Vừa gặp đã yêu

 

 

48357592_726994034360209_1341794065837981696_n

Vừa gặp đã yêu

Trường Mao Trúc Duẩn (Nặc Danh Hàm Ngư)

Thể loại: Đoản văn – thụ sủng công – nhược công cường thụ – ABO – HE

Cảnh báo chút: Bộ này là cưỡng chế yêu nha, không thích xin lướt qua, thụ biến thái ép công làm tình.

Độ dài: 4 chương

Biên tập: Miêu Mễ (http://superseme.com)

MỤC LỤC

(Pass chương H: tên editor không dấu không hoa không cách)

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

HOÀN

>>> WATTPAD <<<

Mất khống chế – Phế Phu Nhất Chỉ

 

Daily Food Journal.png

Mất khống chế

Phế Phu Nhất Chỉ

Thể loại:  chủ công, hiện đại, hắc đạo, cường công cường thụ, cao lĩnh chi hoa tô gãy cánh đại lão công × trung khuyển hắc hoá thụ, niên thượng (công lớn hơn thụ 10 tuổi), thụ giam cầm công, HE.

Độ dài: 32 chương + 2 phiên ngoại

Biên tập: Tiểu Thanh Đình – https://superseme.com

Dù thế nào Khanh Kha cũng không ngờ rằng, thằng nhãi ranh anh tuỳ tiện nhặt về, rốt cuộc lại là một con sói thứ thiệt.

Chú ý nhỏ: có giam cầm play (thụ giam cầm công) – tư thế “bà xã xay bột” play – bịt mắt còng tay tình thú play v.v…

 

Khách qua đường – Thẩm Gia Đại Viện

 

KHÁCH QUA ĐƯỜNG

Thẩm Gia Đại Viện

Thể loại: ngôi thứ nhất chủ công, hiện đại, chính trường, ôn nhu ổn trọng lý trí niên thượng cường công, si tình – ăn giấm mọi lúc mọi nơi – nhân thê cường thụ, HE.

Thẩm Tu Thần quấn lấy một vị khách qua đường.

Thẩm Tu Thần thụ, Dung Xuyên công, ngôi thứ nhất chủ công.

Độ dài: 29 chương

Biên tập: Kogi (http://superseme.com)

Bìa truyện by Mộng Tịch (cám ơn bạn nhiềuuu)

Mục lục

Chương 1 🍌 Chương 2 🍌Chương 3

Chương 4 🍌 Chương 5 🍌 Chương 6

 Chương 7 🍌 Chương 8 🍌 Chương 9 

Chương 10 🍌 Chương 11 🍌 Chương 12 

Chương 13 🍌 Chương 14 🍌 Chương 15 

Chương 16 🍌 Chương 17 🍌 Chương 18

Chương 19 🍌 Chương 20 🍌 Chương 21

Chương 22 🍌 Chương 23 🍌 Chương 24

Chương 25 🍌 Chương 26 🍌 Chương 27 

Chương 28 🍌 Chương 29

HOÀN

👬 WATTPAD 👬

 

 

Giang Lạp

gl

*** ALL OF MY WORKS IN THIS PAGE ARE NON-PROFIT AND NON-COMMERCIAL ***

Tên truyện: Giang Lạp – Hắc Sắc Địa Bản

Thể loại: Chủ công, trùng sinh, cổ đại, trước ngược công (1 chương đầu) sau ngược tra thụ, đổi thụ, thụ chính quy rất si tình, trung khuyển, sủng công, chiếm hữu dục mạnh, trước kết hôn sau yêu, HE.

Văn án:

Bối cảnh huyền huyễn cổ đại, chủ công.

Nếu như kiếp trước yêu hận chỉ vì hoàn nợ, vậy thì kiếp này cứ để hắn hưởng thụ cuộc sống đi. Hoàn toàn không ngờ đến, bản thân hắn là con trai một kẻ nịnh thần, vậy mà trùng sinh xong lại thành hậu duệ anh hùng thế nhân, hơn nữa còn có đính ước thông gia từ bé, người kia lại là đối thủ cũ.

Trùng sinh ốm yếu phúc hắc công x tà mị hay ghen thụ

(Công thể nhược nhưng tâm rất cường, bộ này là cường công cường thụ nhé)

Ngược ngọt tùy cảm nhận.

Biên tập: Miêu Mễ và Thỏ

Chương 1: Con thuyền từ cõi chết 

Chương 2: Cánh bướm trong mộng 

Chương 3: Gió núi vờn móng ngựa (thượng)

Chương 4: Gió núi vờn móng ngựa (hạ) 

Chương 5: Từng quyền đánh vào tim 

Chương 6: Cố nhân báo ân 

Chương 7: Quả đất tròn 

Chương 8: Khách đến vào đêm sương 

Chương 9: Phu phu kết tóc 

Chương 10: Tân hôn không hạnh phúc 

Chương 11: Đường vào quân tâm gian nan vô cùng

Chương 12: Cùng nhau song hành 

Chương 13: Tuyết rơi mang gió xuân 

Chương 14: Gặp lại cố nhân tại thành Trà Lăng 

Chương 15: Có đàn có bằng hữu

Chương 16: Ngày âm u nổi gió (một) 

Chương 17: Ngày âm u nổi gió (hai) 

Chương 18: Ngày âm u nổi gió (ba)

Chương 19: Ngày âm u nổi gió (bốn)

Chương 20: Xong chuyện phủi áo ra đi

Chương 21: Tạm biệt thành Ngân Nhạn

Chương 22: Hoàng Hạc lâu trống trải

Chương 23: Cho dẫu gặp lại vẫn như người xa lạ

Chương 24: Nhớ người yêu đến bạc đầu (thượng)

Chương 25: Nhớ người yêu đến bạc đầu (hạ)

Chương 26: Người nơi suối vàng đã hóa tro bụi

Chương 27: Hoa thược dược nở hai nơi (thượng)

Chương 28: Hoa thược dược nở hai nơi (hạ)

Chương 29: Ước hẹn một năm đã đến

Chương 30: Ánh sao này chẳng phải đêm qua

Chương 31: Thoạt trông thấy người ngỡ như mộng

Chương 32: Quân tâm phủ đầy bụi tự khi nào

Chương 33: Chợt nhìn vật cũ nhớ người xưa

Chương 34: Chỉ nguyện quân tâm tựa lòng mình

Chương 35: Mắt sáng lời hay phân thắng bại (thượng)

Chương 36: Mắt sáng lời hay phân thắng bại (hạ)

Chương 37: Có tin rồi kẻ tìm kiếm bấy lâu

Chương 38: Dòng nước trời Tây cuối cùng cũng xuôi về Đông (thượng)

Chương 39: Dòng nước trời Tây cuối cùng cũng xuôi về Đông (hạ)

Chương 40: Gửi đến Thanh Sơn mảnh tình này

Chương 41: Người ra đi không thể ngăn bước

Chương 42: Cớ gì một tay phiên vân phúc vũ (thượng)

Chương 43: Cớ gì một tay phiên vân phúc vũ (trung)

Chương 44: Cớ gì một tay phiên vân phúc vũ (hạ)

Chương 45: Mỗi người đều lác đác tâm sự

Chương 46: Vô lực nhìn hoa rơi (thượng)

Chương 47: Vô lực nhìn hoa rơi (trung)

Chương 48: Vô lực nhìn hoa rơi (hạ)

Chương 49: Cảm quân chỉ là khó quyết tuyệt

Chương 50: Gió thu là sính ngọc làm mối

Chương 51: Theo gót người xưa nơi cổng thành

Chương 52: Cuộc đời là không có “giá như”

Chương 53: Tình nghĩa từ xưa khó song toàn

Chương 54: Bày tỏ nỗi lòng nơi đền tội (thượng)

Chương 55: Bày tỏ nỗi lòng nơi đền tội (trung)

Chương 56: Bày tỏ nỗi lòng nơi đền tội (hạ)

Chương 57: Yêu tận xương tủy động tâm người

Chương 58: Một gáo nước lạnh xối ngay đầu

Chương 59: Thiên nan vạn hiểm cũng không từ (thượng)

Chương 60: Thiên nan vạn hiểm cũng không từ (hạ)

Chương 61: Đại kết cục (thượng)

Chương 62: Đại kết cục (hạ)

TOÀN VĂN HOÀN

WATTPAD

DOWNLOAD WORD

Yêu anh từ một lần đánh cược

20181214_123044_0000.png

Yêu anh từ một lần đánh cược (chủ thụ)

TÁC GIẢ: DIỆP TIỂU TỊCH

Chủ thụ – Hiện đại – Lạnh lùng khôn khéo lý trí niên thượng cường công x phong lưu phú nhị đại trung khuyển cường thụ, thụ truy công, toàn văn không ngược công, HE.

Độ dài: 65 chương

Văn án:

Hắn là Lăng thiếu gia được người trên kẻ dưới vô vàn sủng ái, người gặp người yêu hoa gặp hoa nở, đi đến đâu gieo tình đến đó, nhưng chưa bao giờ thực sự yêu ai, xứng danh thiên nhân trảm, vạn nhân mê.

Sau đó hắn gặp gỡ một người đàn ông vốn là thương nhân lạnh lùng khôn khéo. Để chứng minh sức hấp dẫn của mình, hắn đánh cược cùng đám hồ bằng cẩu hữu, rằng trong vòng một tháng sẽ đè được người đàn ông ấy dưới thân. Nhưng trong quá trình tiếp xúc anh ta, hắn bỗng không thể khống chế trái tim mình…

Và dần thực sự yêu anh, chính là điều hắn không bao giờ ngờ tới.

Yêu tận xương tủy, yêu đến đau đớn tột cùng.

Editor: Minorthing (c1 đến 4), Tờ Tờ (Chương 5 đến 65)https://superseme.wordpress.com

Lời editor: thụ trước khi gặp công là 1, từ khi gặp công mới lần đầu banh cúc, thụ phong lưu vạn nhân mê dưa bẩn, cúc khiết, lôi thụ dưa bẩn thận nhập. Công rất cường đại cao to, từ thân hình đến tính cách đều trên cơ thụ, ai manh nhược công lôi cường công cũng đừng xem vì bộ này thực sự công rất cường :D. Lúc đầu thụ truy công là vì đánh cược, nhưng dần dần động cảm tình thật, yêu công đến mê muội, nhắc lại là từ đầu đến cuối không ngược công. Lúc đầu công rất ôn nhu với thụ (chỉ là lúc đầu thôi nhé)

 

MỤC LỤC

Chương 1 – Chương 2 Chương 3Chương 4Chương 5
Chương 6Chương 7Chương 8 Chương 9Chương 10
Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14 Chương 15
Chương 16Chương 17Chương 18 Chương 19 Chương 20
Chương 21 Chương 22Chương 23Chương 24 – Chương 25
Chương 26 Chương 27 – Chương 28 Chương 29 Chương 30
Chương 31Chương 32 Chương 33 – Chương 34Chương 35
Chương 36 Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40
Chương 41 – Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45
Chương 46Chương 47 Chương 48 Chương 49Chương 50
Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55
Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60
Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65

TOÀN VĂN HOÀN

🍣 WATTPAD 🍣

 

Thay hương đổi vị, ấy là cuộc đời – Bán Nguyệt Thần Quang

 

 

THAY HƯƠNG ĐỔI VỊ, ẤY LÀ CUỘC ĐỜI

Bán Nguyệt Thần Quang

Thể loại: Chủ công, hiện đại, cường cường, ngược tra thụ, đổi thụ, khiết phích nghiêm túc công (Ninh Thư Minh) X si tình trung khuyển chính quy thụ (Hà Ngôn Tây), HE.

Văn án: Ninh Thư Minh nhíu mày, đúng vậy, anh là người lưu luyến những vật đã cũ, cũng như khó có thể quên đi quá khứ, đó là một loại gánh nặng không cách chi trút xuống đối với mình và người khác.

Bị quá khứ ràng buộc, làm sao có được cuộc sống thanh thản? Chút tình cảm này nên chấm dứt, như nhẫn tâm vứt bỏ mảnh giấy chùi, không thể nhặt lên tái sử dụng.

Ngôn Tây nói, đời người cần có hương vị mới, chính vì thế Ninh Thư Minh quyết định, đặt dấu chấm hết cho mình lẫn đối phương, để cuộc sống hoàn toàn lật sang trang mới.

Biên tập: Minorthing (c1-3), Tiểu Thanh Đình (c4 đến hết)

 

MỤC LỤC

Chương 1🍹Chương 2🍹Chương 3

Chương 4 🍹 Chương 5 🍹 Chương 6

Chương 7 🍹 Chương 8 🍹Chương 9

Chương 10 🍹 Chương 11

Hoàn chính văn

Phiên ngoại 1Phiên ngoại 2

Toàn văn hoàn
136 200+ Lovely pixelated emoji download pixelated emoji  136 200+ Lovely pixelated emoji download pixelated emoji  136 200+ Lovely pixelated emoji download pixelated emoji

WATTPAD

Lời editor: Đây là câu chuyện bình thản ấm áp ngọt ngào,  nội dung nhắc nhở chúng mình 1 triết lý nhân sinh hết sức cơ bản, đời có vay có trả, gieo nhân nào gặt quả nấy (thậm chí gấp bội), thụ hãmlone xứng đáng bị chà đạp, thụ ngoan xứng đáng được công yêu, thụ bồn cầu dù chứng tỏ mình ngầu thì vẫn mãi mãi là bồn cầu, đíu có bao giờ được đội lên đầu đâu, thông điệp của bộ truyện chính là như vậy.

 

Phong Lưu

2f22dd7391acbaa2a7567f9ee608d407

Tên truyện: Phong Lưu

Tác giả: Thiếu Gia

Thể loại: Hiện đại, chính kịch, ̣cường công cường thụ, có H.

Tóm tắt tác phẩm:

Phượng Lưu: Phản bội thì cút xa một chút cho ta.

Lãnh Lệ: Thiếu gia, Nô, vĩnh viễn chỉ một chủ nhân là ngài, cho dù bị ngài chán ghét, Lãnh Lệ cũng sẽ hộ ngài chu toàn.

Phượng Lưu [tùy hứng ngụy nhược công] v Lãnh Lệ [trung khuyển cường thụ]

Thụ thích công trước, chủ nô, có hiểu lầm khúc mắc, thụ tự ti, ngược thụ, kết cục HE. Cảnh báo: văn này chủ công, công khống văn, ngược thụ không ngược công (trước ngược thụ, sau ngược thụ). Đọc kĩ cảnh báo trước khi đọc.

Biên tập: Thanh Thảo

Thành viên editor mới ra mắt team bằng hố hoành tráng ngập xôi thịt, mong bà con ủng hộ 😀

Dẫu biết truyện bị repost là không thể tránh khỏi, nhưng em vẫn hết sức đau lòng, huhu T_T em mong rằng truyện của em không bị repost, dù có cũng nhớ ghi nguồn, đặc biệt ghi tên em lớn lớn một chút =)) nếu được thì ghi luôn trang web của bọn em. Xin cảm ơn!

MỤC LỤC

   Chương 1 ಥ Chương 2 ಥ Chương 3  

Chương 4 ಥ Chương 5 ಥ Chương 6 ಥ Chương 7

Chương 8 ಥ Chương 9 ಥ Chương 10 

Chương 11 ಥ Chương 12

Chương 13

Chương 14 ಥ Chương 15

Chương 16Chương 17

Chương 18 ಥ Chương 19 ಥ Chương 20

Chương 21Chương 22 ಥ Chương 23

Chương 24 ಥ Chương 25Chương 26 ಥ Chương 27

Chương 28Chương 29 ಥ Chương 30

Chương 31 ಥ Chương 32

Chương 33 ಥ Chương 34

Chương 35

Hoàn chính văn

Phiên ngoại

Lãnh Lệ ( Phần 1)

Lãnh Lệ ( Phần 2)

Phiên ngoại 3

Phiên ngoại 5

Không edit nữa! drop!

Toàn văn hoàn

ヽ༼≖ل͜≖༽ノ

Kia một luồng hy vọng

 

KIA MỘT LUỒNGHY VỌNG

Tên truyện:Kia một luồng hy vọng

Thủy Mặc Chi Nhân

Văn án:

Bành Vũ ngoại hình bình thường không có gì đặc biệt, kèm theo khuyết điểm trí mạng chân thọt, chưa bao giờ nghĩ đến sẽ có ngày nảy sinh tình yêu sét đánh với một anh chàng đẹp trai phong độ ngời ngời.

Tính tình chàng trai khá hung hăng, độc mồm độc miệng, hành động lại tùy hứng, nhưng anh cam lòng dung túng hết thảy mọi thói xấu của người này.

Tiện công tra thụ, bao dung công x ngạo kiều thụ (tôi tôn thờ nguyên tắc thằng nào tra ắt sẽ bị ngược). 

(bộ này khác với ‘Bất phối đích luyến nhân’ hoàn toàn nha, nhảy đi rồi sẽ biết :D)

Thể loại:chủ công, hiện đại, trước ngược công sau ngược thụ, tra thụ biến trung khuyển, kết 1×1.

CP chính:Bành Vũ x Hứa Minh Trạch

CP phụ:Ôn Gia x Lam Bác, Lam Nghị (ngạo kiều hay trốn tránh công x độc chiếm dục siêu cường song sinh thụ, niên thượng, thụ truy công, HE.)

Độ dài: 24 chương chính văn + 5 phiên ngoại

Biên tập:Minorthing

 

MỤC LỤC

Chương 1☀Chương 2 ☀ Chương 3 ☀ Chương 4 

Chương 5 ☀ Chương 6 ☀ Chương 7 ☀ Chương 8 

 Chương 9 ☀ Chương 10 ☀ Chương 11 ☀ Chương 12 

Chương 13 ☀ Chương 14 ☀ Chương 15 ☀ Chương 16 

Chương 17 ☀ Chương 18 ☀ Chương 19 ☀ Chương 20 

Chương 21 ☀ Chương 22 ☀ Chương 23 ☀ Chương 24

                                           PN: anh là của em 

                                           PN: anh em song sinh (thượng) 

                                           PN: anh em song sinh (hạ) 

                                           PN: chạy ? Có chạy cũng đừng hòng thoát

                                           PN: vấn đề chia phòng

Toàn văn hoàn

👨‍❤️‍💋‍👨

Ngày bắt đầu: 26/11/2016 – Ngày kết thúc: 16/03/2017

—- WORD —-

WATTPAD

 

Tướng công hoàng đế của nông phu – chap 1

Chương 1:

Vào xuân đã nhiều ngày, nhưng vẫn còn có thể cảm thấy phảng phất một chút hơi mùa đông lạnh giá thấu xương, Trương Đại Lực sau một ngày làm việc, lúc này đang vác cuốc đi về nhà, nhà hắn cách ruộng quá xa, về đến nhà thì trời cũng tối, sắp đến kỳ gieo hạt rồi, không thể bỏ qua thời cơ tốt nhất, nếu không thừa dịp trời mưa đem hạt giống gieo xuống, tương lai khẳng định thu hoạch không được tốt, người dân nơi này thường trồng khoai tây và gạo, lấy gạo làm thực phẩm chính, rau dưa trái cây đều do tự mình trồng, lại nuôi một ít gà vịt, lên núi kiếm chút món ăn dân dã, thịt thà các loại coi như cũng có, trên căn bản nhà nhà đều tự cấp tự túc.

Trương Đại Lực vác cuốc lớn chậm rì rì đi về phía trước, thỉnh thoảng gặp được mấy người cũng đang vác cuốc về nhà, đều là người trong một thôn, mọi người cũng biết nhau cả, tuy rằng Trương Đại Lực không nhiều lời, nhưng chào hỏi vài câu vẫn làm được.

Trương Đại Lực nhà ở thôn bên cạnh, nhà tổng cộng có bốn phòng, trừ phòng ngủ của mình và gian giữa ra ở ngoài còn có một gian chứa củi, cộng thêm một chuồng nuôi dê. Một gian nhà nho nhỏ, một hàng giậu bao quanh, xem ra kỳ thực còn rất khá.

Lại nói, ngoại trừ gian nhà chính đã được sửa chữa lại hoàn toàn, còn lại tất cả đều do Trương Đại Lực mấy năm qua tự tay xây dựng , người trong thôn đều biết Trương Đại Lực khỏe mạnh vô cùng, lại thông minh giỏi giang, vóc người còn rất anh tuấn, chỉ là đáng thương số khổ, cha mẹ mất sớm, từ nhỏ lẻ loi hiu quạnh, vì lẽ đó hắn rất kiệm lời, nếu không có chuyện gì thì gần như không bước chân ra khỏi cửa.

Trương Đại Lực thành thục đem cái cuốc đặt ở trong sân, bắt đầu thổi lửa nấu cơm, rất nhanh mùi đồ ăn thơm ngát đã nhẹ nhàng bay ra, Trương Đại Lực đơn giản nấu một món ăn một canh, chỉ có một người, vậy mà cũng ăn khá say sưa ngon lành.

Tháng ngày bình thản như vậy, Trương Đại Lực đã sớm thành thói quen,thậm chí trong đó còn cảm thấy hưởng thụ, chỉ là, khi đêm xuống, những ngày tháng này liền trở nên khó khăn, cái gì cũng không làm được, đốt đèn còn phải mất dầu, nằm lại không ngủ được, chỉ có thể ở trong phòng đen kịt, trợn tròn mắt đờ ra, suy nghĩ lung tung.

Đi tới thôn này đã bảy năm, từ thời gian đầu đầu tay chân luống cuống đến lúc sau thong dong bình tĩnh, đến bây giờ hưởng thụ sinh hoạt, hắn cảm thấy đây là ông trời cho mình cơ hội được trọng sinh, hắn rất cảm kích.

Ở thế giới hiện đại, hắn tay trắng dựng nghiệp trở thành tổng giám đốc xí nghiệp, là một kẻ cực kỳ cuồng công việc. Giờ nào khắc nào cũng mải miết công tác, mãi đến khi đột tử, hắn mới phát hiện, bốn mươi năm trong đời có đến hai phần ba thời gian đều dành cho công tác, vì sự nghiệp, hắn không để ý vợ, mặc kệ con, con thấy hắn thậm chí còn gọi hắn là chú, rốt cục hắn và vợ ly hôn, con trai càng không muốn thấy hắn, như người xa lạ, bây giờ nghĩ lại thực sự bi ai, nhưng hắn đã trả giá tất cả những thứ này để đổi lấy cái gì? Hắn ở trong phòng làm việc đột tử, ngay vào ngày sinh nhật tuổi 40.

Haizz, bây giờ suy nghĩ lại còn cảm thấy rất phiền muộn.

Hắn chưa từng nghĩ tới mình sẽ có kết cục như vậy, lại không dám tin tưởng rằng hắn không chết, mở mắt ra liền đi tới sơn thôn nhỏ thuần phác này, trọng sinh đến trên người một người thiếu niên, một thiếu niên không cha không mẹ, lẻ loi hiu quạnh , bị chết đói, hắn không thể tin tưởng, hắn kinh hoảng, hắn bất an, hắn không thể hiểu được, có điều, từ từ, hắn rốt cục hiểu ra, hành vi kiếp trươc của mình buồn cười đến mức nào, bây giờ trời cao cho hắn cơ hội sống lại một lần, hắn nhất định phải sống thật tốt, cẩn thận hưởng thụ.

Sau đó hắn bắt đầu học trồng trọt, học hành và nuôi gia súc, học săn thú, học nhóm lửa, học làm cơm… Dần dần, hắn bắt đầu quen thuộc, bắt đầu yêu thích, bắt đầu hưởng thụ.

Thời điểm vừa xuyên tới, thân thể của thiếu niên này tuổi tác hẳn là khoảng mười bảy mười tám tuổi, Trương Đại Lực là tên của thiếu niên, thiếu niên vóc người rất cao, nhưng cực kỳ gầy gò, bây giờ, lại trở nên vừa cao vừa khỏe mạnh, cuộc sống chậm rãi thay đổi, tim của hắn cũng chầm chậm lắng đọng, phảng phất cả người cũng đã hòa vào thôn này, hết thảy đều hòa vào nơi này, tất cả những gì trong quá khứ, tựa như mây khói phù vân, theo gió mà đi.

Nghĩ đi nghĩ lại, Trương Đại Lực chìm vào mộng đẹp.

Ngày hôm sau, mới sáng sớm Trương Đại Lực đã tỉnh, dậy rửa mặt xong lấy chút gì ăn , lại mang theo mấy củ khoai tây, Trương Đại Lực liền khởi hành, khoai tây làm là để ăn trưa, thuận tiện mang theo, ăn cũng ngon, lát nữa cùng bà con xung quanh cùng nhàu kiếm chút củi lửa, đem đặt vào bên trong đám than nướng lên, ăn rất thơm .

“Đại Lực dậy sớm vậy” .

“Chào Vương đại ca” . Trương Đại Lực lễ phép trả lời .

“Ha ha, dậy sớm tận dụng được nhiều thời gian, ta hỏi này mảnh đất kia của ngươi gieo xong rồi chứ?” .

“Còn một chút nữa thôi” .

“Ôi, không phải ta nói ngươi đâu Đại Lực, đều trưởng thành , mau mau lấy một cô vợ đi, trong nhà có người lo liệu, ngươi ở bên ngoài làm việc cũng hăng hái, đến lúc nào đó nuôi một con trâu, ngươi làm mấy ngày cũng không bằng một ngày nó làm đâu” .

“Đại tẩu nói rất đúng” Trương Đại Lực cười đáp lại nói, nơi này dân chúng rất thuần phác, nói chuyện với bọn họ, mặc dù không phải lời hay, nghe cũng thoải mái, cùng bọn họ ở chung, cảm thấy khá thư thả.

“Đúng vậy, ta lúc chừng tuổi người, Tiểu Mãnh đã lên 7 tuổi”.

“Ta hiện tại đã 10 tuổi” nam hài đang dắt bò đột nhiên quay đầu lại lớn tiếng giải thích.

“Đi đi, tiểu hài tử biết cái gì” mấy người cười ha ha.

Trương Đại Lực cũng cười, nhưng nhớ tới năm năm trước, khi đó mình vừa tới nơi này hai năm, trên bờ một con kênh nhỏ nhặt được một đứa bé, vô cùng chật vật nhưng không che giấu được vẻ tinh xảo, tinh xảo đến không cách nào xoi mói, dáng vẻ chừng mười một mười hai tuổi, béo béo mập mập , như được đúc từ ngọc vậy, lúc đó hắn đã nghĩ, đứa nhỏ này lớn lên nhất định sẽ thành mỹ nhân họa quốc ương dân bại hoại. Đứa nhỏ đề phòng nhìn hắn, trên người hình như còn có vết máu, Trương Đại Lực do dự mãi, cuối cùng đem hài tử ôm về nhà.

Tiểu hài tử có lòng cảnh giác rất mạnh, ban đầu cực kỳ đề phòng, không nói lời nào, cũng không ăn đồ ăn, Trương Đại Lực nghĩ đến bản thân chưa bao giờ chăm sóc nhi tử của mình, trong lòng có chút hổ thẹn, đối với hài tử phấn điêu ngọc mài này, đột nhiên cảm thấy thân thiết hơn, trở nên cực kỳ kiên trì.

Hắn luôn mỉm cười khi cho cậu bé ăn, kiên trì vô cùng, mặc kệ cậu đề phòng thế nào đi chăng nữa, kiên trì rửa chân rửa tay cho cậu, ôm cậu ngủ, tuy rằng lúc đầu đứa nhỏ không muốn, đề phòng núp ở góc tường, nhưng không quá nửa đêm sẽ vô thức nằm xuống trong ngực của hắn tìm kiếm ấm áp, lúc này hắn sẽ nhớ tới con trai của chính mình, mười một mười hai tuổi, còn chưa lên trung học cơ sở, chỉ là một tiểu hài tử cần cha mẹ che chở, đáng tiếc trước kia mình không ý thức được.

Mãi đến lúc mua quần áo mới cho cậu, tiểu hài tử mới mở miệng, âm thanh mềm mại, rất êm tai, cậu nói: “Ta không phải nữ hài tử” .

Trương Đại Lực cười cợt, lắc đầu một cái, rõ ràng chính là một tiểu cô nương, còn là một tiểu cô nương lớn lên xinh đẹp như vậy, đúng rồi, bé gái cổ đại trưởng thành tương đối sớm, bình thường mười ba mười bốn tuổi là có thể lập gia đình, có lẽ vì vậy mà đứa nhỏ này sợ gặp phải ông chú xấu xa nên tự bảo vệ mình, Trương Đại Lực lúc đó trong lòng còn cảm thán một câu, hài tử thông minh.

Có điều, dưới sự kiên trì cảm hóa Trương Đại Lực, tiểu hài tử rốt cục mở cũng lòng một chút, thậm chí trở nên rất ỷ lại hắn, tuy rằng vẫn rất ít nói. Đứa nhỏ nói cậu gọi Tiểu Ngữ, cho tới lúc đó cậu là tiểu Ngữ hay Tiểu Vũ gì gì hắn quả thực vẫn chưa hỏi, nói chung Trương Đại Lực cảm thấy người xinh đẹp tinh xảo như vậy, tên khẳng định cũng rất tinh xảo , hắn cảm thấy cái tên Tiểu Ngữ rất xứng với cậu. Tiểu hài tử thậm chí còn học được cách làm cơm, giặt quần áo, mỗi ngày Trương Đại Lực đi làm ruộng, việc cho gà ăn làm cơm trong nhà đều do cậu làm, Trương Đại Lực còn thỉnh thoảng trêu chọc cậu “Nếu là ngươi lớn hơn chút nữa, ta nhất định sẽ cưới ngươi làm vợ” mỗi lần nói như vậy đều khiến đứa nhỏ đỏ mặt tía tai cho hắn một trận trừng mắt.

Bây giờ nghĩ lại, nếu có thể vẫn tiếp tục sống như vậy, cũng tốt.

Đại khái sống cùng nhau hai tháng, một buổi sáng nọ Trương Đại Lực rời giường liền phát hiện không thấy Tiểu Ngữ, hắn tìm một ngày, tìm khắp cả tất cả ngõ ngách, cũng không tìm thấy, giống như khi cậu xuất hiện, biến mất cũng đột ngột không còn tăm hơi , Trương Đại Lực bỗng hiểu ra, Tiểu Ngữ có thể đã trở về, về nhà, tuy rằng cậu chưa từng nói về việc đó, thế nhưng hồi tưởng lại trước khi rời đi Tiểu Ngữ có hỏi mình rằng nếu cậu rời đi, mình có nhớ cậu không, Trương Đại Lực liền minh bạch.

Cuộc sống vẫn tiếp tục, Trương Đại Lực chậm rãi khôi phục lại tháng ngày bình tĩnh, tuy rằng thỉnh thoảng khi đêm xuống không người sẽ hoài niệm có một bé con bên cạnh.

Sau một hồi suy nghĩ, Trương Đại Lực đã đến ruộng của mình, hai ngày nay hắn đều trồng lúa, cùng một mảnh đất, người khác có bò kéo cày, nửa ngày thì làm xong, còn mình đi sớm về khuya ba ngày mới làm xong, xem ra năm nay phải tích góp ít tiền để mua một con trâu thôi.

Trương Đại Lực trước tiên đào một loạt hố sâu theo từng hàng, sau đó thả phân bón lót vào, phân bón lót được lấy từ trong chuồng dê, loại phân dê đã đạp qua một năm, ngoại trừ bẩn và thối thối thì đây là phân tốt nhất, thiếu nó, mạ này sẽ không dài, thêm nữa loại phân này ở cổ đại càng hợp lớp, nếu không phải đi đâu tìm phân cho được?

Bón xong phân bón lót, lại đem hạt giống lúa rải vào đám hố, để bảo đảm nẩy mầm, mỗi hố tốt nhất thả hai hạt giống, nếu không làm vậy lỡ hạt giống này bị mốc, hoặc là bị sâu ăn, thì lại phải phiền phức tra hạt thêm lần nữa, sau đó dùng cuốc đem lấp hố lại, đất không cần lấp nhiều lắm, số lượng vừa phải là được.

Trương Đại Lực kiếp trước là kẻ cuồng công tác, lại là tay trắng dựng nghiệp, chuyện chịu khổ làm không ít, vì lẽ đó những việc nhà nông này đối với hắn mà nói cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Cứ như vậy làm lụng, ngày qua ngày, Trương Đại Lực cũng không cảm thấy phiền, bây giờ khổ cực làm lụng, đến một ngày kia thu hoạch sẽ trở nên ngọt ngào, trở nên đáng giá.

Tướng công hoàng đế của nông phu

Tên truyện: Tướng công hoàng đế của nông phu

Tác giả: Thiên Hạ Thiên

Thể loại: chủng điền văn, chủ công, ngọt văn, 1×1, thụ truy công, ôn nhu đầu gỗ công x phẫn trư ăn lão hổ thụ.

Nguồn raw: https://jules2210.wordpress.com/

Editor: Dyong chan

Tình trạng edit: Đang tiến hành

===========================

Văn án:

“Đây là việc nhà của trẫm, không khiến các ngươi phải quơ tay múa chân” , Vũ Văn Khanh Mặc lạnh nhạt nói, “Hai vị ái khanh thay vì dành nhiều công phu như vậy bận tâm việc nhà của trẫm, không bằng bỏ tâm tư để suy nghĩ cho giang sơn xã tắc bách tính lê dân Đại Vũ!” .

“Lui ra đi!” Vũ Văn Khanh Mặc thiếu kiên nhẫn xoa xoa huyệt thái dương.

“Khởi bẩm hoàng thượng, hoàng hậu nương nương cầu kiến” .

“Kêu nàng biến đi!”

“Dạ?” , thái giám run run rẩy rẩy, nô tài không dám đâu hoàng thượng.

Vũ Văn Khanh Mặc thấy thực căm giận, Hừ! Một đám tiện nhân, cả ngày nghĩ cách bò lên trên giường trẫm, đều muốn thân thể trẫm, Hừ! Các ngươi xứng sao? Thân thể trẫm đám tiện nhân các người sao có thể chạm vào được, trừ hắn ra, ai cũng đừng hòng!

Trương Đại Lực: Các ngươi đang nói ai vậy?

Vũ Văn Khanh Mặc: Ca, thân thể ta không thoải mái.

Trương Đại Lực: Mau lại đây ta ôm.

Tiểu tử nhà chúng ta thực sự rất đáng yêu, rất mềm, rất ngoan ngoãn, hơn nữa lớn lên siêu cấp xinh đẹp

=========================

Do tham lam, độc ác nên mình lại đào thêm cái hố này. Mình không biết tiếng Trung nên không đảm bảo 100% nguyên tác.

Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả nên mong không ai đem nó đi đâu.

MỤC LỤC

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Hoàn