làm xong, thơm ngát còn bốc hơi nóng, một bàn lớn như thế, xem ra mất rất nhiều thời gian chuẩn bị, Trương Đại Lực hơi ngạc nhiên.

Đứa nhỏ kia nhanh nhẹn đưa ghế qua cho hắn, bát đũa cũng chuẩn bị xong, còn đưa mắt nhìn hắn mang theo bộ dáng cầu xin khích lệ cầu xin biểu dương, Trương Đại Lực cuối cùng khuyết mồm thiếu miệng nhả ra một câu: “Tiểu Ngữ thật giống một cô vợ hiền lành đó”.

Tiểu Ngữ đỏ mặt, ngượng ngùng cúi đầu, sau đó ngẩng đầu nhìn lén một chút. Nội tâm Trương Đại Lực nhận lấy sự tra khảo nghiêm khắc: Mồm miệng sao lại vớ vẩn thế không biết? Nói cái gì vậy! Lời này có thể tùy tiện nói sao! Lời này có thể nói với một nam hài tử sao! Làm sao có thể sửa được cái tật mồm miệng này đây đây!

“Ca, ngươi yêu thích là tốt rồi” Tiểu Ngữ xấu hổ nói, vừa nói vừa ngại ngùng liếc trộm một chút.

Hả? Có ý gì? Tình huống gì thế này? Trương Đại Lực nghi hoặc.

Nửa đêm, khi Trương Đại Lực đang ngủ say, trong góc của một cái tiểu viện tối tăm nào đó, Tiểu Ngữ chắp hai tay sau lưng, khí chất không giận mà tự uy vốn có tản ra một cách mạnh mẽ, ánh mắt ác liệt, dường như chỉ cần dùng ánh mắt cũng đủ để đưa người khác vào chỗ chết.

“Thỉnh hoàng thượng hồi cung!” Thế nhưng luôn có kẻ không sợ chết , không, không phải không sợ chết, chỉ là sợ chết cũng phải lên.

“Cút!” Tiểu Ngữ quát nhẹ, ngữ khí không cho phép ai xía vào này quả thực hù chết người.

“Hoàng…” .

“Không được phép đến quấy rối, cút ngay!” Nói xong không nhìn hắn  lấy một chút, Tiểu Ngữ nhanh chóng xoay người trở về nhà.

Ngày thứ hai, trời mới vừa tờ mờ sáng Trương Đại Lực đã thong thả tỉnh lại, như thường ngày ngồi dậy thì đột nhiên cánh tay bị người khác kéo lại, Trương Đại Lực cứng đờ.

“Muốn dậy sao? Ca.” thanh âm mơ mơ màng màng, nồng đậm giọng mũi nghe mềm mềm, rất đáng yêu. Nhưng rõ ràng đây giọng nói mang tính không hề phòng bị toàn tâm ỷ lại, sao có thể mang tới cho hắn cảm giác như có kiều thê ở giường như vậy chứ, nhất định là điên rồi.

“Ngươi ngủ tiếp một chút, ta đi làm ruộng” Trương Đại Lực xoay người lại đem thân thể nhỏ bé mảnh khảnh của cậu nhét trở lại trong chăn, bởi vì trong nhà nhỏ vừa không có bộ đệm chăn nào khác nên chỉ có thể ủy khuất cậu cùng mình ngủ chung một giường thôi.

“Vâng” tiểu tử ngoan ngoãn đáp ứng nói, lập tức truyền đến tiếng hít thở đều đặn, vẫn còn là một con sâu lười nhỏ, Trương Đại Lực cảm thán, lại nói cậu năm nay cũng đã 17 tuổi đi, qua năm năm rồi.

Giữa trưa, Trương Đại Lực ngồi trên bờ ruộng, đang định móc ra bao lương khô thì một bóng người xinh đẹp xuất hiện.

Vóc người cậu tinh tế cao gầy, tuấn tú phi phàm, da dẻ trắng nõn, tóc đen theo gió bay bay, cẩm y tơ lụa… Nói chung, cùng vạn vật chung quanh hoàn toàn không hợp, cậu trở thành cảnh đẹp chói mắt giữa núi non, mọi người dưới ruộng đều ngẩng lên sững sờ nhìn.

“Ca, ta mang bữa trưa đến cho ngươi rồi” Tiểu Ngữ không để ý ánh mắt của người khác, từ bên trong cái làn đựng đồ ăn bưng ra hai, ba món ăn, màu sắc hương vị  đầy đủ, có thể nhìn ra mọi người chung quanh mắt đều ánh lên lục quang lòe lòe.

Trương Đại Lực cẩn thận suy nghĩ, nhớ tới lúc trước thường phải gặm lương khô một mình, đột nhiên nhận thấy có vợ với không có vợ thực sự rất khác biệt.

Xem ra, ta phải nhờ người mai mối cho mình một cô vợ mới được, ừ, cứ quyết định như vậy, Trương Đại Lực nghĩ như thế, hoàn toàn bỏ quên ánh mắt cầu xin biểu dương cầu xin khích lệ người nào đó.