Page 113 of 124

Lưu Hương – chương 11

Dường như ngoài trời gió thổi càng ngày càng mạnh, cánh cửa sổ bị gió quét qua bao trùm một tầng tuyết, lập lòe ánh trắng bạc.

Sau một chốc kinh ngạc ngắn ngủi, Thương Hoài Nghiễn ngồi dựa vào ghế salon bình tĩnh lại, đồng thời có chút cảm giác buồn bực.

Không phải vì quá khứ của gã có cái gì đặc sắc không thể nói ra, chỉ là bởi đã quá lâu không ai hỏi đến, nhất thời trong một khoảng thời gian, gã cũng không biết phải bắt đầu từ đâu.

Châm chước một lúc lâu, gã nói:

“Gia đình tôi tương đối phức tạp….”

“À.” Dịch Bạch Đường xem Masterchef.

“Hôn nhân của bố mẹ tôi duy trì vì quan hệ lợi ích, tuy nhiên giờ họ sống riêng, mỗi người tìm cho mình một người bạn đời mới.” Gã bổ sung.

“À.” Dịch Bạch Đường tiếp tục xem Masterchef.

“Giờ tôi đang làm ở một công ty có không ít cổ phần của bố mẹ.” Thương Hoài Nghiễn nói tiếp, vào lúc này gã đột nhiên cảm thấy có chút không đúng.

“À.” Dịch Bạch Đường vẫn xem Masterchef.

“Hiện tại tôi đang nhậm chức tổng giác đốc hành chính, phụ trách xử lý một vài việc nội bộ của công ty, cũng không coi là quá bận, có vài việc đã có cấp dưới giải quyết, một vài việc khác thì do hội đồng cổ đông cùng nhau xử lý.”

Nói tới đây, cuối cùng Thương Hoài Nghiễn cũng nhận ra đến rốt cục là không ổn ở chỗ nào.

Nếu như trong hai người có một người đổi giới tính, vậy tình huống bây giờ so với lúc đi xem mắt, đôi bên giới thiệu về bối cảnh gia đình và bản thân, giống nhau y đúc.

Thương Hoài Nghiễn rất bình tĩnh rất tự nhiên nhìn Dịch Bạch Đường.

Lập tức thấy Dịch Bạch Đường lần thứ tư thanh thanh thản thản mà: “À.”

Sau khi dùng từ đơn âm tiết để bày tỏ bản thân nghe rõ lời của Thương Hoài Nghiễn, Dịch Bạch Đường cuối cùng cũng dời mắt khỏi màn hình tivi, chuyển hướng sang gã: “Nói cách khác, anh cũng là từ nhỏ đã bắt đầu đi học làm tổng giám đốc hành chính?”

“….” Hình như nói vậy cũng không sai. Thương Hoài Nghiễn suy nghĩ gật gật đầu.

Dịch Bạch Đường lại hỏi: “Lúc bố mẹ anh ly hôn là khi nào?”

Thương Hoài Nghiễn: “Năm tôi mười tám tuổi.”

Dịch Bạch Đường “A” một tiếng, tiện thể tán dương: “Không tệ lắm, rất có trách nhiệm!”

Thương Hoài Nghiễn: “….” Gã suy nghĩ lại một chút, sau liền cười rộ lên, “Đúng vậy, rất có trách nhiệm, tôi thực sự không trách họ.”

“Anh có thích công việc này không?” Dịch Bạch Đường hỏi.

Anh thả lỏng thân thể, duỗi duỗi cánh tay, lướt qua sau lưng Thương Hoài Nghiễn, để tay lên chỗ tựa lưng của ghế salon.

Ghế không quá dài, thân hình hai người liền sát vào nhau, Dịch Bạch Đường miễn cưỡng nói: “Tôi từ khi còn rất nhỏ đã bắt đầu học nấu ăn, hơn nữa cũng rất yêu thích công việc này, càng hy vọng sau này có thể tiếp tục….”

Anh nhắm mắt lại.

Nghĩ đến tương lai.

Tương lai anh sẽ nấu rất nhiều món ăn khác nhau.

Đầu lưỡi tinh diệu cũng sẽ được nếm rất nhiều mùi vị khác nhau.

Không cần quá lâu, đợi đến khi đầu lưỡi tinh diệu được thưởng thức món ăn độc nhất vô nhị, anh ta nhất định sẽ cảm tạ mình….ha…buồn ngủ quá đi!

Buổi tối hôm đó, gió tuyết quá lớn, Thương Hoài Nghiễn đối với việc làm sao để về nhà cảm thấy vô cùng đau đầu.

Dịch Bạch Đường vung tay, tỏ vẻ mặc dù phòng không lớn nhưng giường thì đủ lớn, chúng ta có thể ngủ cùng nhau một đêm.

Đây chính là tình bạn mà!

Trong lòng Dịch Bạch Đường vô cùng thỏa mãn(*^__^*)

Anh quả thực đã rất buồn ngủ, lúc này so với giờ anh đi ngủ hàng ngày đã muộn hơn nửa tiếng đồng hồ.

Dịch Bạch Đường vốn cho rằng mình sẽ ngủ rất sâu, vậy mà sau khi ngủ một buổi tối, sáng đúng năm giờ anh đã tỉnh.

Mà lần này còn xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Tinh thần của anh rõ ràng vô cùng mệt mỏi uể oải, mà thần kinh lại phấn khởi kinh người. Màn đêm đen kịt yên tĩnh không như mọi khi thúc giục anh nhanh ngủ đi, mà đổi sang nhắc nhở anh sáng nay có chút đặc biệt.

Sáng nay thì có gì đặc biệt?

Dịch Bạch Đường  lập tức nhớ đến Thương Hoài Nghiễn nằm ngủ bên cạnh mình.

Sau đó anh bừng tỉnh: Đây là lần đầu tiên mình ngủ cùng người khác trên một chiếc giường, quả nhiên có cảm giác kì lạ.

Khi ý nghĩ trong đầu đã trở lên rõ ràng, sự phấn khích trong thần kinh liền có chỗ phát tiết, Dịch Bạch Đường không kìm được lặng lẽ trở mình, lại lặng lẽ mà mở mắt, nhìn về phía đầu lưỡi tinh diệu đang ngủ bên cạnh.

Đầu lưỡi tinh diệu thật đẹp trai.

Ánh mắt anh xuyên qua bóng tối trong căn phòng, dừng trên khuôn mặt của Thương Hoài Nghiễn.

Vầng trán rộng, sống mũi thẳng, đôi môi có chút mỏng. Nhưng gã rất hay cười, mỗi lần cười lên đều cho người ta cảm giác vô cùng thoải mái.

Đầu lưỡi tinh diệu hình như đang ngủ.

Dịch Bạch Đường tiếp tục suy nghĩ.

Có người ngủ cùng mình.

Có người ngủ cùng mình nha…..Người này còn là bạn tốt của mình…..ừm…

Dịch Bạch Đường đột nhiên lăn về phía Thương Hoài Nghiễn một đoạn, sau đó thân thể nằm dưới chăn cũng dính lấy thân thể đối phương, đồng thời giơ tay kéo gã sát vào ngực mình.

Sau đó nhắm mắt lại, bắt đầu cảm nhận.

So với thân thể mình hình như không giống nhau cho lắm.

Ấm áp ấm áp.

Mềm mại, mà cũng không hẳn là mềm mại, bên trong còn mang theo chút cứng rắn.

Thực sự gầy, ôm vào ngực thật khó chịu.

Cảm nhận xong, Dịch Bạch Đường hài lòng, lại lăn trở về vị trí của mình, lần thứ hai nhắm mắt, trầm vào giấc ngủ.

Chỉ là anh không nhìn thấy, ngay lúc anh thực sự nhắm mắt đi ngủ, Thương Hoài Nghiễn vốn yên tĩnh ngủ bên cạnh anh đột nhiên mở một con mắt, nhanh chóng liếc mắt nhìn Dịch Bạch Đường một cái, sau đó liền nhắm lại.

Dịch Bạch Đường từ nhỏ đến lớn chưa từng ngủ cùng ai.

Nhưng Thương Hoài Nghiễn thì từng ngủ với rất nhiều người, mà vấn đề là bất kỳ người nào ngủ cùng gã cũng đều sẽ đi thẳng vào vấn đề, từ trước đến giờ chưa từng có trường hợp nào nào như hiện tại, hai người mặc quần áo chỉnh tề, ngủ nghiêm chỉnh trên cùng một chiếc giường.

Mà ngủ thẳng được một nửa, Dịch Bạch Đường lại đột nhiên kéo gã vào lồng ngực…a, hả?

Tư thế này có chút khác thường, tuy nhiên cảm giác cũng không tệ.

Thương Hoài Nghiễn sau nháy mắt cảm thấy có điểm sai sai, trong lòng tiếp tục rục rịch.

Mặc dù đắp chăn kín mít, trong sáng thuần khiết ngủ rất bình thảm và ấm áp, nhưng gã không cam tâm, gã muốn có cuộc sống sinh hoạt kích thích.

Thân thể đối phương thật mềm mại, mùi vị thật thơm ngon.

Trong lòng Thương Hoài Nghiễn vô cùng biết ơn, gã gần như không chút do dự định dựa theo quy trình, rút ra cánh tay bị ôm, đổi khách thành chủ, ôm người đẹp vào trong ngực.

Mà ngay trước lúc này, người trong ngực gã liền lăn đi.

Lăn đi.

Lăn đi.

Lăn.

Thương Hoài Nghiễn tưởng như sụp đổ, bên trong gã sụp đổ, gã trợn tròn mắt thẳng đến hừng đông.

Mãi đến khi tiếng gõ cửa qua tầng tầng trở ngại của nội thất truyền đến.

Dịch Bạch Đường mơ mơ màng màng mở mắt, bật đèn, trong thời gian ngắn còn chưa tỉnh táo hẳn: “Ai vậy?”

Lớp tuyết bám trên bệ cửa sổ một đêm dài, giờ đây thật ảm đạm.

Thương Hoài Nghiễn miễn cưỡng nằm nghiêm chỉnh cả một buổi đêm bị giật mình, cảm thấy việc dằn vặt người ta thế này cuối cùng cũng đến hồi kết: “Không biết.” Gã rất nhiệt tình, “Để tôi ra xem, anh ngủ tiếp đi.”

Dịch Bạch Đường ngáp một tiếng, xoay mặt nhìn về phía Thương Hoài Nghiễn, liếc mắt liền thấy vành mắt đen đậm, thần sắc mệt mỏi của gã.

“Ngủ không ngon?” Anh buồn bực.

“….” Thực sự không thể nào trái lương tâm nói ngủ ngon cho nổi.

“Tôi ra xem một lát, anh ngủ tiếp đi.” Dịch Bạch Đường nghiêm túc nói, sau xuống giường mặc quần áo,  còn không quên kéo cao chăn đắp cho Thương Hoài Nghiễn, tiện tay vỗ vỗ lên mặt gã vài cái.

Đã gầy như vậy mà đầu lưỡi tinh diệu còn thức khuya dậy sớm, nên bồi bổ nhiều hơn một chút.

“….” Thương Hoài Nghiễn . Ngày của cẩu sao.

Mà lúc này, Dịch Bạch Đường theo tiếng gõ cửa ra ngoài, đi thẳng đến gian ngoài quán, loay hoay một hồi mới mở được cửa. Dịch Bạch Đường còn chưa kịp định hình, đã thấy một vệt bóng đen theo không khí lạnh bên ngoài nhảy vào trong quán, ôm chầm lấy anh, hét lớn: “Thầy à, cuối cùng anh cũng mở cửa! Lần này thầy nhất định phải cứu em, dạy em nấu ăn!!!!!”

Phía sau là Thương Hoài Nghiễn ngủ không nổi đi theo ra ngoài: “…..”

Gã nhìn kẻ ôm Dịch Bạch Đường, ánh mắt hơi hơi khó chịu, pha thêm chút nguy hiểm.

Tên này rốt cục là thằng quái nào?

Tác tử – Phiên ngoại: Hồ Bằng Cẩu Hữu 3

Thầy giáo giải tán mọi người, quay về dự dạ tiệc vì không thể để cấp trên một mình chống đỡ.

Tuần Hữu bị Hồ Vân Bằng nổi giận đùng đùng lôi đi.

“Tại sao cậu phải làm vậy?” Hồ Vân Bằng trợn mắt.

“Làm gì? Tôi đã làm gì cơ chứ?” Tuần Hữu vùng vẫy cổ tay bị kéo đau, đầu ngón tay bấm lún vào thịt, lôi người ta khá lắm, xem ra tức giận không nhẹ.

“Tại sao cậu đi phát tán nội dung trong máy ghi âm?” Hồ Vân Bằng tuy không hiểu việc phát ra loa toàn trường là chuyện rất gay go, nhưng hắn có thể nghe hiểu được người chung quanh bàn tán gì, bọn họ đều rỉ tai nhau Quý Quân Húc là đồ biến thái, loại biến thái thích đàn ông.

So với “thằng ngốc” thì từ “biến thái” càng làm cho Hồ Vân Bằng ghét hơn.

“Không phải tôi làm, lý do gì người nào cũng nghi ngờ tôi hết vậy?” Tuần Hữu cảm thấy mình như gặp trúng vận đen tám đời, chuyện vừa xảy ra thì toàn bộ mũi dùi đều tập trung chĩa thẳng vào mình. Được rồi, dù bình thường tác phong mình không đứng đắn lắm, hay chòng ghẹo người ta, nhưng có thể nói Quý Quân Húc với mình là đồng bệnh tương lân, làm sao tự xát muối vào vết thương của chính mình được?

“Tôi có đụng gì đến ai, đầu tiên là một buổi trưa bụng đau quằn quại, vọt lẹ vào nhà vệ sinh trút bầu tâm sự, rốt cục gặp phải chuyện còn bị người ta nghi ngờ.” Tuần Hữu oan ức, ngồi chồm hỗm dưới đất khóc lóc om sòm.

“Nhưng chính mắt tôi thấy cậu cầm máy ghi âm của Thẩm Xán bật lên nghe, hơn nữa nội dung trong máy hoàn toàn giống với những gì được phát tán.” Đầu óc vốn không được vận hành trơn tru lắm của Hồ Vân Bằng lập tức trở nên mơ hồ.

“Lần đó Thẩm Xán đặt túi xách xuống cả hai chúng ta đều có mặt, lúc vô tình phát hiện ra máy ghi âm của hắn thì tôi hơi có ý xấu lấy ra nghe thử, nhưng nghe xong rồi trả lại chỗ cũ ngay, cậu cũng nhìn thấy mà.”

Hồ Vân Bằng ngẫm nghĩ một chút rồi xác thực: “Không phải cậu, vậy là ai?”

Tuần Hữu lại nhận ra sự tình có chỗ kỳ quái, đã trả lại máy ghi âm vào cặp Thẩm Xán, rồi Tuần Hữu gọi điện thoại cho Thẩm Xán, họ cũng không ở nhà nên Tuần Hữu đem cặp sách gửi bảo vệ tiểu khu để Thẩm Xán quay lại lấy sau.

Chẳng lẽ trong quá trình này xảy ra vấn đề? Lần trước ghi âm Tuần Hữu cũng chưa nghe kỹ, chỉ nghe được nửa đoạn trước khi Quý Quân Húc nói yêu, còn phần độc thoại sau đó của anh thì không nghe, chắc chắn hai đoạn này được thâu âm tách biệt, nhưng hôm nay lại bị phát tán cùng một lúc; hơn nữa mình bị tiêu chảy đúng ngay lúc quan trọng, vào nhà vệ sinh một chuyến liền xảy ra chuyện, như thể có người đã biết trước cố ý chờ bên ngoài.

Rốt cục là ai vào đây? Tuần Hữu nghĩ nát óc vẫn không ra: “Bất kể là ai, tôi mà biết được thì thằng đó không có kết cục tốt đẹp đâu.”

“Đúng, nhất định đè nó ra đập cho thừa sống thiếu chết.” Hồ Vân Bằng tức giận bất bình.

“Trước khi đánh chết nó thì xử cậu cái đã.” Tuần Hữu bực bội, “Làm chuyện quá đáng với tôi cũng không biết nhận lỗi.”

“Thực xin lỗi.” Hồ Vân Bằng ngoan ngoãn cúi đầu.

“Còn gì nữa không?” Tuần hữu đỡ cái mông ngồi xuống giở trò ăn vạ.

“Bảo đảm lần sau không dám tái phạm.”

“Còn gì nữa?”

“Sau này tất cả đều nghe lời cậu.”

“Vậy còn tạm được.” Tuần Hữu dang hai tay ra, “Tôi muốn cậu cõng tôi, đây là hình phạt dành cho cậu.”

“Chút lòng thành.” Hồ Vân Bằng nhếch miệng cười.

“Ghét quá đi, vậy muốn cậu cõng suốt 3 ngày.”

“Không thành vấn đề.”

“Cõng cả đời.”

“Được. Bụng còn đau không? Tôi đã bảo dắt cậu đi bác sĩ cậu còn không nghe.”

“Cậu hung dữ với tôi? Cậu còn hung dữ với tôi? Phạt cậu kiếp sau cũng phải cõng tôi!”

Lưu Hương – chương 10

Bên ngoài tuyết rơi đầy trời, tuyết rơi trên mặt đất cao đến mắt cá chân người qua lại, trời đã vào đêm, ngõ ẩm thực cũng không còn nhiều khách, trong tiệm cơm gà hầm, nhân viên trông quán ngồi một bên thở dài, nghe âm thanh như có như không truyền đến từ quán cơm sát vách.

Cũng chỉ mới có mấy ngày, tại sao quán ăn sát vách vốn dĩ đầu bếp chuyên nấu mấy món ăn kinh khủng lại đột nhiên đông khách như vậy?

Lẽ nào vị giác của mọi người mất linh tập thể?

Đây là hiện tượng một tuần lễ sau buổi tối món canh chua cay được bán hết.

Dịch Bạch Đường mặt không đổi sắc bưng phần ăn cuối cùng đặt lên bàn cho khách, tiện tay cầm lấy một bảng hiệu viết: “Hôm nay đã muộn, ngừng tiếp khách.” treo ngoài cửa.

Bên trong quán cơm nhỏ vị trí bàn ghế đã bị ngồi chật ba phần tư, trong đó có một ông cụ là dân viết thư pháp nghiệp dư, ngồi bên bàn dài ngăn cách bếp với gian ngoài, liếc mắt  nhìn thấy chữ Dịch Bạch Đường liền cảm khái: “Chữ viết của ông chủ nhỏ thật là đẹp!”

“Luyện cùng với tay nghề nấu nướng, luyện được hai mươi năm.” Dịch Bạch Đường trả lời.

“Xem ra cậu thực sự rất thích luyện viết chữ.” Ông cụ viết thư pháp thấy “hàng” là mắt sáng loáng.

“Rảnh rỗi giết thời gian mà thôi.” Dịch Bạch Đường cũng không quay đầu lại.

“Ầy….”

Người chung quanh đồng loạt cười vang một trận.

Vương Chấn Giang ngồi giữa đám người uống bia đá, bên ngoài tuyết rơi, bên trong mở lò sưởi, còn có một bình bia ướp lạnh vừa đủ, những ngày tháng như này, thật nhàn nhã.

Ông ta bắt chuyện với lão bạn mình: “Được rồi, ông chủ nhỏ tính cách vốn như vậy, đến quán cơm thì nói thư pháp làm cái gì, nói chuyện nấu nướng ấy! Mau mau mau, hôm nay cuối cùng cũng được lĩnh tiền thưởng, mọi người tụ tập, cứ thoải mái đi, lão Lý mới gọi một nồi lẩu bò, rốt cuộc ăn lẩu bò gì đây? Ông ta sẽ ăn phải bò chua ngọt, hay là bò ướp chanh, sườn bò rán, hay củ cải ninh thịt bò?!”

“Không được không được, ở đây ngoài bò ướp chanh thì đâu còn món bò nào bị chế biến kinh khủng chứ. Trí tưởng tượng ông thật là thiếu thốn mà!”

“Vận may của lão Lý không cao, lão Vương, tôi thấy ông đối với mấy loại món ăn chế biến kinh khủng này độ am hiểu rất cao, nói mấy ví dụ về thịt bò hầm như cháo, vừa mở mồm liền thấy nát rồi, hahaha..”

“Đừng nói vậy chứ, lão Lý đã liên tục xui xẻo một tuần rồi, chúng ta một tuần thường xuyên đến đây, số may ăn được đồ ngon, số nhọ thì vẫn ăn được một bữa ngon, chỉ có lão Lý là thảm nhất, chăm chỉ ăn mấy món kinh dị, ha ha ha ha, chẳng trách mười năm đi mua vé số mà ngay cả năm đồng cũng không trúng nổi, tuyệt đối không phải đen thường.”

“Đủ rồi!”

Người tên lão Lý rống to một tiếng.

Bọn họ đa số đều là bạn của Vương Chấn Giang, từ khi nghe Vương Chấn Giang kể về quán ăn, liền náo loạn đến cổ động cho Dịch Bạch Đường, thường xuyên đến ăn còn thực sự thích nơi này, thỉnh thoảng lấy quán ăn này tụ tập anh em nhậu nhẹt. Đến lâu, cũng thành thân quen với mấy vị khách hay đến đây ăn uống, một tuần sau, nơi này cũng không còn là quán ăn ăn xong là đi, thỉnh thoảng trong quán còn phát ra tràng cười nhàn nhã.

Sau khi tiếng gầm giận giữ vang lên, quán cơm liền yên tĩnh lại.

Lão Lý đè thấp âm thanh, không buồn nhìn mấy lão bạn, trong miệng tự lẩm bẩm một mình, hai bàn tay liên tục xoa vào nhau, thành kính niệm một trăm lần: “Vận may Amen”, sau đó sử dụng Thần Long vô ảnh tay, chớp mắt mở ra nắp nồi lẩu.

Thịt mềm chập chùng với nước canh hồng rực bên trong, từng miếng từng miếng chanh màu xanh xếp ngang dọc, pha thêm màu trắng nhu hòa, một nồi canh thịt bò ngon lành xuất hiện trước mắt mọi người.

Âm thanh trầm trồ vang lên liên tiếp.

“Tu thành chính quả, tu thành chính quả.”

“Phải nói do ông chủ nhỏ hôm nay xuất toàn lực nấu ăn.”

“Nghiêm túc ăn hết món kinh khủng của cuối tuần trước, đáng giá mà!”

“Mau ăn thử, đừng có càm ràm, sau khi ăn thử xong thì nêu cảm nhận cho bọn tôi nghe xem.”

“Ha ha ha, ha ha ha, ha ha ha ha ha, các vị huynh đệ, cậu ta vừa nghiêm túc xử lý nguyên liệu, vận may của tôi đây hôm nay liền xưng hùng, cảm ơn, cảm ơn, ha ha ha ha ha!!!”

Lão Lý bật một trận cười to sung sướng, sau khi khoe khoang hết tất cả đám bạn già một lượt, mới cầm đũa gắp một miếng thịt bò cho vào trong miệng.

Một hồi yên lặng.

Mấy người còn lại kiềm chế không nổi, mới một chốc lát đã dồn dập mở miệng tra hỏi: “Sao thế? Mùi vị thế nào? Nói xem nào?”

“Nhìn giống như được xử lý một cách bình thường, thói quen của ông chủ, tôi đây không tin mùi vị không ngon.”

“Không sai, nồi thịt bò này tuyệt đối là món ngon nhất.”

“Ông đừng có mà thừa nước đục thả câu, ông mà không mau khai có mùi vị gì, bọn tôi lập tức cướp của!”

Câu nói vừa dứt, lão Lý liền phốc một tiếng, hai hàng nước mắt chảy ròng ròng.

Mọi người sợ hết hồn.

Lão Lý vừa rơi lệ, vừa chậm rãi mở miệng:

“Ăn quá ngon, quá kinh diễm, quá cay, quá sung sướng! Thịt bò vừa vào miệng liền tan ra, tôi còn chưa từng được ăn món thịt bò như vậy, cảm giác trước đây ăn cũng không phải thịt bò, toàn bộ mẹ nó đều là bò đểu….”

Nói xong, lão nheo lại đôi mắt, vừa cảm khái trở về chỗ, vừa chậm rì rì vươn đôi đũa, chuẩn bị gắp thêm một miếng thịt bò.

Nhưng đúng lúc này, đũa như mưa chen chúc lao tới, toàn bộ đám người ngồi bên cạnh lão Lý đều gia nhập cuộc chiến cướp ăn, lão Lý thấy trước mặt mình chỉ toàn miệng là miệng, đũa bay tán loạn, lập tức nóng nảy, gào lên như cháy nhà: “Mấy người dừng tay cho ông! Đây là thịt bò của ông, của ông!”

“Có mà ngu, ai thấy người đó có phần, trước đây người khác bốc được đồ ngon ông đến cướp cũng không nói như vậy.”

Những tên còn lại dồn dập khinh bỉ.

Vương Chấn Giang cũng nằm trong hàng ngũ khinh bỉ lão Lý, chẳng qua ông ta còn nhớ đến chính sự, một bên cướp ăn một bên không quên nịnh nọt Dịch bạch Đường đứng một mình từ nãy, nói: “Ông chủ nhỏ à, tôi có suy nghĩ một chút về quán ăn của cậu, gần đây quán khá đông khách, cậu có dự định đổi một chỗ thuê khác rộng hơn không?”

“Còn định chuyển sang cửa hàng rộng hơn?”

Thương Hoài Nghiễn đi từ ngoài vào, đúng lúc nghe được câu này, lập tức bật cười.

Gã đi vào quán mang theo một luồng gió lạnh, bầu không khí vốn đang bừng bừng khí thế thoáng hạ nhiệt độ, mấy vị khách trong quán quay đầu qua nhìn, liền thấy ông chủ lớn cởi chiếc áo khoác bên ngoài, phẩy hết đám tuyết rơi trên vai áo, sau đó tháo khăn quàng cổ, đem treo lên giá móc quần áo ở góc quán ăn.

Lại nói, có cái quán cơm nào lại cố ý đặt một cái giá móc quần áo ở góc quán, chỉ để cho một người treo áo khoác với khăn quàng cổ ?

Khách trong quán nhìn nhau, ý tứ sâu xa.

Dịch Bạch Đường vốn đang dựa bên bàn dài ngăn cách hai gian ngẩn người, nhìn thấy Thương Hoài Nghiễn đi vào, liền xoay người vào trong bếp mang ra cho Thương Hoài Nghiễn một bát cháo tốt cho dạ dày.

Cháo hoa nằm trong bát men sứ xanh lam, chính giữa đặt một viên táo hồng tròn vo, nhìn qua có vẻ đặc biệt nhẹ nhàng khoan khoái.

Đến nhiều lần như vậy, lần nào cũng thấy người này vào quán mười lần thì tám lần được ăn đồ ăn bình thường, đây rốt cục là cái thể loại tình yêu gì vậy?

Khách trong quán tiếp tục nhìn nhau, ý tứ càng thêm sâu xa.

Thương Hoài Nghiễn bưng bát cháo lên, nếm thử một ngụm.

Tuy rằng cháo hoa chỉ có thêm một miếng táo hồng, nhưng từ mùi vị phong phú bên trong, chắc chắn nguyên liệu không chỉ có vài thứ.

Thương Hoài Nghiễn không thể phủ nhận, mỗi tối đến đây ăn một bát cháo hết sức thoải mái, nhưng đối với một gã đàn ông mà nói, mỗi ngày ăn cháo trắng luôn có cảm giác thèm thịt….Ánh mắt của gã trôi về nồi thịt bò bên cạnh, cảm khái nói: “Đồng ý với tôi, khi nào cũng thử làm cho tôi mấy món ăn nhiều mùi vị hơn một chút, thế nào?”

Dịch Bạch Đường ngay lúc này cởi quần áo đầu bếp.

Lời tuyên bố cáo trạng của Thương Hoài Nghiễn triệt để chấm dứt.

Dịch Bạch Đường  trong thời gian thay áo khoác quay đầu thản nhiên liếc Thương Hoài Nghiễn một cái.

Trong lòng anh thật ra cũng rất muốn nấu mấy món ăn nhiều hương vị hơn cho Thương Hoài Nghiễn.

Mà đầu lưỡi tinh diệu này quả thực có một cái dạ dày đại họa.

Thôi, mình vẫn phải bảo vệ đầu lưỡi tinh diệu thật tốt, dù sao mình lớn như thế này, lại tình cờ gặp được một người có đầu lưỡi tinh diệu như vậy, trước hết vẫn nên cẩn thận bảo vệ đầu lưỡi tinh diệu, rồi sau đó, có cái gì thì nói sau!

Ngay lúc Dịch Bạch Đường đứng trầm tư, trong quán ăn mọi người vui đùa náo loạn xong, ăn cũng đã ăn xong, sau khi trả tiền, liền túm nhau về nhà.

Trong quán ăn chỉ còn lại người: Dịch Bạch Đường và Thương Hoài Nghiễn.

Dịch Bạch Đường dọn dẹp một lúc, sau đó gọi Thương Hoài Nghiễn: “Đi thôi.”

“Ô ?” Lẽ nào mình vừa ăn xong liền muốn đuổi mình đi?

“Vào phòng tôi ngồi một lát, xem tivi.” Chương trình ‘masterchef’* sắp phát sóng rồi đó!

(*masterchef:  là một chương trình so tài giữa các đầu bếp hoặc những người yêu thích có tài nấu nướng. Dịch Bạch Đường xem phiên bản Trung của chương trình này.)

“Ô!” Thụ sủng nhược kinh.

Dịch Bạch Đường không quan tâm suy nghĩ của Thương Hoài Nghiễn, anh đang vội vào phòng xem tivi, liền kéo luôn Thương Hoài Nghiễn đi vào nhà bếp, xuyên qua sân nhà, vào tít phía sau cùng trong phòng ngủ của mình.

Đây đại khái là một gian phòng tầm ba mươi mét vuông, sát vị trí lối vào là một gian nhà vệ sinh, phòng khách thông với phòng ngủ, rất chuẩn mực ý nghĩa nhà trọ độc thân.

Thời điểm Thương Hoài Nghiễn vào trong đã tranh thủ nhìn chung quanh một vòng, trên bàn ngoài một chậu cây nho thì cũng không còn bao nhiêu đồ, ngay ngắn rõ ràng không giống một nơi có người ở.

“Uống bia không?”

Bên cạnh truyền đến tiếng Dịch Bạch Đường.

“Lạnh?” Thương Hoài Nghiễn hỏi.

“Bình thường.”

“Vậy được.” Thương Hoài Nghiễn trả lời, sau đó gã thấy Dịch Bạch Đường kéo mở cửa tủ, trong phút chốc, một đống chai to chai nhỏ rơi đập bùm bùm vào chân anh.

Dịch Bạch Đường mặt không biến sắc, từ giữa tủ lấy hai chai bia,  sau đó đem đống chai dưới chân nhét trở lại vị trí cũ. Cuối cùng đóng cửa tủ, tiện tay mở TV, mọi sự an lành, chỉ chờ chương trình sắp chiếu.

Thương Hoài Nghiễn thấy buồn cười, lại không để lộ ra mặt.

Bên ngoài cửa sổ gió tuyết gào thét, tivi treo trên tường đang phát chương trình mỹ thực, còn chưa tới đoạn thi đấu giải masterchef, bây giờ mới đang trong thời gian quảng cáo, trong thời gian này, những nhà đầu bếp nổi tiếng lâu năm đang bàn luận phương án trên trời dưới biển của mình, cũng giả vờ thần bí nói ra mấy bí quyết nấu ăn tổ truyền của mình: “Ngày hôm nay các vị khán giả trước truyền hình thật may mắn, đối với một trong những món ăn tiêu biểu của tỉnh Chiết Giang – Long Tĩnh Hà Nhi (tôm nõn trưng trà Long Tĩnh), tôi có một phương pháp gia truyền giúp phối chế. Phương pháp chế biến này, nói quý giá quả thực là quý giá, nói không quý giá, kì thực cũng không có gì đặc biệt. Nói nó quý giá, khi một người đầu bếp chết đi, có thể đem nó truyền lại cho đệ tử, cái gì cũng có thể truyền cho đệ tử, chỉ có phương pháp phối chế là không cho, vậy thời điểm mấu chốt muốn thêm gia vị gia truyền thì phải làm sao bây giờ? Vậy cứ tùy tiện tìm một lý do, để cho đệ tử chạy qua chạy lại giúp mình lấy nguyên liệu, cứ như vậy lúc đồ đệ quay người đi, liền thêm gia vị gia truyền, chiêu thức ấy, trong thời gian ngắn cũng có thể kéo dài năm sáu tháng, lâu một chút, có thể kéo dài bảy tám tháng. Còn nói không quý là bởi vì….”

Phí lời nhiều như vậy.

Có lẽ đài truyền hình cũng cảm thấy vị khách này nói linh tinh hơi nhiều, thừa dịp lúc khách quý còn đang nói chuyện, ở phía dưới cho chạy một dòng tin tức: “Năm năm một lần (giải thi đấu vua đầu bếp) tháng sáu năm nay sẽ tổ chức lần thứ hai, người dự thi từ bốn bể đến luận bàn tài nghệ, người đi đến chung kết, sẽ cùng vua đầu bếp đối mặt, quyết đấu ra quán quân chân chính, phần thưởng cuộc thi vua đầu bếp: giải nhất một triệu nhân dân tệ, giải nhì….”

Hai người cùng nhau ngồi trên ghế salon.

Dịch Bạch Đường cầm hai chai bia qua, đẩy một chai cho Thương Hoài Nghiễn.

Thương Hoài Nghiễn lấy một cái chén nhỏ, cần cù chăm chỉ lột non nửa bát vỏ nho, đưa cho Dịch Bạch Đường.

Nhìn cái chén trước mặt, Dịch Bạch Đường trợn to hai mắt, tâm lý vô cùng vui vẻ.

Đầu lưỡi tinh diệu quả nhiên cảm giác được trong khoảng thời gian này mình rất nỗ lực, cũng bắt đầu ông mất cân giò bà thò chai rượu* (trao đổi qua lại công bằng), chắc chắn đã ý thức được ý nghĩ trước kia cho rằng anh là hoa mẫu đơn là sai lầm, đồng thời học tập như mình, đi trên con đường chính đạo thuần khiết quan hệ bạn tốt.

Bây giờ mình chỉ cần tiếp tục khắc sâu quan hệ hữu nghị vô giá này.

Dịch Bạch Đường đang nghiêm mặt trầm tư.

Nếu mấy món ăn này đã có tác dụng, vậy cứ nên tiếp tục nấu những món ăn thanh đạm tốt cho dạ dày để làm quan hệ bạn bè giữa hai người thêm gắn bó. Nhưng cũng có thể phối hợp thêm vài phần món ăn khác, ví dụ như trước khi ngủ giao lưu tâm hồn một chút ~ “Thật vô vị.” Dịch Bạch Đường đột nhiên mở miệng.

Thương Hoài Nghiễn sững sờ.

“Cái loại phương pháp chế biến này lúc tôi ba tuổi đã biết.” Dịch Bạch Đường nhàn nhạt nói.

Thương Hoài Nghiễn giờ mới ngộ ra đối phương đang nói về phương pháp chế biến món Long Tĩnh Hà Nhi. Bây giờ gã đã đạt đến cảnh giới mặt không đổi sắc giải nghĩa mấy câu không đầu không đuôi của Dịch Bạch Đường, hơn nữa còn có thể từ trong món ăn đối phương nấu nhìn ra ý nghĩ với tâm tình của đối phương…Có chút hốt hoảng, chẳng lẽ đây là năng lực kì quái của gã?

“Anh thì sao?” Dịch Bạch Đường không nói hai lời, trực tiếp quay đầu nhìn Thương Hoài Nghiễn, giọng đương nhiên hỏi: “Tôi lúc nhỏ chính là như vậy, anh lúc nhỏ thế nào?”

Thương Hoài Nghiễn nhất thời sửng sốt.

Gã nhớ tới rất lâu, rất lâu,rất lâu rồi, không có ai giọng như thể đương nhiên như vậy hỏi về quá khứ của gã, còn dùng một loại dáng dấp chủ nhân yêu cầu chia sẻ một chuyện đương nhiên thế này.

Mà khiến gã càng cảm thấy phức tạp chính là, gã ngay tại lúc này, ý thức được bản thân không hề tức giận.

Không những không tức giận, mà dường như còn có một chút cảm giác rục rịch muốn tâm sự.

Đợi chút….

Trước đây gã nói hoa mẫu đơn, là đùa giỡn…!

Dù sao, thấy thế nào thì đối phương cũng là một đóa hoa hải đường trắng há!

hoahaiduong

                                       Hoa hải đường.

Thương Hoài Nghiễn muốn nói lại thôi, cảm thấy bản thân và đối phương đều lâm vào một cảnh giới có chút nguy hiểm.

Mà Dịch Bạch Đường không cảm giác chút nào, hết sức vui vẻ, đem cuốn sổ nhỏ trong đầu vạch thêm vài đường ý chính.

Nhìn đi nhìn đi, gã quả nhiên bị mình ân cần hỏi han vấn đề hữu nghị mà động lòng rồi!

Mình biết ngay con đường mình chọn không thể sai lầm, loại vấn đề nhỏ xíu này, người ta từ lâu đã học qua trên mấy chương trình ti vi, giải quyết mấy việc, ôi chao, hắc ~

End Chương 10.

Chợt nhận ra bố Dịch rất hay gọi ông Thương là “đầu lưỡi tinh diệu” trong đầu J)

Và hóa ra bố ý tưởng ông Thương thầm thương mình :v muốn nắn lại giới tính cho người ta J)))

Cái nữa là khổ mấy ông khách :v ăn mấy món dị của bố Dịch.

Cuối cùng chùm nho nhà bố Dịch được tận một chén nho lận J))

À, sì poi chương sau: “Sleep” nhé :3

bohamchanh

Bò hầm chanh.

tomtrantralongtinh

Tôm trần trà Long Tĩnh.

Là công méo phải là chó – Chương 1

Chương 1:

Trên núi Vong Tình, mây mù lượn lờ, quanh năm băng giá. Ở dưới núi là những mỏm đá kỳ dị mọc lởm chởm, hiếm có người ở. Tà giáo lớn nhất võ lâm,  Thiên Ngục giáo, được xây ở nơi cùng thế gian ngăn cách này.

Nhưng người trong giang hồ đều biết, núi Vong Tình đã trở thành quá khứ. Cách đây một tháng, Bình Thu đại hiệp Liễu Trường Ninh cùng minh chủ Võ Lâm Âu Dương Vũ, thừa dịp giáo chủ Phong Ngâm Nhã bế quan, dẫn dắt các giang hồ môn phái đồng loạt đánh vào Thiên Ngục giáo, tiêu diệt hơn một ngàn người Thiên Ngục giáo. Có thể xem đó như là việc trọng đại nhất trong võ lâm những năm gần đây.

Có người đồn đại, sau khi giáo chủ Phong Ngâm Nhã xuất quan thấy trong giáo hỗn loạn, tử thương vô số (chết và bị thương rất nhiều), lại bị đông đảo cao thủ võ lâm  vây công, dưới cơn phẫn nộ dẫn đến ma công phản phệ, cuối cùng tẩu hỏa nhập ma, nhảy xuống núi Vong Tình, không rõ tung tích.

Sáng sớm, Nhan Nghiễn bị gió rét đông lạnh mà bừng tỉnh, anh giật giật cơ thể, đau đớn kịch liệt từ toàn thân truyền đến. Trước mắt là gió thổi mát rượi, đất đá ngổn ngang, ánh nắng chan hòa. Nguyên chủ cũng tỏ ra hứng thú, ở nơi màn trời chiếu đất mà thưởng thức phong cảnh, không thẹn cho cái tên ‘Phong Ngâm Nhã’. Anh xoa xoa bụng, từ đống đất đá lắc lư bò dậy.

Không có biện pháp, thân thể nguyên chủ thương thế quá nặng, Nhan Nghiễn cũng muốn bày ra dáng vẻ phóng khoáng, đáng tiếc phần cứng bên trong thật sự không tạo lực nổi.

Nhan Nghiễn nhìn bạch y rách rưới trên người, thở dài. Sau khi tiếp thu ký ức của nguyên chủ, tâm tình của anh càng trở nên phức tạp.

Phong Ngâm Nhã là thiên tài võ học xuất sắc nhất của Thiên Ngục giáo gần trăm năm qua, hai mươi tuổi đã một mình đến Thiếu Lâm tự, phá Kim Cương La Hán trận nổi tiếng thiên hạ của Thiếu Lâm. Không những thế, trong thời gian một năm, hắn liên tục hạ chiến thư đối với các môn phái lớn nhỏ nổi danh trên giang hồ như Võ Đang, Không Động, Thanh Thành, Ngự Kiếm sơn trang, một mình tỉ thí với mấy trăm môn phái, không một lần thất bại.

Một năm trước, Phong Ngâm Nhã tiến vào địa phận Thục Xuyên để thỉnh giáo về cơ quan và độc kỹ của Đường Môn, không cẩn thận trêu chọc phải Đường Môn đại tiểu thư – Đường Mộng. Sau khi cự tuyệt lời thổ lộ của Đường Mộng, hắn lại xui xẻo trúng độc‘Mục trung vô nhân’ của Đường đại tiểu thư.

(Chỗ ‘Mục trung vô nhân’ nguyên văn là  ‘ 目中无人 ’ = “trong mắt không có ai”/ “không coi ai ra gì”. Sau khi suy nghĩ và chỉnh sửa thì mình để nguyên hán việt vì nghĩ đây là tên loại độc làm cho giáo chủ Phong Ngâm Nhã bị mù thì đúng hơn là thành ngữ ý chỉ tự cao tự đại)

Thục Xuyên từ xưa khó đi, Phong Ngâm Nhã nửa đường phát độc, hai mắt mù lòa ngã xuống vách núi, được một thanh niên tên Dương An cứu. Dương An tự xưng là đệ tử của thần y ‘Lạc Bách Thảo’, đến đây để tìm một nhánh thảo dược chỉ sinh trưởng tại đất Thục Xuyên.

Vì giúp Phong Ngâm Nhã giải độc, Dương An tại chân núi đá dựng một túp lều nhỏ. Nửa năm sớm chiều ở chung khiến Phong Ngâm Nhã thuở nhỏ tâm không tạp niệm chỉ chú tâm tập võ, lần đầu tiên bị một thứ ngoài võ học hấp dẫn. Để có thể thêm thời gian cùng Dương An, Phong Ngâm Nhã lén lút đem thuốc giải độc đổ hết khi đối phương ra ngoài hái thuốc.

Hai người giao hẹn, giải độc xong sẽ cùng đi xem biên giới Mộ Tuyết, cảnh sắc nổi bật nhất của Thiên Ngục giáo.

Thứ gọi là giao hẹn, chung quy chỉ để vi phạm mà thôi. Dương Liễu một họ, Trường Ninh là An, Dương An, bất quá là tên giả của Bình Thu đại hiệp mà thôi. Liễu Trường Ninh đúng là đệ tử của thần y ‘Lạc Bách Thảo’, cũng là thiếu trang chủ Ngự Kiếm sơn trang.

Sau khi lướt qua hồi ức về cuộc đời của Phong Ngâm Nhã, Nhan thiếu được nhận thức sâu sắc, không yêu đương là chuyện may mắn cỡ nào.

Bản thân là thiếu tướng trẻ nhất đế quốc, Nhan Nghiễn có một lý lịch hoàn mỹ: gia thế, tài năng, dung mạo, thực lực, anh đều không thiếu. Nhưng cố tình một nhân vật cấp bậc nam thần như vậy, tại lần thứ hai trăm lẻ ba xem mắt thất bại, bị một đám bạn bè người thân cùng nhau đưa vào lỗ đen thời gian, xuyên qua các thế giới song song để học tập yêu đương.

À, quên nói, thiếu tướng Nhan là cong.

Nhan Nghiễn  từ dưới đáy vực nhìn lên ước lượng độ cao ngọn núi, dứt khoát đem áo ngoài cởi, xé thành từng mảnh làm thành dây thừng đơn giản. Anh đem một đầu dây thừng cột vào thanh đoản kiếm, lúc trước đoản kiếm này được cắm ở bụng anh, ở vị trí tay cầm được khắc một chữ An nho nhỏ.

Đoản kiếm là vật đính ước của Phong Ngâm Nhã đưa cho Liễu Trường Ninh, cuối cùng lại bị Liễu Trường Ninh lấy một phương thức khác trả lại. Một năm trước Liễu Trường Ninh ở vách núi cứu Phong Ngâm Nhã một mạng, một năm sau trên núi Vong Tình y tự tay hủy đi sinh mạng của Phong Ngâm Nhã.

Nhan Nghiễn cột chắc đoản kiếm, dùng lực ném khiến đoản kiếm vừa vặn kẹt ở giữa khe hở sườn núi. Anh thử xong lực chịu đựng của dây, liền theo đó trèo lên vách đá dựng đứng, một tay bắt lấy mỏm đá lồi ra trên vách núi, một tay gỡ xuống đoản kiếm rồi lại ném, cứ lặp lại vài lần, rốt cuộc trèo lên đỉnh núi.

Trên núi Vong Tình, vết máu lưu lại từ trận ác chiến đã sớm bị mưa bão quét sạch, chỉ còn vết tích của đao kiếm sâu nửa tấc trên tảng đá, chính là tàn lưu của cảnh tượng thảm khốc lúc trước.

Nhan Nghiễn sau khi cởi áo ngoài, trên người chỉ còn lại kiện áo mỏng. Gió lạnh vừa thổi qua, anh không khỏi hắt xì.

“Á! Ma quỷ!!!!” Phía sau đột nhiên truyền đến âm thanh chói tai của thiếu nữ.

Nhan Nghiễn xoay người, nhìn về phía thiếu nữ có thể phát ra thanh âm mang decibel cao như thế. Hóa ra là người quen, nàng chính là người hạ độc Phong Ngâm Nhã lúc trước, Đường Môn đại tiểu thư Đường Mộng.

Đường Mộng đem một đoạn ống trúc nhắm ngay Nhan Nghiễn: “Nói! Ngươi rốt cuộc là người hay quỷ?”

Tìm tòi trong trí nhớ Phong Ngâm Nhã, đoạn ống trúc kia là ám khí nổi danh của Đường Môn “Bạo Vũ Lê Hoa Châm”, Nhan Nghiễn không khỏi bình tĩnh: Anh không muốn mới từ đáy vực trèo lên, liền bị Đường Mộng dùng “Bạo Vũ Lê Hoa Châm” bắn thành cái sàng.

Vì thế anh nói với Đường Mộng: “Cô nương nhìn xuống dưới đất xem.”

Đường Mộng nhìn lướt qua mặt đất: “Cái gì?”

Nhan Nghiễn nói: “Cái bóng, cô từng nghe nói ma quỷ có bóng sao?”

Đường Mộng nhìn lại dưới chân Nhan Nghiễn: Tuy rằng mặt trời còn chưa tới đỉnh, nhưng cũng đủ khiến nàng nhìn thấy bóng Nhan Nghiễn. Nàng yên tâm dời đi ống trúc: “Ta đã nói rồi, người tốt không dài mệnh được, ngươi nhìn thế nào cũng không tính là người tốt.”

Nhan Nghiễn không phản ứng nàng, trời mới biết anh hiện tại vừa lạnh vừa đói, sắp chống đỡ không nổi. Anh cắm đoản kiếm bên hông, dựa theo ký ức của Phong Ngâm Nhã mà đi về hướng Thiên Ngục giáo.

“Này! Xem tại phân tình bổn cô nương ngàn dặm xa xôi đến cho ngươi nhặt xác, ngươi cũng không thể như lúc trước không thèm nhìn bổn cô nương được.” Đường Mộng vừa đi theo sau Nhan Nghiễn vừa lải nhải.

Người sáng lập môn phái xây Thiên Ngục giáo trên núi Vong Tình, hiển nhiên đã trải qua đắn đo suy nghĩ. Gã thập phần rõ ràng Thiên Ngục giáo chúng đa phần là những kẻ liều mạng, mà tính cách loại này thường thường kiêu ngạo bất tuân, dễ dàng dẫn đến kẻ thù trong giang hồ.

Núi Vong Tình địa thế dốc đứng, dễ thủ khó công lại thêm gần biên giới sa mạc phía Bắc, khí hậu ác liệt. Nếu rời xa trung tâm giang hồ, bình thường sẽ không có xung đột chính diện lớn với danh môn chính phái. Nếu như quân đội triều đình đến, dưới tình huống lương thảo đầy đủ, cũng có thể chống cự một thời gian.

Đương nhiên giáo chủ đời thứ nhất cũng không phải hạng người lương thiện, gã ngay từ đầu thu lưu những kẻ giang hồ phạm vào án mạng là vì muốn có được lực lượng có thể cùng quan phủ đối nghịch. Bởi vậy chưa từng hạ lệnh ràng buộc hành vi, dần dà, Thiên Ngục giáo liền trở thành tà giáo trong miệng võ lâm nhân sĩ.

Nhan Nghiễn đẩy ra cánh cửa khép hờ, mùi thối từ xác chết mục rữa truyền đến. Nhan Nghiễn khựng một chút, từ cánh cửa đi vào bên trong.

Đến thế kỷ 400, công nghệ cao của nhân loại đã phát triển vô cùng mạnh mẽ, cho dù được đem vào chiến tranh giữa các tinh cầu nhưng mục đích đều là hủy diệt hoàn toàn. Tuy rằng Nhan Nghiễn tham gia số lượng chiến dịch không nhỏ, gặp qua không ít cái chết, đây lại là lần đầu tiên nhìn thấy xác chết bởi những binh khí lạnh lẽo.

“Ọe!” Phía sau vang lên tiếng nôn mửa dữ dội, Nhan Nghiễn không cần nghĩ cũng biết là phát ra từ Đường đại tiểu thư phía sau anh.

Đường Mộng cũng chỉ nghe nói từ người khác, một tháng trước Thiên Ngục giáo chúng tử thương vô số, nhưng đến giờ phút này, nàng mới triệt để minh bạch ‘Tử thương vô số’ là khái niệm thế nào.

Đếm không xuể những cơ thể bị chặt đứt chồng lên nhau trên đài luyện võ trong Thiên Ngục thành, những người chết ở đây già có trẻ có, nam có nữ có, đứa trẻ nhỏ nhất mới chỉ bốn tuổi rưỡi. Nhan Nghiễn từ trong trí nhớ Phong Ngâm Nhã biết, đứa nhỏ này gọi Bành Thành, cha họ Bành, mẹ họ Thành. Nguyện vọng lớn nhất của đứa nhỏ là vào ngày sinh nhật, đến thị trấn nhỏ dưới Thiên Ngục giáo mua một xâu hồ lô đường.

Nhan Nghiễn đi lên trước, lấy ngón tay nhẹ nhàng lau vết máu trên khuôn mặt Bành Thành, đem đôi mắt đen láy khép lại. Anh không biết đây là ai ra lệnh, Thiên Ngục giáo trên dưới tuyệt đối không tha một người, ngay cả nhi đồng cũng không bỏ qua. Ký ức của Phong Ngâm Nhã dừng tại nơi tuyết hoa rơi đầy trời ấy, khuôn mặt tuấn tú kia, cho nên hắn không biết, sau khi hắn chết, có bao nhiêu người đã chôn cùng đoạn tình cảm này.

“Ngươi… Làm sao?” Đường Mộng chạy ra ngoài cửa phun xong, đợi nửa ngày cũng không thấy Nhan Nghiễn đi ra, đành phải cố nén dạ dày quay cuồng, lần nữa chạy vào đài luyện võ. Nào ngờ nàng vừa tiến đến liền thấy Nhan Nghiễn vẫn không nhúc nhích đứng trên đài luyện võ, không khỏi tiến lên vỗ vỗ bờ vai của anh.

“Không có gì.” Nhan Nghiễn lắc đầu. “Cô có…… hỏa chiết tử sao?” Anh từ trong trí nhớ Phong Ngâm Nhã tìm ra danh từ đồng nghĩa với mồi lửa.

“Ngươi muốn hỏa chiết tử làm chi?” Đường Mộng tò mò nhìn về phía anh.

Nhan Nghiễn không đáp lại, bất quá Đường Mộng rất nhanh biết được đáp án.

Ngọn lửa cao hơn ba mét lan tận xà nhà, đem xà ngang thôn tính. Nóc nhà không có xà ngang chống đỡ, gạch ngói bắt đầu rớt xuống, thanh âm sụp đổ liên tiếp vang lên, khói đen cuồn cuộn phân tán, thiên không xanh thẳm nhuộm dần thành màu vàng khô.

Đường Mộng lẳng lặng nhìn nam nhân bên cạnh đang chăm chú vào ngọn lửa, đột nhiên cảm thấy một trận xa lạ: Lúc trước Phong Ngâm Nhã tuy rằng không thích nói chuyện, nhưng lại khiến người khác cảm giác được hắn là một người rất đơn thuần. Không giống hiện tại, nam nhân trước mặt chỉ tùy ý đứng cũng khiến cho nàng cảm giác không thở nổi. Phảng phất như Phong Ngâm Nhã lúc trước là si nhi chỉ biết đến võ học, Phong Ngâm Nhã hiện tại lại là tướng quân trải qua sa trường.

“Vì cái gì không cho bọn họ nhập thổ an bình?” Đường Mộng hỏi.

Nhan Nghiễn dời mắt: “Người nhiều, chôn không hết.” Nói xong liền xoay người xuống núi, vì an toàn mạng sống, anh cần bổ sung năng lượng ngay lập tức cộng thêm tắm rửa kỹ càng.

Đường Mộng không nói gì nhìn bóng dáng của Nhan Nghiễn, âm thầm mài răng: “Lười đến độ này, ngươi quả nhiên không phải người tốt!”

Thời đại tuy khác biệt nhưng nguyên tắc xác chết thối rữa sẽ dẫn đến bệnh dịch hẳn không đổi. Đối với khoa học kỹ thuật bây giờ, cho dù đem xác chết vùi lấp, cũng không thể đảm bảo sẽ không tạo ra bệnh dịch, huống chi xác chết đã chất đống gần một tháng, lại thêm phơi gió dầm mưa, phỏng chừng cả tòa thành đều đã lây nhiễm.

Nhan Nghiễn thở dài, còn không bằng một ngọn lửa vừa gọn gàng lại bảo đảm. Tại thế kỷ 400, ngay cả hoả táng đều trở thành hành vi xa xỉ, chung quy không phải mỗi người đều gánh vác được phí thanh toán “Tiền bồi thường vi phạm hợp đồng bảo vệ khí quyển” từ hiệp hội bảo vệ môi trường.

Lời editor:

_ cách 1 tháng kể từ ngày post văn án :3 chương 2 một tháng sau nhé =)))) vì editor bận luyện phim =))))))

_ chưa thống nhất đc cái tên =(( có ai gợi ý cho mình k =(((

_ có thể coi là lần đầu tự mình edit =((( mong các bn ném đá nhẹ tay thôi =(((

_ Xưng hô: Nhan Nghiễn là ng từ tương lai xuyên vào nên mình vẫn giữ nguyên là anh, còn nv công trong các thế giới khác nhau đều gọi là hắn, nv thụ thì xưng là y.

_ Mình hay thik lảm nhảm =)))) các bn có thể bỏ qa cũng đc =)))) có view là mừng lắm =))))))