Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 123

Chương 123: Bình minh sắp đến (9)

Dịch: Kogi

Không chỉ sinh viên mà cả giảng viên và nhân viên công tác đang ở trong trường lúc đó cũng bị kẹt lại nơi này. Trường hợp tệ nhất mà An Minh Hối nghĩ đến xảy ra sớm hơn anh tưởng.

Bọn họ nhìn thấy một người đàn ông trên vỉa hè khu phố buôn bán. An Minh Hối có ấn tượng với người này, đó là giảng viên của Học viện Quản trị kinh doanh, nghe nói rất tốt bụng, thế nhưng hiện giờ trông không còn ra hồn người nữa. Anh ta nằm dưới đất trong bộ dạng thảm hại, tuy đã chìm vào hôn mê nhưng hình như chưa chết hẳn mà vẫn đang đau đớn rên rỉ. Đọc thêm

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 122

Chương 122: Bình minh sắp đến (8)

Dịch: Kogi

Hạ Dữ không có khiếu hài hước, bình thường nếu có thể im lặng bất động thì cậu im lặng bất động, nhưng một khi cậu đã chủ động bày tư thế đánh nhau thì chính là muốn giết ai đó thật.

Mà thực tế là cũng không một ai đang có mặt ở đó cảm thấy cậu đang đùa, Lý Trình Nhạc đứng đằng sau sợ ngây người, còn đám người đối diện cũng không dám nhúc nhích mảy may. Có lẽ chính họ cũng không hiểu tại sao bên mình có từng này người, vậy mà trước mặt một mình người kia lại vẫn có ảo giác như bị mãnh thú theo dõi, tuyệt nhiên không dám động đậy. Đọc thêm

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 121

Chương 121: Bình minh sắp đến (7)

Dịch: Kogi

Làm sao một thanh kiếm lại có dương khí của người sống cơ chứ?

Hạ Dữ cảm thấy vấn đề này không thể nào rõ ràng hơn được nữa, chỉ là người cậu đang nuôi hơi ngốc, chẳng hề nghĩ đến chuyện hỏi cậu.

Cậu thực sự rất ghét bị làm bẩn, có lẽ đây là cái tật mà ngay từ ngày được rèn ra đã có rồi. Dù sao cách cậu ra đời cũng chẳng vẻ vang gì cho cam. Đọc thêm

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 120

Chương 120: Bình minh sắp đến (6)

Dịch: Kogi

Chẳng mấy chốc mọi người đã phát hiện ra không gian này không có ban ngày, khu vực trường học hình như cũng bị phong tỏa. Có người từng thử rời khỏi đây, nhưng dù có thể đi ra cổng trường cũng sẽ đụng phải một bức tường vô hình ngay gần đó, tuy không nhìn thấy nhưng lại không thể xuyên qua được. Đọc thêm

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 119

Chương 119: Bình minh sắp đến (5)

Dịch: Kogi

“Rốt cuộc anh và tôi có quan hệ gì?”

An Minh Hối ôm một đống túi nhỏ đựng đầy thuốc men, vừa thong thả bước đi vừa cười đáp: “Quan hệ đàn anh đàn em chứ gì nữa. Tôi nghe danh Hạ Dữ của Học viện Y lâu rồi, chắc cậu cũng từng nghe nói về tôi nhỉ?” Đọc thêm

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 118

Chương 118: Bình minh sắp đến (4)

Dịch: Kogi

Đúng lúc Hạ Dữ nói xong, An Minh Hối nghe thấy ngoài hành lang có tiếng bước chân dồn dập, tiếp đến là một bóng người chạy vụt qua, sau đó lại phanh gấp, loạng choạng vòng về, tròn mắt nhìn Hạ Dữ đang ngồi trong phòng học: “Hạ Dữ! Cậu chạy lên đây từ bao giờ thế? Bên ngoài đã… Đàn, đàn anh An?” Đọc thêm

Thành phố của những thiên thần – Chương 35

Chương 35

Edit: Mika

Phải lập tức thoát ra khỏi một câu chuyện tình cảm mãnh liệt là điều không dễ dàng, nhưng đối với Ninh Vũ mà nói, quá trình hôm nay cũng rất nhanh.

Bàn tay A Sùng khẽ mơn trớn mi mắt cậu, cũng chỉ là thoáng chạm nhẹ mà thôi, trước khi bàn tay kia chạm đến, trước mắt vẫn là vở Bá Vương Biệt Cơ diễn thế nào cũng là cái chết, mà sau khi bàn tay ấy chạm đến, tất cả trước mắt cũng chỉ còn lại mình A Sùng. Đọc thêm

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 117

Chương 117: Bình minh sắp đến (3)

Dịch: Kogi

Hạ Dữ không dẫn anh chạy quá xa, sau khi rời khỏi hội trường lớn cậu tìm một phòng học trống trong tòa giảng đường gần đó ngồi xuống nghỉ ngơi. Khuôn mặt anh tuấn viết đầy hai chữ “không vui” nhưng tuyệt nhiên không tỏ ra chút hoảng loạn sợ hãi nào, nhìn chỉ thấy sự bực bội phát ra từ nội tâm trước tình cảnh hiện tại.

“Cậu là Hạ Dữ của Học viện Y phải không? Cậu có vẻ không hề ngạc nhiên khi biết tôi không phải người sống nhỉ?” Đọc thêm

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 116

Chương 116: Bình minh sắp đến (2)

Dịch: Kogi

An Minh Hối cảm thấy mình chưa sẵn sàng nhưng ngày diễn ra buổi liên hoan chào mừng tân sinh viên vẫn cứ đến, còn anh thì vẫn phải nhắm mắt nhắm mũi đi biểu diễn đại.

Ban nãy ở sau cánh gà, một em gái phụ trách hậu cần nghe anh nói anh đang hồi hộp thì cười hì hì trêu: “Đàn anh nói gì vậy, anh đẹp trai thế này, kể cả hát lạc nhịp cũng không có người trách đâu!” Đọc thêm

Thành phố của những thiên thần – Chương 34

Chương 34

Dịch: Mika

Đồng tiền xu kia khiến tâm tình A Sùng không được tốt.

Hơn nữa anh cũng không phải sâu rượu không nói lý, càng về sau A Sùng lại càng ít nói, nhìn Ninh Vũ ở đối diện cầm đồng xu mở to mắt nhìn chằm chằm vào nó.

Ninh Vũ uống say không giống những người khác, không làm loạn, sau khi hưng phấn cũng rất yên tĩnh, cúi thấp đầu, cầm đồng tiền xu ngẩn người, không biết đang nghĩ gì. Đọc thêm