Thông báo cuối cùng về việc bộ Giang Lạp bị report

Như mọi người cũng biết, ngày 11/12 vừa qua bộ truyện Giang Lạp nhà mình bị niêm phong vì ai đó đã report. Bộ phận DMCA của wordpress gửi mình 1 email thông báo, trong lúc hoang mang bối rối, mình lầm tưởng email đó là từ Tấn Giang vì địa chỉ người report ở Beijing. Hóa ra không phải.

Sau đó mình có gửi trả lại bên DMCA 1 email kháng cáo kèm form counter notice. Đến nay họ đã gỡ niêm phong và trả lại trạng thái ban đầu cho toàn bộ truyện Giang Lạp.

Giang Lạp trở lại là Giang Lạp như cũ, không có gì thay đổi. Email ban đầu không phải của Tấn Giang và tác giả cho nên mình vẫn để Giang Lạp ở web này.

Cám ơn các bạn đã luôn đồng hành và ủng hộ ^^, cũng xin lỗi vì trước đó mình đã có những thông báo nhầm lẫn gây hoang mang dư luận. Thôi việc này kết thúc ở đây nhé 😚

Bàn thờ trinh tiết của kỹ nam – Chương 10

Sau khi đẩy Lâm Hạo ra rồi trốn tránh, cậu chưa từng nghĩ mình có thể trở nên thảm hại như vậy.

Tất cả xảy ra quá sức tưởng tượng, cậu thậm chí còn không hiểu nổi trên người mình có điểm nào hấp dẫn mấy người bọn họ.

Cảm giác này là thật sao? Continue reading → Bàn thờ trinh tiết của kỹ nam – Chương 10

Cầu đề cử chủ công mau xuyên để edit

Nhà mình có editor muốn làm 1 bộ mau xuyên, chủ công, thụ sủng công nhưng không biết bộ nào phù hợp, mọi người có ai có đề cử gì không ạ?

Please cmt giới thiệu giúp mình, chỉ có 1 điều kiện nho nhỏ là thụ cúc khiết và công KHÔNG sủng thụ, đa tạ đa tạ (/◕ヮ◕)/

Bình Cửu – Chương 42: Nhạn Trực (PN2)

Ta tên Nhạn Trực.

Hôm nay là năm thứ hai ta làm việc trong cung.

Nói đến, ta chưa bao giờ nghi ngờ vương gia sẽ là một vị hoàng đế tốt.

Có điều, hiện nay, thiên hạ thái bình, người dân sống cuộc sống yên ổn. Ta trực ban gác đêm ở hoàng cung, mỗi khi nhìn thấy, trời đã canh ba mà ánh nến ngự thư phòng vẫn sáng, trong lòng luôn có phần cảm thấy khó chịu.

Thân làm tân đế, cho dù trẻ tuổi, cần cù chăm lo việc nước như vậy có phần quá mức rồi.

Nhưng cũng không biết bắt đầu từ khi nào, ngủ dường như đã trở thành một vấn đề khó khăn của hoàng thượng.

Có ngày may thì, một buổi tối còn có thể ngủ hai ba canh giờ, phần lớn tháng ngày, hoàng thượng chỉ dành thời gian ở ngự thư phòng.

Ngài ngồi trên chỗ ngồi cao ngất mà vạn người ngưỡng mộ, mặt hướng về giấy cửa mờ nhạt. Thường thì mỗi lần ngồi xuống là ngồi cả một đêm, ngồi ở nơi huy hoàng óng ánh, nhưng cũng chỉ cô đơn một mình.

Cứ như vậy, thân thể không chịu nổi. Thái y viện liên tục nghiên cứu, thay đổi thuốc thang vì điều trị giấc ngủ làm việc và nghỉ ngơi của hoàng thượng. Có điều, hoàng thượng không thích mùi thuốc, nếu ngài không muốn uống, đảm bảo không ai dám tới khuyên.

Rồi sau đó, thói quen ăn uống của hoàng thượng cũng thay đổi, một bữa ăn trưa thường chỉ ăn hai đũa đã đặt xuống. Ngự thiện phòng lúc ấy cũng náo loạn bàng hoàng, mỗi ngày nghĩ hết biện pháp làm thức ăn, nhưng hiệu quả rất thấp.

Thái y nói, có lẽ hoàng thượng có chuyện vướng bận trong lòng.

Chuyện vướng bận đó không thể giải quyết, úc khí càng để lâu càng nhiều.

Nhưng chẳng ai biết đó là chuyện gì.

Ta tự nhiên cũng không đoán bừa.

Sau đó, có một hôm nọ, lúc hoàng thượng đang quét sạch dự nghiệt hai đảng Vệ An, lục soát phủ Vệ vương, thu được một đám tài vật.

Mấy chuyện nhỏ này tự nhiên không cần phiền hoàng thượng tự thẩm tra, người thủ kho chỉ định trình một tờ khai lên cho hoàng thượng xem qua, nhưng mà lần đó hoàng thượng xem tờ khai xong không biết sao lại phái người khuân đám đồ vật kia đến.

Nhắc tới cũng đúng dịp, hôm đó ta đang có việc ở ngự thư phòng, lúc mở rương tài vật ra ta cũng cùng tới, ba rương tài bảo to nặng trịch, chỉ nhớ rõ một rương trong đó cắm vào một trường kiếm có vỏ kiếm màu đen lẫn trong một chồng kim ngân châu báu, nhìn có vẻ không hợp.

Ta với mấy người còn lại khuân ba cái rương lên ngự thư phòng, hoàng thượng nghe tiếng thì từ trong đi ra.

Vừa liếc đến đã thấy được thanh kiếm kia.

Vỏ kiếm được làm theo phong cách cổ điển tự nhiên, rồi lại dài hơn một phần so với thân kiếm bình thường. Lúc hoàng thượng cầm thanh kiếm kia từ trong rương lên, ánh mắt nặng trình trịch xuống, còn xen chút lưu luyến lạ thường.

Lúc lưỡi kiếm rời khỏi vỏ của nó, chín đường rãnh máu mỏng manh lộ ra.

Đó là một thanh kiếm quý tuyệt chúc vô song.

Hoàng thượng từ từ trượt lòng bàn tay dọc theo từ chuôi đến lưỡi trường kiếm, dường như đang đo đạc độ dài lưỡi kiếm, rồi lập tức như nhớ ra chuyện cũ gì, khóe môi cong lên như có như không một lúc.

Từ lúc đăng cơ tới nay, ngay cả cười hoàng thượng cũng chưa từng cười một lần giống vậy. Đã một năm trôi qua, ta cũng như đã quên hoàng thượng từng phong hoa vô song như thế. Lúc ngài và người kia nhìn nhau, một ánh mắt cũng đủ để đứng đầu thiên hạ bấy giờ.

Có điều sau khi cười xong, khuôn mặt kia lại trở về như cũ một cách nhanh chóng.

Cuối cùng một chút dấu vết cũng không để lại.

Còn nhớ ngày tân đế đăng cơ ấy, đại xá thiên hạ, cả nước chúc mừng, văn võ bá quan cúi đầu xưng thần, toàn bộ cung đình an tĩnh không một tiếng tạp âm.

Tân đế trẻ tuổi đứng trên đài cao, đẹp trai, khí vũ hiên ngang, long bào chiếu ánh sáng vàng chói mắt nổi bật dưới ánh mặt trời.

Nhưng ngài đưa lưng về phía trời xanh, bệnh nặng mới khỏi, bóng lưng có phần gầy.

Chuẩn bị nhiều năm như vậy, vương gia vẫn luôn muốn ngôi vị hoàng đế này.

Nhưng đến khi đạp được thiên hạ này dưới chân, ngài lại không vui vẻ.

Tân đế đăng cơ một năm, chưa lập hoàng hậu, hậu cung chỉ có một mình Thục phi con gái tả thừa tướng. Trước khi hoàng thượng đăng cơ, đã có lời đồn ngài chỉ yêu chìu mỗi mình Trắc Vương phi. Bây giờ hậu cung chỉ một người, thiên hạ cũng không có nghị luận kỳ lạ gì. Chỉ có người làm việc trong cung mới biết, hoàng thượng bận trăm công nghìn việc, ngay cả tẩm cung của mình còn không trở lại mấy lần, làm sao có thời gian đến cửa cung Thục phi.

Một hậu cung rộng lớn không có nữ nhân khác, nói cho cùng, có khác chi với lãnh cung?

Nhưng hoàng thượng còn trẻ chưa có con nối dõi, chuyện này về tình về lý đều có phần không còn gì để nói. Thục phi thì muốn, nhưng nhiều lần bị hoàng thượng từ chối ngoài cửa, nữ nhân có dịu dàng mấy đi nữa cũng ngồi không yên. Cuối cùng vẫn là tả thừa tướng nhân lúc lâm triều, không nhịn được mở miệng, nhắc đến chuyện về lậu hậu, nạp phi, tiếc là còn chưa nói được mấy câu, đã bị hoàng thượng dùng một câu cắt đứt.

Có lẽ hoàng thượng nhìn ra ý đồ muốn giúp Thục phi của tả thừa tướng, lần trong triều đó nửa phần cũng không nể mặt, ném thẳng tấu chương cầm trong tay ra, nói: “Tuổi tác của Tống khanh gia đã cao, có lòng để ý những chuyện vô bổ này, chắc là vị trí tể tướng này ngồi quá lâu rồi chăng?”

Thụy Vương đăng cơ không lâu, thủ đoạn ác liệt tàn nhẫn, triều đình bây giờ có ai chưa từng thấy? Có điều vị đế vương trẻ tuổi này luôn luôn bình tĩnh tự chế lúc lâm triều, đối với hiền thần luôn bao dung chuẩn mực, thế mà hôm nay lại vì chuyện như vậy nổi giận, đây là chuyện dù là ai cũng không nghĩ ra, tả thừa tướng lập tức giật mình sợ hãi đến mức quỳ xuống lạy liên tục không dám đứng dậy.

Điều càng khiến người không ngờ đó là, hoàng thường ngày thường luôn luôn khắc chế tâm tình, ngày đó hồi cung lại ném xuống, đạp phá hết đồ trong ngự thư phòng.

Các nô tài ở gần nơm nớp quỳ xuống, còn hoàng thượng thì đứng trước mảnh hài cốt vụn vãi đầy đất, ánh mắt cực kỳ đáng sợ, giống như thú hoang bị nhốt lại.

Ngài phẫn nộ, mờ mịt, không tìm được lối thoát, nắm giữ tất cả nhưng không cách nào để thỏa mãn.

Phát hết nỗi bực tức trong lòng ra, sót lại là nỗi đau đớn và hốt hoảng.

Ngài không vừa lòng với cái gì? Rồi lại khát vọng muốn có thứ gì?

Không ai biết cả.

Mùa thu năm ấy, hoàng thượng lấy lí do trị thiên tai, cải trang vi hành xuống hạ lưu sông Trường Giang.

Mang theo thị vệ không nhiều, cũng không chào hỏi quan chức địa phương.

Vì đi theo vương gia lâu, chuyến đi đó ta cũng được dẫn theo.

Phía nam có biện pháp trị nạn thiên tai hữu hiệu, gần hai năm đã gần khôi phục cảnh tượng hưng thịnh trước kia, mua bán vãng lai không dứt, đâu đâu cũng có tiếng rao to của tiểu thương.

Chúng ta thì xuôi nam theo đường thủy, cuối cùng đi tới Phong Hoài.

Lần trước ta đến Phong Hoài là mùa đông, không ngờ tới cuối mùa thu Phong Hoài lại có cảnh tượng như thế, lá vàng sum suê chiếu vào xuống dòng nước xanh lam, hóa ra trên đời lại có cảnh đẹp đến thế.

Hoàng thượng thuê một chiếc thuyền, thuyền từ từ trôi theo dòng sông, ven bờ thấp thoáng truyền tới tiếng ca mê người, tựa như gãi ngứa vào lòng người.

Có điều vẻ mặt hoàng thượng bất định, người làm thị vệ như chúng ta phải ngồi càng thêm nghiêm chỉnh, một chút sơ hở cũng không dám để lộ ra.

Càng đi, khung cảnh càng đẹp không sao cả xiết.

Phải nói, bầu không khí chuyến đi lần này vốn đã ngột ngạt, đến Phong Hoài lại càng trầm trọng hơn.

Từ khi ngồi lên thuyền tới giờ, thân thể hoàng thượng chưa động đậy dù chỉ một chút.

Trong tay ngài cầm một ngọc bội hình dài lá, góc viền được gọt dũa rất khéo, nhìn phẩm chất nó không giống hàng cao cấp, ngài cứ như vậy mà nhìn chằm chằm nó.

Nhìn lâu, ánh sáng trong mắt cũng biến mất.

Trước đây ở vương phủ, ta thấy còn nhiều ngọc bội thượng đẳng hơn, càng khỏi nói đến hoàng cung có vô số trân bảo, nhưng chưa thấy người thợ khéo nào kỳ lạ như vậy.

Lại sau đó, nhắc tới cũng đúng dịp, chúng ta ngẫu nhiên gặp một người bán hàng rong.

Hắn thét to với giọng rất vang dội, nhìn đồ trên quầy cũng biết hắn chuyên bán ngọc bội, hoàng thượng chỉ liếc nhìn một cái, rồi dừng lại trước đó nghỉ chân, người bán hàng rong đó chắc cũng nhìn ra thân phận không tầm thường của hoàng thượng, lúc đến gần nói chuyện còn có chút cẩn thận từng li từng tí: “Công tử muốn chọn thứ gì, vòng? Dây chuyền? Hay là…”

Nói được một nửa, người bán hàng rong liếc thấy vật hình lá dài trên tay hoàng thượng, bỗng ngạc nhiên “Ồ” một tiếng.

Lúc nói tiếp, vẻ mặt người bán hàng rong có phần sáng láng hơn, lấy lòng nói: “Khối ngọc trong tay công tử… có phải nhận được từ một vị công tử võ công phu rất tốt không?”

Lời vừa thốt ra, nắm tay nắm hờ của hoàng thượng chợt căng thẳng.

Ta với ba thị về đứng bên cạnh sợ đến mức đổ mồ hôi lạnh.

Cái tên bán hàng rong kia lúc này còn không có ánh mắt, tiếp tục nói, mặt mày hớn hở: “Tại hạ vào nam ra bắc nhiều năm như vậy, người công tử này ta còn ấn tượng. Năm ấy hắn giải vây giúp ta, cái này cũng mua ở chỗ ta chứ đâu. Trời ạ! không chỉ phong lưu tiêu sái, võ công còn siêu tuyệt nữa chứ, phong độ đại hiệp khiến ta khó quên đến giờ, đúng là khiến người ta ấn tượng sâu sắc mà.”

Nhưng hoàng thượng không làm động tác gì, chỉ đứng lặng im ở đó một lát, nói: “Hắn có từng nói gì không?”

Người bán hàng rong gãi gãi đầu, nói: “Cũng không nói gì, ngọc bội này vốn là một bùa hộ mệnh. Năm đó được khai quang ở chùa Thành Quang. Ta hỏi hắn muốn cầu cái gì, hắn nói hắn không muốn tài vận và hoa đào, chỉ hỏi ta có vật cầu bình an không. Con người mà, nếu có được sức khỏe an khang, bình an vui vẻ, đây cũng là phúc khí rất lớn, vị đại hiệp đó đã đưa ngọc bội này cho công tử ngài, vậy chắc ngươi cũng là người rất quan trọng của hắn đúng không.”

Ta nhìn thấy màu máu trên mặt hoàng thượng rút sạch sẽ.

Không biết ngài bị lời nói đó động đến tâm tư gì, thân người mất thăng bằng, lui một bước mới có thể đứng vững lại.

Hoàng thượng luôn có thể khắc chế tâm tình rất tốt, lúc sướng vui đau buồn cũng không ai đoán được chính xác tâm tình.

Nhưng khi đó, ngài cầm ngọc bội hình lá dài trên tay, mu bàn tay lộ ra gân xanh.

Hễ là người tinh tường đều nhìn ra được tâm trạng đau khổ của ngài.

Rồi đến khi về cung, hoàng thượng liền bệnh.

Cũng vì vậy mà Thái y viện bận bịu cả ra ngày, nhưng vẫn bó tay toàn tập.

Hoàng thượng uống thuốc, thế nhưng đa số đều uống không nổi, nên bệnh tình càng chậm khôi phục.

Kiếm Cửu Sương lần đó được hoàng thượng treo ở ngự thư phòng, gần bên cạnh bàn, mỗi ngày hoàng thượng phê duyệt tấu chương, vừa ngẩng đầu, thì có thể nhìn thấy kiếm lẳng lặng treo nơi đó ngay lập tức. Có lúc, hoàng thượng sẽ rút lưỡi kiếm ra lau chùi một phen. Đa phần, ngài chỉ nhìn nó, không nói một lời.

Có một đêm khuya nọ, ta gác đêm ở ngự thư phòng, thấy hoàng thượng đến trước thân kiếm Cửu Sương, vuốt ve cán kiếm, bẩm bẩm như đang thì thầm với người yêu.

Ngài nói: “Bình Cửu, trẫm ngủ không được.”

Lời phía sau, ta không dám nghe tiếp.

Thật ra, ngày đó ở bờ sông, nhìn thấy vương gia quỳ gối trước xác Bình đại nhân, ta đã hiểu.

Vướng mắc của hoàng thượng, từ mới bắt đầu đã là bế tắc.

Chủ nhân của kiếm Cửu Sương, người đó không được nhắc tới, không cung nhân nào biết về người đó, nhưng cái bóng chưa từng rời đi của người đó giống như một ác mộng to lớn, chôn sâu dưới lòng đất chốn cung đình không muốn cho ai biết.

Nó lượn lờ xung quanh, có mặt ở khắp mọi nơi.

Cuối cùng có một ngày, nó sẽ biến hoàng cung to lớn này thành một lao tù hoa lệ mục nát, mà không lối thoát.

Tác giả có lời muốn nói:

Kết cục một mở ra

Ai muốn xem BE thì có thể dừng tại đây = =

Mừng sinh nhật Super Seme tròn 2 tuổi

Hôm nay 30/08/2018 đúng hai năm ngày thành lập wordpress này với dự án đầu tiên được post là Tác tử, nhớ khi đó 3 thành viên vẫn chân ướt chân ráo tập tễnh trên con đường sủng công.

Bây giờ người cũ ra đi, editors mới gia nhập, nhưng Super Seme vẫn luôn là Super Seme, tồn tại với tinh thần yêu công sủng công bất diệt.

Thay mặt nhóm chân thành cám ơn các bạn, quý độc giả gần xa đã luôn ủng hộ bọn mình, đọc truyện, like và comment. Mỗi một hành động tương tác của bạn đều rất quý giá đối với bọn mình. Yêu các bạn rất nhiều 👨‍❤️‍👨

Bình Cửu – Chương 38

Bình Cửu gật đầu, lát sau, xoay người đi ra ngoài.

Đi ra ngoài không xa, còn có thể nghe được mấy lời cuối của người trong lều.

Thần Dục nói: “Đồ đâu?”

Y Nhĩ Viễn nói, giọng có ý trêu chọc: “Mang đến cả rồi, mà ngươi muốn thật à?…”

Lời phía sau không nghe rõ nữa.

Bình Cửu trở lại lều mình, nhấc thanh kiếm mới được đặt dựa vào cửa lên, một tay rút kiếm. Thân kiếm hiện lên ánh bạc lẫm lẫm, khí lạnh liễm không thấy máu.

Bình Cửu ngồi ở mép giường, quấn vải thô trắng lên bàn tay, bắt đầu lau chùi lưỡi kiếm một cách tỉ mỉ.

Đây là thói quen của hắn.

Dùng tay thăm dò độ dài thân kiếm từng tấc một, thăm dò độ cong lưỡi kiếm. Mấy ngày nay, hễ rảnh rỗi, Bình Cửu đều làm quen thanh kiếm này.

Thế kiếm của Bình Cửu cũng không sắc bén. Theo công lực mấy năm nay càng tinh thâm, chiêu thức càng trở về đơn giản. Khi đó nổi tiếng, rất nhiều nhiều biết đến, kẻ thù tự nhiên không thiếu.

Hành tẩu giang hồ, kết thù là chuyện khó tránh khỏi, nhưng phân nửa cũng không phải thù sâu hận lớn gì. Nào là luận bàn tỷ thí, nào là huynh đệ trong phái tìm tới rửa nhục giúp huynh đệ mình, nào là giành tình yêu của người khác, nào là không chịu được nhục nhã nhất định sống chết một phen… Mấy chuyện này, Bình Cửu xem như đã trải qua không ít, thường thì đánh đánh giết giết tổn thương người khác, gây cho án mạng xảy ra, mối thù này coi như kết thúc hoàn toàn.

Nhưng Bình Cửu luôn thu lại sát chiêu, cho dù mấy năm vận khí thịnh nhất kia, người trả thù đã tìm tới cửa, hắn cũng thuận lợi để một chỗ hở cho người khác.

Kiếm ý này giống như lấy thân nuôi tính vậy, càng luyện, càng hải nạp bách xuyên, chứa cảnh trong suy nghĩa, muôn hình vạn tượng, người nóng nảy sẽ không luyện kiếm giỏi.

Có điều lăn lộn trên giang hồ lâu như vậy, có người nào trên tay không dính máu đâu. Người thấy Bình Cửu động tới sát chiêu đều không quên, hắn không ra tay thì thôi, một khi ra tay chính là nhanh chóng, chính xác, tàn nhẫn, mũi kiếm cắt qua nhất định thấy máu.

Có một kế hoạch nằm trong đầu của hắn mấy ngày nay. Bây giờ chính là thời cơ tốt nhất. Bình Cửu từ từ lau sạch thân kiếm, nghĩ thầm, Thần Dục có việc muốn bảo hắn đi mới nói, thật ra cũng không phải là chuyện xấu. Tình trạng cơ thể hiện tại của hắn tốt như vậy, còn kéo dài nữa sợ sẽ bỏ lỡ cơ hội.

Bình Cửu thu kiếm vào vỏ, quấn từng vòng vải băng lên cổ tay, cố định cổ tay, động đậy một lát rồi bắt đầu thu dọn giày.

Lúc Thần Dục vào lều đã nhìn thấy Bình Cửu đứng bên trong. Hắn thay một bộ đồ đen, trên cổ tay buộc băng vải trắng, tư thái đó kiên cường mà mạnh mẽ, như thanh kiếm không ra khỏi vỏ, giấu khí thế quanh thân vào trong, nhưng từ đáy mắt lãnh đạm vẫn lộ những tia ánh sáng nhạt, hắn nhìn Thần Dục, nói: “Ngươi đã đến rồi.”

Thần Dục nhìn dáng vẻ này của Bình Cửu, bước chân ngài dừng một chút.

Bình Cửu ăn mặc định ra đi thể hiện rõ như vậy, dù đối mặt nhau, ánh mắt cũng không có ý né tránh nào. Nhìn dáng vẻ là đã dự định từ sớm, chỉ ở đây chờ Thần Dục đến.

Thần Dục đặt một bình sứ màu xanh trắng trên bàn, nói: “Đây là thuốc giải hàn cổ, để trừ hết cổ trùng cần ít nhất ba ngày. Ba ngày tới chiến cuộc căng thẳng, chắc ta không để ý tới ngươi được.”

Sau đó, Thần Dục đứng lên, tầm mắt dừng lại trên mặt Bình Cửu, nói: “Ta có làm gì cũng không ngăn được ngươi đúng không?”

Lúc Bình Cửu nhìn thấy thuốc trên bàn, tầm mắt cũng hơi dừng lại một chút.

Bình Cửu cầm thuốc trong tay, bình sứ không nặng bao nhiêu, bên trong chỉ có một viên thuốc, thế mà cầm trong tay lại nặng đến lạ.

Ngón tay hơi nắm chặt thân bình, Bình Cửu ngẩng đầu nhìn Thần Dục, thì thấy Thần Dục lại lấy ra một chiếc bình trắng từ trong lồng ngực, nhìn Bình Cửu nói: “Nhớ cái này không?”

Bình Cửu mở bình sứ trắng ra ngửi một lúc, có một mùi hương quen thuộc, hơi đánh giá rồi nói: “Ly hận cổ?”

“Vốn không muốn đưa cho ngươi sớm như vậy. Đây là mẫu cổ, ly hận cổ là loại cổ thiên hạ khó giải, nhưng nếu trung hoà tử cổ vào trong một thân thể khác, thì coi như không còn bệnh nữa.”

Nói xong, Thần Dục xoay người, hơi nở nụ cười, nhưng ánh mắt không một nét trong sáng, nói: “Bây giờ, chiến cuộc không rõ ràng, hôm nay ngươi đi rồi cũng tốt, ta cần gì dùng ly hận cổ ràng buộc ngươi.”

Bình Cửu đứng tại chỗ, cầm hai chiếc bình sứ trong tay, trong phút chốc chẳng biết nói gì.

Hắn vốn muốn cứ như vậy mà đi, kìm nén cảm xúc, cuối cùng vẫn tiến lên một bước, giữ lấy Thần Dục từ phía sau.

Cảnh tượng này giống như vô số cảnh tượng, mỗi giây phút họ trải qua cùng nhau.

Bình Cửu hôn lên mái tóc trên tai Thần Dục, hít lấy thật sâu, hai tay nắm thật chặt.

Sau đó từ từ buông tay, Bình Cửu cố gắng ghé vào tai ngài lầm bầm nói: “A Dục.”

Hơi nhắm mắt lại, tiếng nói thấp đến không nghe rõ: “Ta đi đây.”

Thần Dục hơi nghiêng đầu, ánh nhìn còn lại rơi vào bóng lưng rời xa của Bình Cửu. Bình Cửu xoay người, vén rèm, đi khuất khỏi tầm mắt, biến mất.

Thụy Vương đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Ngài không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm tấm mành rủ xuống kia rất lâu.

Sau đó ngài đi ra ngoài, lúc giơ tay vén rèm lên, chỉ nghe “Xoạt” một tiếng, tấm mành dày nặng kia bị rơi xuống như giấy mỏng bị xé toang.

—————- đường phân cách ————–

Gió gào thét, thổi qua tai.

Bình Cửu dường như không mất chút sức lực theo ngựa chạy đi.

Địa điểm hẹn với Tiết lão quái là một nơi cách quân doanh đoạn đường một ngày rưỡi, Bình Cửu chỉ mất không tới một ngày đã chạy tới, theo trí nhớ tìm tới một chỗ trong nổi bật trong tầng hai một tòa lầu, đẩy cơ quan ra, một căn phòng rộng rãi liền xuất hiện.

Tiết lão quái ngồi bên trong, bức tường bên cạnh được thắp đuốc sáng rực, trên bàn đặt một đĩa trái cây. Lão thấy Bình Cửu đường xa mệt mỏi bỗng xuất hiện ở đây, trên mặt không có chút ngạc nhiên vui mừng nào, cũng không có vẻ sầu muộn gì, chỉ phủi vỏ hạt trong người xuống, than thở: “Tiểu Thu hồng, ngươi vẫn tới à.”

“Cũng tưởng rằng không tới được.”

Bình Cửu đi đến bàn, ngồi xuống, móc ra từ trong lòng một bình sứ để lên bàn, thở dài nói: “Ta vẫn gọi Lục Nhất Phẩm một tiếng sư phụ, là nể tình ông ta có ơn nuôi dưỡng không cần báo đáp với ta, bây giờ ta không còn nợ ông ta nữa.”

Tiết lão quái nhìn bình sứ trên bàn, mặt lộ vẻ phức tạp, nói: “Tiểu tử ngươi vẫn mãi cái tính tình cứng đầu bướng bỉnh đó. Ta không hi vọng có thể khuyên nhủ được ngươi, ta chỉ tiếc cho ngươi. Cho dù Minh Tiêu có thể sống lại, bằng tình trạng thân thể của nó cùng lắm chỉ sống được nửa năm. Năm đó, Lục Nhất Phẩm làm việc thiếu đạo đức, ta biết rõ cũng không ngăn, ta không có tư cách để mở miệng. Nhưng từ nhỏ ta thích ngươi nhất. Bây giờ người có võ công siêu tuyệt, là căn cốt trăm năm cũng khó gặp, ta thực sự không nỡ thấy ngươi buông tay chính mình.”

Bình Cửu lấy hồ lô bạch ngọc trên cổ xuống, cũng đặt trên bàn, bình tĩnh nói: “Tiết lão quái, ta còn nhớ ngươi đã từng nói, Thụy Vương và ta không hợp bát tự, bảo ta, nếu không muốn chết thì chạy được bao xa thì chạy. Mọi điều cần làm ta đã làm xong, ta sống đến giờ, dù có chết cũng không có gì đáng sợ nữa. Nhưng ta không ngờ, sẽ có một ngày, người ta không muốn phụ nhất lại là hắn.”

Tiết lão quái nhìn chằm chằm Bình Cửu: “Ngươi phải đi về à?”

Bình Cửu không dừng lại nữa, nâng kiếm xoay người, ánh mắt ấy đọng ra thần thái lạnh lẽo mà bức người, hắn nói: “Bây giờ ta không còn sống được mấy ngày nữa, người chết rồi thì cái gì cũng mất.”

Bình Cửu đi tới cửa, bóng lưng quyết tuyệt thẳng tắp, giọng nói nhẹ nhàng như khói chiều, nói: “Ta vốn không có gì có thể để lại cho hắn, chí ít…”

———— phân cách ——–

Trong trí nhớ, không có một mùa xuân là như vậy.

Rung chuyển, hỗn loạn, cờ chiến cắm nghiêng trên chiến trường, xác chết xếp thành núi. Ánh mặt trời chiều tà màu máu treo trên nửa bầu trời. Khắp đồi Mây tràn ngập màu đỏ thắm, đất đai cũng được tắm bằng máu tươi, tiếng gào thét không nhận rõ là người hay thú hoang.

Đường về mất một ngày. Lúc này, chiến cuộc đã nổ ra một cách toàn diện. Hai bên, người chết và bị thương nặng nề, đây chính là bước ngoặc phân định thắng bại cuối cùng.

Bình Cửu đứng trên gò núi, nhìn từ xa thấy lít nha lít nhít đám người đánh nhau bên cạnh đám chết lớn, sau đó ánh mắt liền dừng thẳng vào vị trí chủ yếu của Diễm Hoàng quân. Cho dù ở cách xa, bóng người Thần Dục vẫn dễ phân biệt như thế. Ngài cưỡi ngựa, chiến bào đỏ thẫm phấp phơ theo gió, lăng liệt mà thận trọng. Ngài đang bình tĩnh nhìn kỹ chiến cuộc này, cũng dường như đag chờ cơ hội gì.

Bình Cửu nhìn một hồi, ánh mắt dời xa đến một đội quân khác, không bao lâu đã tìm được thống soái trong quân.

Người đó mặc áo giáp thiết, cưỡi một con ngựa lớn, được bảo vệ giữa nhiều từng phòng thủ, đứng ở vị trí an toàn và dễ chỉ huy quân sĩ nhất của trận. Người đó là tướng quân Lý Phi Sấn của Vân Mạc.

Quấn chặt băng vải trên cổ tay, còn chuẩn bị xong vải mềm che mặt, Bình Cửu cầm kiếm lên, nhảy xuống khỏi gò núi.

Chiến cuộc đã phát triển đến giai đoạn gay cấn nhất, tất cả mọi người giết đỏ cả mắt rồi. Binh lính vẫy vẫy đao lớn xông về trước chém giết hết sức mình. Nhưng đột nhiên, gã cảm thấy đỉnh đầu mình bị đè nặng xuống, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ nhìn thấy một bóng đen lao đến cực nhanh.

Trong giây phút đó, binh lính đều hết hồn, đợi thứ đó bay xa rồi mới nhìn rõ đó là một bóng người đang đạp khinh công, dùng tốc độ cực nhanh lao đến trung tâm cuộc chiến. Trong lòng gã còn chưa biết chuyện gì xảy ra, đã cảm thấy trên cổ mát lạnh, trước mặt có một người dùng kiếm chém như phát điên. Một giây sau, một lượng máu tươi lớn từ trên cổ gã phun ra ngoài.

Trên chiến trường chết một người, giống như một bọt biển nổi lên giữa biển rộng không hấp dẫn được sự chú ý của bất cứ ai.

Nhưng chiến cuộc đột nhiên xuất hiện một người lại như ném một hòn đá xuống mặt nước yên tĩnh, phút chốc đã làm nổi lên những làn sóng lớn.

Nếu nói binh lính đang chiến đấu không thấy rõ, nhưng một cao thủ khinh công kỳ tuyệt đang lao đến đội quân Vân Mạc, nơi chủ soái trong quân đang đứng thì làm sao không gây sự chú ý. Không bao lâu, cung tiễn thủ nhận được mệnh lệnh, nhanh chóng xếp thành đội hình ngay ngắn, tên bay dày đặc khắp trời lao vun vút tới Bình Cửu.

Bình Cửu ném bừa vỏ kiếm xuống, ánh mắt rất bình tĩnh nhìn bóng tên ngợp trời đang lao về phía mình. Hắn dậm chân xuống đất tạo lực bay lên không. Thanh kiếm cầm trong tay run lên như sóng. Bỗng dưng, kiếm khí minh âm vang dội lao thẳng đến, phá tan trận mưa tên. Phút chốc, nó đã mở một lỗ lớn giữa làn mưa tên khổng lồ.

Thân thể Bình Cửu cũng lao thẳng đến như kiếm khí kia, sắc bén mà bỗng hiện ánh sáng chói mắt bức người như ánh trăng bạc giữa bầu trên đen tối, dẫm lên tên bay dưới chân, không hề do dự lấy một giây mà lao đi về hướng về phía sau đám quân Vân Mạc với tốc độ còn nhanh hơn lúc nãy.

Không để nỗi lo về sau, cũng không giữ lại chỗ trống gì.

Đây chính là khả năng tột đỉnh thật sự của hắn.

Rất nhiều năm sau, cảnh tượng này vẫn là câu chuyện để binh lính đã tham gia chiến đấu còn sống sót năm đó kể say sưa.

Không có ai biết người này từ đâu tới.

Cả người khoác áo, che mặt màu đen, tốc độ nhanh như ảo ảnh. Xác chết ngang dọc và máu quân địch lan tràn khắp chiến trường. Hắn đột nhiên xuất hiện như cái bóng, đi như vào chỗ không người.

Chiến tranh giằng co kéo dài ba ngày, vậy mà chỉ trong nửa canh giờ này lệch sang một phía một cách đột nhiên không kịp chuẩn bị.

Chỉ vì thích khách bất thình lình, chém mấy đao vào đoàn quân rồi dùng thế như chẻ tre mà lao đến tít phía sau quân Vân Mạc, ở vô số con mắt mọi người, trực tiếp chém đứt đầu tướng quân Lý Phi Sấn.

Những người ở đây cũng dừng đao trong tay, nhìn trời chết lặng, nghĩ thầm, lẽ nào cõi đời này có Tu La tồn tại thật ư?

Được ăn cả ngã về không, thậm chí không gì không làm được.

Tay trái Bình Cửu cầm đầu Lý tướng quân, tay phải cầm thanh kiếm đã có vài phần sứt mẻ, tóc hắn rối loạn, vết thương nơi cánh tay đã lộ xương trắng, máu tươi chảy xuống theo băng vải trắng, từng giọt từng giọt xuống đất đỏ.

Hắn cứ đứng tại chỗ như vậy, nhìn khắp bốn phía. Quân địch giàn vòng tròn như thành bức tường vây hắn lại, nhưng không kẻ nào dám bước lên trước.

Sự sợ hãi thể hiện rõ ràng trong mắt chúng, ánh mắt nhìn hắn dường như không giống như đang nhìn một người sống. Bình Cửu từ từ ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Màu của hoàng hôn đậm và tạo thành nhiều vân như vậy, mặt trời chiều tà đã xuống ở nủa nơi chân trời, đẹp đến như vậy.

Trên chiến trường này, người chết và sống không dưới mấy trăm ngàn, bây giờ đã đến hồi kết. Khí thế Diễm Hoàng quân bỗng tăng vọt, Bình Cửu nghiêng mặt sang nhìn xa xa, nhưng bên tai không rõ bất cứ âm thanh gì, quang cảnh trước mắt từ màu sắc rực rỡ biến thành trắng đen, rồi trắng đen dần hóa thành trắng phau.

Trước khi mất đi ý thức hoàn toàn, trong lòng hắn nghĩ thầm, nếu hỏi còn có gì để tiếc nuối nữa?

Thì đó có lẽ là…

Không thể chờ được nghe Nhạn Trực nói một tiếng “Giỏi lắm” đi.

Phi Hàn – Phiên Ngoại (Hoàn)

Quotes-creativity-14829272-500-400

Một vạn năm trôi qua rất nhanh, cha con Ly Hoàn tư quá kết thúc, Hành Lan bị Tinh Lạc lệnh đi đón hai cha con họ. Cũng không phải Tinh Lạc quan tâm họ, tại Tinh Lạc sợ Phi Hàn nhớ chuyện này, có ý kiến gì với y, nên dứt khoát đẩy chuyện này cho Hành Lan.

Hành Lan mới gặp Ly Hoàn cảm thấy rất kinh diễm. Dù sao cũng là đệ nhất mỹ nhân Hồ tộc, quả nhiên danh bất hư truyền. Rất lễ phép đưa hai người về phủ mình, sau đó chờ Ly Vũ sắp xếp công việc xong đến đón họ về Thanh Khâu. Ly Hoàn ở đáy biển mấy vạn năm, đã không còn cao ngạo từ lâu, trở nên hơi có phần điềm đạm đáng yêu. Có điều, Hành Lan không biết tại sao, không có chút hứng thú gì với hắn. Hàn huyên mấy chuyện vẩn vơ trong chốc lát, bắt đầu nói đến trọng điểm.

“Thượng tiên, Phi Hàn… chính là tiểu hồ ly lúc trước theo ta gả đến Tinh Nguyệt Cung, bây giờ thế nào?”

“Hắn rất tốt, ngươi không cần lo cho hắn.”

“Tạ thượng tiên, vậy ngài cũng biết hắn ở đâu chứ? Ta muốn đi tìm hắn.”

“Người thì khỏe mạnh không tổn hao gì, nhưng nếu ngươi muốn gặp hắn thì không thể rồi.”

“Không thể?”

“Bây giờ hắn được Tinh Lạc nâng trong lòng bàn tay, ta muốn gặp hắn còn khó, huống chi ngươi?”

“Đúng rồi, quả nhiên Tinh Lạc có ý xấu với hắn. Lúc trước ta không nên kêu hắn đi theo.”

Tinh Lạc vì chuyện cây ngô đồng cứ đề phòng Hành Lan, không ngờ lại xảy ra sơ hở nơi Ly Hoàn. Hành Lan rất tò mò về Phi Hàn, nhanh chóng biết được chuyện xưa giữa họ từ miệng Ly Hoàn. Cả chuyện cuộc gặp gỡ giữa hai người ngay dưới tán cây ngô đồng. Hành Lan cuối cùng cũng hiểu tại sao mình lại có cảm giác quen thuộc khó hiểu với Phi Hàn như vậy. Gương mặt Phi Hàn từ từ trùng hợp với gương mặt trong trí nhớ. Những kỹ ức bị phong ấn vỡ ra. Thật ra, cuộc đánh cược giữa hắn và Tinh Lạc, người thua là hắn mới đúng. Tinh Lạc thua cuối cùng vẫn ôm được mỹ nhân về. Mà hắn thua, cuối cùng hai bàn tay trắng.

Thời gian… một khi bỏ lỡ thì không thể quay lại được nữa. Hắn gặp được Phi Hàn sớm nhất. Khi đó, không có Ly Vũ, không có Ly Hoàn, càng không có Tinh Lạc, vậy mà hắn dễ dàng buông tay. Hành Lan suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn lựa chọn chôn vùi tất cả trong lòng. Ừ, cứ như vậy đi, như vậy còn có thể ngẫu nhiên nhìn thấy hắn. Một khi bị Tinh Lạc biết được, e rằng sau này, bọn họ mới thật sự vô duyên.

Ly Hoàn không bao lâu thì tự sát, không thể nói rõ nguyên nhân hắn tự sát. Có lẽ là bởi vì, hy vọng lâu nay của bản thân tan biến, hoặc là chênh lệch thân phận. Phi Hàn nghe tin Ly Hoàn chết, không kìm được chảy nước mắt. Dù sao cũng là từng yêu sâu đậm như vậy, hắn bỗng nhớ tới cái cây kia, muốn đến xem. Tinh Lạc tự nhiên không phản đối, nhưng đến khi Phi Hàn đến cây ngô đồng năm xưa, lại phát hiện tất cả trống trơn.

Hành Lan tránh trong cung, yên lặng nhìn tất cả, không tự giác rơi lệ đầy mặt, bỗng ngoài cửa thông báo, nói là tiểu đồng của Tinh Nguyệt Cung tới. Hành Lan sửa sang lại y quan, tiểu đồng kia mang một vò rượu đến, cung kính quỳ gối phía dưới:

“Thượng tiên nói, đây là rượu Bích Đồng mới ủ, tên là Vong Hương. Uống rượu này vào có thể khiến người ta không còn si tâm vọng tưởng.”

Quả nhiên, thật ra… cái gì Tinh Lạc cũng biết cả. Hành Lan cười khổ, lui về sau, uống cạn một hơi.
Vong Hương? Vậy thì cứ quên đi.

Hoàn