Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 94

Chương 94: Âm và dương (14)
Dịch: Kogi

Đương kim thánh thượng tính nết khó chiều, đặc biệt là rất giỏi đe dọa mỉa mai triều thần.

Mấy năm nay công việc chủ yếu của Hộ bộ Thượng thư trên triều là khuyên bệ hạ bớt giận, thậm chí bãi triều rồi cũng vậy.

Cũng may anh đã quen với việc này rồi, trong các thế giới trước kiểu gì cũng không tránh khỏi đôi ba lần đứng ra khuyên giải. Đọc thêm

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 93

Chương 93: Âm và dương (13)
Dịch: Kogi

Nếu nói trước khi đi cứu trợ thiên tai An Thượng thư là tâm phúc của Hoàng đế bệ hạ, vậy thì kể từ khi An đại nhân bình an trở về, triều thần thậm chí không biết dùng từ gì để diễn tả mối quan hệ hiện tại giữa An Minh Hối và Hoàng đế nữa.

Sau khi vào triều An Minh Hối mới biết trước đây anh trai mình cũng thường xuyên được Lục Đình Thâm gọi vào ngự thư phòng, nói là bàn bạc chính sự nhưng thực chất chỉ là cho y ngồi bên cạnh, không nói chuyện cũng không thả về. Đọc thêm

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 92

Chương 92. Âm và dương (12)
Dịch: Kogi

Nếu tình tiết diễn biến theo đúng kịch bản thì nguyên chủ sẽ phải tính kế hại An ca ca bỏ mạng bên ngoài, sau đó nghiễm nhiên thay thế đối phương vào triều gây sóng gió.

An Minh Hối vốn nghĩ rằng, anh vừa không định vào triều, cũng chẳng muốn thế thân ai, chỉ muốn sống cuộc sống bình yên như bây giờ, cứ như vậy chờ đến ngày nhà phát triển thần bí kia cho mình chết vì một lý do ly kì gì đó, thế là hết chuyện. Đọc thêm

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 91

Chương 91: Âm và dương (11)
Dịch: Kogi

Lục Đình Thâm cắt chức Hộ bộ Thượng thư của Trương Lâm chuyển sang cho công tử nhà họ An, điều đó có nghĩa là từ nay về sau giấc mộng từ quan quan ngao du bốn bể của An ca ca coi như tan thành bọt nước, thay vào đó hàng ngày y phải vào thiết triều, bận tối tăm mặt mũi giải quyết đống công việc triều chính tự dưng rơi xuống đầu mình. Đọc thêm

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 90

Chương 90: Âm và dương (10)
Dịch: Kogi

Lần đó, sau khi bị đưa về thế giới nhiệm vụ, An Minh Hối vẫn tiếp tục thử giao tiếp với không khí: “Anh vẫn giận tôi à?”

Anh không chắc nhà phát triển có nghe thấy hay không và liệu có trả lời không, anh cũng chỉ muốn hỏi thử mà thôi, không ngờ đối phương lại trả lời thật.

Lời nhắn của nhà phát triển: Bực thế nhỉ, đến bây giờ vẫn chưa hiểu sao? Nếu tôi giận thật thì anh sống được đến giờ này chắc? Đọc thêm

[Ngôn tình] Câu chuyện giải cứu một chàng trai sa ngã – Ngoại truyện 01

Ngoại truyện 01

Trans: Ying Yang

Chuông báo tin nhắn của Wechat trên điện thoại di động khẽ vang lên.

Trần Triều Dao hồi thần, bật sáng màn hình.

Con số trên góc vòng tròn nhỏ màu đỏ vẫn không ngừng tăng lên. Cô nhấn vào nó thì nhận được liên tiếp các tin nhắn thoại, mỗi tin chỉ khoảng ba bốn giây, đó là phong cách của ba Trần từ trước đến nay. Ông không thích gõ chữ nhưng nói được vài từ lại phải thở hổn hển một hơi thật dài, lần nào cũng khiến Trần Triều Dao ở đầu bên kia điện thoại sốt ruột nín thở theo. Đọc thêm

Thành phố của những thiên thần – Chương 15

Chương 15:

Dịch: Mika

Nụ hôn ấy kéo dài khá lâu.

Nói chung Ninh Vũ cảm thấy mình bị hôn đến choáng váng. Mui xe bị phơi nóng bỏng, độ ấm của A sùng, nhiệt độ cao vào buổi trưa, tất cả đều ép tới mức người ta không thở nổi. Đọc thêm

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 89

Chương 89: Âm và dương (9)

Dịch: Kogi

Tâm trạng của An ca ca như thế nào khi nhìn thấy em trai, ngay cả bản thân y cũng không diễn tả được.

Y đứng bên giường, nhìn em trai mình mặc bộ váy rách rưới tả tơi với khuôn mặt trắng nhợt ngủ mê man. Y run rẩy muốn đưa tay sờ lên mặt An Minh Hối, giúp An Minh Hối thay một bộ quần áo sạch sẽ, nhưng lại sợ mình sẽ làm đau em trai trong lúc đang mất bình tĩnh như thế này. Đọc thêm

99 cách sống cùng ông chồng khó ở – Chương 40

Chương 40: Thân phận

Edit: Khánh Ly

Đối mặt với sự xua đuổi của Đàm Phong, dường như Lâm Tiểu Ngư hoàn toàn không để ý, chỉ mù quáng khóc. Cậu lắc đầu liên tục, nghẹn ngào nói: “…Không, tôi muốn ở đây…” Đôi mắt trống rỗng cùng những sợi tóc vương vãi, giống như rơi vào một cơn ác mộng kinh hoàng, vẻ mặt cậu hoang mang lắc đầu liên tục, thê thảm ôm lấy bản thân mình: “Tôi phải về nhà, tôi không muốn ở đây, tôi không muốn anh, tôi muốn cậu của tôi, cậu ơi cứu cháu…” Đọc thêm