Phong lưu – chương 4+5

Chương 4:

Nhiếp ảnh gia đã sợ ngây người, Claire làm nhiếp ảnh gia hơn mười năm gặp qua vô số tuấn nam mĩ nữ, nhưng cho tới nay chưa từng gặp qua một người như vậy. Phượng Lưu tuyệt đối sẽ toả sáng, giờ khắc này hắn rất tin không thể nghi ngờ.

“Có thể không? Claire tiên sinh?” Phượng Lưu kéo kéo áo cởi bỏ ba cúc áo phía trên, vẫn có chút không quen cài cúc áo cẩn thận tỉ mỉ như vậy.

“Chậm đã, đừng động.” Claire quát to một tiếng dọa Phượng Lưu giật mình, hắn nghi hoặc khó hiểu nhìn Claire.

Claire nhanh chóng cầm lấy máy ảnh, ấn shutter, tách tách tách, chụp liên tiếp mấy tấm ảnh, sau đó thì cười ha ha như bệnh thần kinh.

Cung Tự cầm lấy máy ảnh nhìn ảnh chụp ngây ngẩn cả người. Những người khác cũng rất ngạc nhiên để sát đầu vào xem, sau đó ngốc ngốc nhìn về phía Phượng Lưu.

Chàng trai tóc đen ngắn, mặc quân phục, một tay đỡ bội kiếm, một tay đặt ở cổ áo, lộ ra xương quai xanh tinh tế, mắt phượng lãnh đạm nhìn màn ảnh lộ ra nghi hoặc nhàn nhạt, vốn là hình ảnh nghiêm cẩn nháy mắt trở nên mị hoặc, vẻ đẹp cấm dục làm người ta muốn quỳ rạp xuống dưới chân hắn, lấy lòng hắn, nhìn khóe mắt hắn nhiễm lên tình dục. Đó thật mĩ lệ biết bao.

“Khụ khụ, sao vậy?” Phượng Lưu bị mọi người xem có chút mạc danh kỳ diệu, xem mọi người không có dấu hiệu hồi thần, không thể không lên tiếng nhắc nhở.

Mọi người phục hồi tinh thần, cũng có chút ngượng ngùng nhìn Phượng Lưu. Nói thế nào, nhìn người ta nhìn ngốc là sự thật nha. Lại không ngờ Claire lập tức chạy qua trước người Phượng Lưu kích động ôm hắn. Lời nói vì kích động có chút hỗn loạn “Người mới, không đúng, Lục, Lục gia, cậu chính là tổ tông của tôi. Cũng không đúng, tổ tông nhỏ, sao vẫn cảm thấy là lạ. Tóm lại, cậu có thể theo tôi, ở cùng tôi. Không, không đúng, là làm người mẫu của tôi. Trong triển lãm ảnh nước Anh, tôi cảm thấy cậu đặc biệt phù hợp với tôi, à, là đặc biệt phù hợp ý muốn của tôi. Cái loại cảm giác này! Tóm lại, giúp tôi một lần được không, cậu có yêu cầu gì tôi cũng thỏa mãn hết!” Nói xong đoàn lời dài miên man, Claire nháy ánh mắt tinh tường, tràn ngập chờ mong nhìn Phượng Lưu.

“Được thôi, chuyện này không thành vấn đề. Vậy ông phải mời tôi một bữa.” Phượng Lưu giao tiếp với người ngoài, luôn giữ hình tượng một người thân thiện ôn nhu. Hôm nay bị Claire kẻ điên này lây, hắn hiếm khi nói đùa trước mặt người khác, làm được mọi người cười lăn lộn.

Không khí vui vẻ, hiệu suất tăng lên, kết thúc công việc chỉ mới khoảng 6 giờ. Phượng Lưu làm việc rất thoải mái, sau khi kết thúc công việc cũng không có việc gì khác. Phượng Lưu cũng quen mọi người cãi nhau ầm ĩ. Mọi người ăn ý quyết định đi quán bar uống thật sảng khoái. Mà kẻ điên Claire kéo Phượng Lưu cứ như da trâu, bỏ cũng bỏ không được. Cuối cùng không còn cách nào, nhân tiện đưa Claire và Cung Tự cùng vào quán bar.

Tục ngữ nói, thiên tài và kẻ điên chỉ thiếu một đường ranh giới, mà Claire rất lợi hại đã vượt qua ranh giới này. Đầu óc kẻ điên người bình thường sao có thể hiểu được “Lãnh tổng!” Lúc mọi người dìu nhau đi ra cửa quán bar thì thấy Lãnh Lệ đang dựa vào một chiếc Porsche đen hút thuốc, hiển nhiên là chờ đã lâu.

“Ừm.” Lãnh Lệ lãnh đạm cất tiếng trả lời. Đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Claire được Phượng Lưu dìu, kẻ điên kia còn đang lớn miệng kéo Phượng Lưu than thở.

Phượng Lưu nhìn Lãnh Lệ vốn không nên xuất hiện ở chỗ này. Vẻ không vui trong mắt chợt lóe rồi dần biến mất: “Lãnh tổng, sao lại đến đây?”

“Tới đón cậu, cậu uống rượu, không được lái xe.” Lãnh Lệ nói.

Vì có toà núi băng Lãnh Lệ này ở đây, không khí có chút cứng đờ.

Phượng Lưu giao Claire cho Cung Tự, vỗ vỗ vai Ngô Thiên Lượng: “Thiên Lượng, cậu và chị Quyên đưa Tư về, Cung tổng đưa Claire, được chứ?” Ánh mắt dò ý Cung Tự.

“Không thành vấn đề, chưa say đâu.” Cung Tự gật gật đầu.

Giúp Ngô Thiên Lượng kéo Chu Tư lên xe, nhìn chiếc xe từ từ chạy đi, Cung Tự trầm tư nhìn hướng Phượng Lưu và Lãnh Lệ đi, Phượng Lưu thật sự đang được Lãnh Lệ bao dưỡng? Cũng không đúng, theo tính cách Phượng Lưu biểu hiện ra ngoài, chắc không phải người làm người khác lo lắng. Nhìn vẻ mặt của Lãnh Lệ hình như không vui lắm, không biết có xảy ra chuyện gì hay không. Được rồi, không nghĩ nữa, hắn rất thích thằng nhóc Phượng Lưu này, sau này có gì xảy ra có thể giúp đỡ hắn. Kéo Claire không yên lên xe, hắn xoa xoa khuôn mặt ngốc nghếch kia, một trận nhức đầu, tên phiền toái này.

Chương 5:

Mà sự thật có vẻ không như Cung Tự  nghĩ.

Phượng Lưu biếng nhác ngồi phía sau cho tỉnh rượu, đầu ngón tay nhịp nhẹ đùi, híp mắt phượng không biết suy nghĩ gì.

Lãnh Lệ toàn thân căng thẳng lái xe. Buổi sáng khi thiếu gia ra khỏi nhà, tùy ý nhét trứng rung vào thân thể hắn, nó bị mở mạnh nhất khi Phượng Lưu lên xe. Lại trải qua cả ngày làm việc, tối hôm qua mới thử thuốc thân thể sao có thể chịu nổi, hắn chỉ có thể cắn răng giữ nửa thân trên vững vàng, hai đùi lại không ngừng run lên.

Về nhà, Lãnh Lệ miễn cưỡng quỳ xuống muốn giúp Phượng Lưu đổi giày, lại bị  một đá của Phượng Lưu gạt ngã. Tiếng va chạm thanh thuý của dây thắt lưng đánh vào da thịt vang lên. Lãnh Lệ chỉ có thể điều chỉnh tốt tư thế, để dây lưng dừng trên người nhiều nhất, để chủ nhân phạt hết giận.

Phượng Lưu thật tức muốn chết. Lãnh Lệ nhiều lần liên tục tự làm theo ý mình, có còn để chủ nhân là hắn vào mắt không. Tức giận xông đến não lại thêm uống chút rượu, nên Phượng Lưu đánh không hề có kết cấu, chỉ muốn xả giận, đến lãnh tĩnh bình thường đều ném sau đầu. Cho nên, khi Phượng Lưu đánh mệt, dừng tay, Lãnh Lệ cảm thấy toàn thân đều đau nhức, động thân thể một chút cũng làm thân thể kháng nghị. Nhưng xem từ bên ngoài chỉ thấy quần áo tây trang thực hỗn độn, nhìn không ra cái gì khác. Chẳng qua hai má và cổ áo rộng mở hơi lộ ra chút dấu đỏ.

Trong khi Phượng Lưu còn đang thất thần, Lãnh Lệ đã nhịn đau, bò lại trước người hắn quỳ tốt, nâng tay hắn lên, cẩn thận liếm láp.

Phượng Lưu thuận tay nâng đầu Lãnh Lệ lên nhìn gương mặt bị thương thất thần của Lãnh Lệ.

Từ mắt trái kéo đến khóe môi, một đường vết đỏ sưng lên. Thấy Phượng Lưu nhìn hắn, Lãnh Lệ gợi lên khóe miệng nở nụ cười, trong nháy mắt núi băng tan rã, thật chói mắt.

“Thiếu gia, xin cho phép nô giúp ngài thoa thuốc.” Lãnh Lệ liếm liếm khóe miệng bị thương, cầm thuốc ra cầu xin nhìn Phượng Lưu, cầm được tay Phượng Lưu, lấy ngón tay hắn nhẹ nhàng đụng vào, trong mắt tràn ngập đau lòng.

Phượng Lưu rút tay về, nhìn sang chỗ khác, không tiếp tục nhìn kẻ làm lòng người ta mềm đi – Lãnh Lệ. Phượng Lưu ngồi xuống sô pha, chuyển động bàn tay, phát hiện trên bàn tay mình xuất hiện ba đường vết đỏ. Có lẽ do vừa rồi không khống chế tốt lực đánh, nên làm mình bị thương.

“Thiếu gia,” Lãnh Lệ hoảng hồn, không biết làm sao.

Phượng Lưu nhắm mắt lại, xoa xoa huyệt Thái Dương có chút đau, phát hiện Lãnh Lệ không có động, mở mắt ra nhìn nhìn hắn, lạnh lùng nói:“Còn chưa lăn lại đây.”

“Vâng, vâng.” Lãnh Lệ cuống quít cầm lọ thuốc ra, quỳ như cũ, cẩn thận thuốc lên miệng vết thương.

Vĩnh viễn đều như vậy, mặc kệ hắn bị thương nặng thế nào, hắn đều sẽ không để ý, ngược lại trên người mình có chút vết thương, Lãnh Lệ đều sẽ đau lòng muốn chết. Giả dối, làm như chân thành với mình lắm vậy.

Nghĩ nghĩ, rượu lại phát huy tác dụng, trong mơ mơ màng màng hắn cảm giác được người ôm lên, sau đó thì không biết gì nữa.

‘Thiếu gia…… Chủ nhân,’ Lãnh Lệ si mê xoa mặt Phượng Lưu. Khuôn mặt này không có tao nhã như ngày thường, không có băng lãnh tàn nhẫn lúc phẫn nộ. Mắt phượng nhắm, che khuất vẻ lạnh lùng, tuấn mi giãn ra, càng lộ vẻ thoải mái ấm áp, khóe miệng hơi cong, không phải giả dối cũng không phải cười lạnh. Đây chính là biểu tình hắn nhìn thấy ngày đầu gặp nhau, người ấy ngủ say dưới tàng cây, ngủ ở cánh đồng hoa oải hương xinh đẹp. Lãnh Lệ không khống chế được cúi xuống, môi nhẹ nhàng chạm vào nơi mềm mại, lành lạnh, giống thạch trái cây vậy. Lãnh Lệ cười hạnh phúc. Quả nhiên, chủ nhân không thay đổi, cho nên mặc kệ chủ nhân đối với hắn ra sao, hắn……

“Chủ nhân, Lãnh Lệ sẽ vĩnh viễn theo ngài.”

Phong lưu – chương 3

Lúc này, Chu đại thiếu gia – bạn tốt nhất kiêm người đại diện của Phượng Lưu đang vội vàng xử lý cục diện rối rắm muốn sứt đầu mẻ trán. Hai mắt hắn toả sáng nhìn Phượng Lưu  như nhìn thấy vàng.

“Lục gia, thiếu gia, tổ tông của tôi, cậu cuối cùng cũng đến đây. Tiểu nhân tôi sắp bị bọn họ phiền chết.” Chu Tư nhào đến giữ chặt cánh tay Phượng Lưu, đẩy hắn vào phòng hoá trang, “Quyên, trang điểm cho cậu ấy nhanh lên.” Lại quay đầu nói lớn với tên bị vây trong đống trang phục “Ngô Thiên Lượng, trang phục đã chuẩn bị tốt chưa?”

“Rồi rồi, Lục ca đến đây rồi à?” Ngô Thiên Lượng vội vàng ngẩng đầu lên từ trong đống quần áo, miệng mở to hít thở không khí trong lành, quay mặt nhìn bên này.

Phượng Lưu nhìn người kia mặt đỏ rực vì thiếu dưỡng khí, vẫy vẫy tay chào hắn.

Ngô Thiên Lượng ngốc ngốc nhếch môi như tên ngốc, nào có nửa phần dáng vẻ của nhà thiết kế thiên tài giới thời trang.

“Gia, anh còn chưa thấy được dáng vẻ cô vợ nhỏ khóc không ra nước mắt của Chu chết tiệt kia, cứ như chồng chết vậy.” Mẫn Quyên một bên vừa trang điểm cho Phượng Lưu, vừa hùa theo cười chọc hắn. Đôi mắt có thể nói là cười đến cong thành một độ cong mĩ lệ, để người ta liên tưởng đến một từ “phong vận do tồn”.

Đây chính là nhóm hỗ trợ của hắn.

Mẫn Quyên: thợ trang điểm, 35 tuổi, ảnh hậu đã rời nghề, ba năm trước diễn qua kịch bản Phượng Lưu viết, là bạn vong niên với Phượng Lưu từ khi hắn 18 tuổi,  khi biết Phượng Lưu muốn vào giới showbiz thì dứt khoát lui về giúp hắn.

Chu Tư: Người đại diện, 20 tuổi, Chu gia nhị thiếu tập đoàn Thái Hoa, anh cả trong nhà, không thích vào công ty của gia tộc, làm bạn với Phượng Lưu khoảng 4 năm, cũng như Phượng Lưu, là sinh viên năm ba của học viên quý tộc Tử Đằng, bị Phượng Lưu kéo ra làm người đại diện .

Ngô Thiên Lượng: thiết kế trang phục, 17 tuổi, nhà thiết kế trang phục nổi danh giới thời trang, được người ta gọi là “bàn tay Thượng Đế”. Hắn hoàn toàn xứng đáng là nhân vật thiên tài, còn nhỏ tuổi đã nhận bằng tiến sĩ thiết kế trang phục, có thể xem như bạn cùng phòng hai tháng của Phượng Lưu và Chu Tư.

Bọn họ đều được Phượng Lưu quen từ khi rời đi chỗ đó, là bạn rất tốt rất tốt đối với hắn. Thế giới u ám của hắn, nhờ bọn họ đi vào mới có tia sáng.

Nghĩ đến đây, Phượng Lưu cảm thấy ấm áp trong lòng, khóe môi nhếch lên, trong con ngươi đen tràn ngập ý cười.

“Ok,” Mẫn Quyên vẽ xong một nét cuối cùng, sờ sờ mặt Phượng Lưu, nhìn trái nhìn phải, vừa lòng gật gật đầu,“Một cậu bé lớn lên gương mặt hoàn mỹ như vậy, còn muốn bọn nữ sinh chúng tôi sống nữa sao. Hâm mộ ghen tị chết tôi !”

Chu Tư bận rộn xong, trở lại vừa lúc nghe được những lời này của Mẫn Quyên, bị chọc cười: “Chị còn nữ sinh cái gì, đều là gái hết thời rồi.” Còn chưa cười được vài tiếng thì lỗ tai đã bị Mẫn Quyên nhéo,“Ui da, đau đau, chị Quyên, nhẹ tay một chút.”

“Thằng nhóc xấu xa này, còn dám trêu chọc chị Quyên mày nữa không?” Tay nhéo tai Chu Tư của Mẫn Quyên vặn vặn.

“Không dám, không dám, chị Quyên, mau buông tay. Em biết sai rồi” Chu Tư cúi đầu nhận sai, chỉ thiếu quỳ xuống dập đầu.

Phượng Lưu xem trò vui đủ, đưa tay cản tay Mẫn Quyên, cứu lỗ tai đáng thương của Chu Tư: “Chị Quyên mãi mãi tuổi mười tám, đừng nghe thằng nhóc này nói bậy.”

“Vẫn là A Lưu nói ngọt, mày cũng học chút đi.” Mẫn Quyên ôn nhu sờ sờ đầu Phượng Lưu, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép chỉ ngón tay vào trán Chu Tư.

Chu Tư trốn phía sau Ngô Thiên Lượng, nhỏ giọng nói thầm: “Học nó chúng ta chỉ có thể cùng nhau ngủ đường cái, lúc đó thì vui rồi.”

“Mày nói gì? Nói lớn chút” Mẫn Quyên hung hăng trừng Chu Tư, rõ ràng biểu hiện “Có giỏi mày nói lớn lên xem”.

“Không, không.” Chu Tư rụt rụt cổ, ban ngày ban mặt sao lại có cảm giác lạnh lẽo ,“Này, này, tôi nói cậu. Lục gia, cậu mau thay quần áo. Bắt đầu quay, nhiếp ảnh gia không đợi được nữa rồi kìa.”

Nói đến chuyện chính, mọi người thu lại đùa giỡn, tự làm nhiệm vụ của mình.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Phượng Lưu đi vào studio, bên trong truyền đến tiếng oán giận của nhiếp ảnh gia “Còn chụp hay không hả, một người mới vào nghề chưa được nửa năm để tôi chờ từ buổi sáng tới giờ, nói đùa chứ đại minh tinh cũng không có như vậy .”

“Được rồi, đừng nói nữa, có phiền không, cậu chỉ có tật xấu này.” Một giọng nói uy nghiêm đánh gãy nhiếp ảnh gia. Phượng Lưu nhìn qua, là một người đàn ông trung niên nho nhã.

“Cung tổng, xin lỗi, có chút việc gấp, đã tới chậm” Phượng Lưu khom người cung kính với người đàn ông trung niên, cười xin lỗi vô cùng chân thành.

Người đàn ông trung niên ngẩng đầu cẩn thận quan sát Phượng Lưu, gật gật đầu, xem như chấp nhận giải thích của Phượng Lưu:“Hi vọng cậu không khiến tôi thất vọng nữa.” Quay đầu ra hiệu cho nhiếp ảnh gia ý bảo có thể bắt đầu.

Nhiếp ảnh gia bất mãn bĩu môi, hạ quyết tâm phải chỉnh người mới này một phen, cố ý đề cao độ khó động tác.

Cung Tự cũng không ngăn cản vì quảng cáo này quan trọng với sản phẩm mới, cố ý bỏ công việc đến tự mình giám sát việc quay chụp, lại phải ngồi đợi một ngày. Cho dù người tính tốt bao nhiêu cũng có chút không vui. Nếu không phải để ý mặt mũi của Tam thiếu, hắn đã đi từ sớm. Có điều, sau khi nhìn biểu hiện của Phượng Lưu, hắn cảm thấy may mắn vì chưa rời đi. Kẻ hay xoi mói như hắn cũng không thể không thừa nhận. Biểu hiện của Phượng Lưu có thể nói là hoàn mỹ, bề ngoài thượng đẳng, dáng người cực phẩm, quảng bá vô cùng hấp dẫn đối với sản phẩm. Quả nhiên, lựa chọn của hắn là chính xác.

Phong lưu – chương 2

Hôm sau, khi ánh mặt trời nghịch ngợm xuyên qua cửa sổ chiếu đến người đang ngủ say trên đệm, đã là giữa trưa, Phượng Lưu tính trẻ con che đầu lại, trở người tiếp tục ngủ.

Màu lam bao trùm toàn bộ căn phòng, dần thay đổi từ trên xuống dưới, màu sắc càng đậm. Khó có thể tin tưởng là trong phòng không có giường, không có tủ, toàn bộ sàn đều bị bao trùm bởi tôn màu ám lam. Ngoại trừ chỉ có một cửa sổ, ba vách tường khác đều có một cửa, một cửa thông với căn phòng tối hôm qua kia, một cửa thông với bên ngoài, một cửa còn lại……

Bỗng nhiên, một hồi chuông di động vang lên giữa căn phòng  yên tĩnh, Phượng Lưu đang ngủ yên bỗng nhăn mi, ngồi dậy, chăn mỏng trượt xuống bên hông, lồng ngực trắng nõn lại không đơn bạc không gì che liền lộ ra, khêu gợi dụ hoặc.

Mắt phượng nhắm chặt, hắn không tình nguyện sờ soạng cầm di động, ấn phím nghe.

“Phượng Lưu, lục thiếu gia của tôi, nhìn xem đã mấy giờ, cậu còn chưa đến công ty, hôm nay có quảng cáo phải chụp a.” “……” Hắn không kiên nhẫn mở mắt ra.

“Lục gia? Cậu đang nghe sao?”

“……” Hắn mơ mơ màng màng nhìn nhìn bốn phía.

“Thiếu gia, cậu sẽ không phải bị điện thoại của tôi đánh thức đi.”

“……” Hắn dụi dụi mắt phượng còn dính hơi nước.

“Gia, cậu giết tôi đi!”

“Vậy cậu đi chết đi.” Ánh mắt Phượng Lưu cuối cùng rõ ràng, biếng nhác mở rộng thân thể, giọng vừa tỉnh ngủ vang lên gợi cảm.

“Lục gia, cậu cuối cùng tỉnh táo rồi, tôi chết sẽ không ai vì cậu bận trước bận sau, chịu mệt nhọc, xin gia thương tiếc ~” “Cút.” Môi mỏng vô tình phun ra một chữ, hắn muốn tắt điện thoại.

“Đừng, đừng tắt máy, tôi có chính sự, hôm nay có quảng cáo phải chụp, cậu đến nhanh lên đi, tôi chống không được.” “Ừm ~” Phượng Lưu liếc mắt nhìn đồng hồ treo trên tường,12 giờ 03.“Chiều nay 3 giờ gặp.” “Ê ê, không được mà, tôi……”

Không để ý tới sự phản đối của đối phương, Phượng đại gia thản nhiên cúp máy rồi đứng lên, tấm thân thể này cuối cùng che dấu không được, hoàn toàn lộ ra, đúng toàn thân trần trụi như nhộng. Người nào đó có thói quen ngủ lõa thể.

Hắn đẩy cánh cửa thần bí kia ra, mọi thứ sau cửa lộ không bỏ sót.

Bên phải có phòng tắm được vây bằng thuỷ tinh trong suốt, bồn tắm lớn màu trắng sữa, vòi hoa sen màu bạc.

Bên trái là tủ chứa đầy giày, tây trang, caravat, áo sơmi, thường phục, quần áo ở nhà, được đặt ngay ngắn chỉnh tề.

Ở giữa, đối diện cửa là một chiếc giường màu bạc cao đến đỉnh phòng.

Đê điệu xa hoa.

Tắm rửa xong, chỉ mặc một chiếc áo tắm rộng rãi, Phượng Lưu cuối cùng nhớ tới nguyên nhân mình không lên giường, đồng hồ báo thức tối hôm qua bị hắn đặt tại phòng chơi.

Tới gần bên giường, hương hoa lài nhàn nhạt tràn ngập trong không khí. Phượng Lưu lấy quả cầu nhỏ trong miệng Lãnh Lệ xuống, mở dây trói chặt tay chân ra, lại không để ý tới chiếc nơ con bướm to lớn kia.

Giờ phút này Lãnh Lệ đã không còn sức giãy dụa, lộ ra cảm giác lăng ngược xinh đẹp, toàn thân đầy mồ hôi làm ướt đệm dưới thân, thân thể phiếm phấn hồng hơi hơi run rẩy, dục vọng bị nơ con bướm trói buộc lộ ra màu tím đỏ bất thường, mà nơi hương hoa lài phát ra……

“Cảm giác thế nào, thoải mái không?” Phượng Lưu trêu đùa hỏi. Thấy không ai trả lời, tuấn mi nhăn lại, nắm lấy tóc đen ngắn của Lãnh Lệ kéo người từ trên giường xuống, ném xuống sàn, dùng chân mở hai chân hắn, để hắn quỳ trên sàn, thò tay ôm eo hắn để cái mông hắn nhếch lên, lộ ra đoá hoa mềm mại ở giữa, ngậm nụ chực nở theo hô hấp khép mở mời người đi vào, chính giữa đoá hoa từ từ chảy ra chất lỏng đặc dính trong suốt, theo kẽ đùi trượt xuống trên sàn, Phượng Lưu sờ sờ đóa hoa kia, dính một tay chất nhầy, hai ngón tay xoa bóp một hồi, đặt trước mũi, một cỗ hương hoa lại nồng đậm nghịch ngợm chui vào mũi chơi đùa.

Vừa lòng gật đầu, hắn ném người còn đang trong trạng thái mông lung xuống đất, rồi đi đến bên cửa sổ kéo bức màn ra, ánh mặt trời chiếu vào bên trong phòng, truyền lên người ấm áp, lại làm Lãnh Lệ run rẩy thân thể nháy mắt tỉnh táo lại.

Kìm nén run rẩy ở hai chân, Lãnh Lệ miễn cưỡng điều chỉnh tốt tư thế quỳ: “Buổi sáng tốt lành, thiếu gia, Lãnh Lệ thất trách, xin ngài xử phạt.”

Phượng Lưu nhìn ngoài cửa sổ, đủ loại hoa oải hương mình yêu thích, biển màu tím theo gió lăn tăn gợn sóng.

Lãnh Lệ thấy chủ nhân im lặng thật lâu, cũng không dám quấy rầy, chỉ cúi đầu quỳ.

Thu hồi tầm mắt, Phượng Lưu nhìn thân thể Lãnh Lệ run rẩy, dáng vẻ bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã xuống, quả thật không có nửa phần đung đưa, hắn đạp qua một cái, đá ngã lăn người chắn đường rồi đi ra phòng chơi. Hắn sẽ không thừa nhận, nhìn dáng vẻ thảm hại của Lãnh Lệ, có chút tim đau không đành lòng như vậy, tự tìm chịu tội, xứng đáng.

Xử lý tốt bản thân, Phượng Lưu ăn cơm trưa Lãnh Lệ chuẩn bị xong, lái xe ra ngoài, đã là chuyện của 2 giờ sau đó.

Tối hôm qua thực nghiệm cực kỳ thành công, nghiên cứu chế tạo thuốc mới lại có kết quả tốt, tâm tình Phượng Lưu vui vẻ lại đi bờ biển hóng gió rồi mới đến công ty. 2 giờ 55, đến thật đúng giờ.

Phong lưu – chương 1

“Không phải là tên đê tiện bị bao dưỡng sao, còn xem mình là nhân vật nào.” Người đàn ông cao lớn khinh thường bĩu môi, cầm lấy ly rượu uống một hơi cạn sạch.

Cánh tay trắng mịn nõn nà ôm cổ người đàn ông cao lớn, thiếu niên dựa vào trong lòng cọ cọ hắn: “Đạo diễn Trần ~ Phượng Lưu kia một minh tinh nhỏ mới vào mà thôi, nếu không phải có Lãnh tổng làm chỗ dựa, hắn sao dám đắc tội đạo diễn Trần ngài, chờ bị Lãnh tổng đá, còn không phải chủ động trèo lên giường ngài, đến lúc đó ngài muốn ép buộc thế nào chẳng được, xem hắn còn dám sĩ diện hay không.” Thiếu niên liếm liếm yết hầu của người đàn ông, đôi bàn tay nhỏ đốt lửa trên người anh ta.

“Ha ha, tiểu yêu tinh.” Người đàn ông được gọi là Trần tổng thở gấp, đặt thiếu niên ở trên sô pha, thô bạo cởi áo sơmi của thiếu niên ra.

Mà Phượng Lưu bị nói thành tên đê tiện bị bao dưỡng ngoài cửa, nở nụ cười lạnh, bước ra khỏi quán bar.

Đỗ xe vào bãi đỗ xe xong, Phượng Lưu từ từ đi vào trang viên của biệt thự cao cấp hoa lệ.

“Thiếu gia, hoan nghênh trở về.” Một chàng trai mặc tây trang đen cao cấp rời khỏi sô pha, quỳ thẳng xuống trước người Phượng Lưu, thuần thục thay giày mới cho Phượng Lưu, tiếp nhận áo khoác, cúi đầu chờ đợi mệnh lệnh.

Phượng Lưu đã quen với việc này, cũng không cảm thấy mất tự nhiên, nhàn nhã nhìn xung quanh, khom lưng nâng cằm chàng trai.

Chàng trai ngoan ngoãn ngẩng đầu, đôi mắt đen gợn sóng, không sợ hãi nhìn Phượng Lưu.

“Những người khác đâu rồi?” Đôi mắt màu lưu ly của Phượng Lưu lóe ánh sáng nguy hiểm, rõ ràng rất không vui.

Thân thể chàng trai không tự chủ được run rẩy, muốn trốn thoát nhưng bị tự chủ cứng rắn kìm lại, cung kính trả lời: “Hồi thiếu gia, bọn họ đã bị nô đuổi việc.” Kẻ bất kính với thiếu gia sao có thể lưu.

“Chát!” Tiếng vang thanh thúy, Phượng Lưu không chút lưu tình cho chàng trai một bàn tay: “Tự làm theo ý mình, tự tiện phỏng đoán suy nghĩ của chủ nhân, Lãnh Lệ ngươi giỏi thật đấy, chỗ đó dạy ngươi quy củ như vậy sao?”

Chàng trai Lãnh Lệ bị đánh thân thể nghiêng sang một bên, lập tức trở lại vị trí cũ quỳ thật tốt, hoàn toàn không để ý tới dấu bàn tay sưng đỏ trên mặt mình, hắn cầm tay Phượng Lưu lên lại cầm ra thuốc mỡ mang theo bên người xoa đều đầy tay, nhẹ nhàng xoa bóp để thuốc mỡ nhanh thấm vào.

Nhìn bộ dạng này của Lãnh Lệ, Phượng Lưu không biết tại sao lại tức giận, vốn chỉ là con chó ở chỗ đó, còn phải luôn làm ra vẻ một lòng trung thành với mình, thật khó nhìn. Phượng Lưu bỏ Lãnh Lệ ra, khó chịu đi lên lầu, lúc đến chỗ rẽ, bỗng nhiên dừng lại, nói một câu rồi trở về phòng.

“Xử lý tốt bản thân, đến phòng ta.”

“Vâng.” Lãnh Lệ đến phòng bên cạnh phòng Phượng Lưu “Xử lý tốt bản thân.”

Ban đêm, ánh trăng xuyên qua cửa sổ sát đất trên tường vào bên trong phòng.

Chiếc giường hoàng tộc đỏ đậm rộng lớn, ba chiếc tủ lớn xanh đen tím, căn phòng trống trải, trang trí quỷ dị, trên vách tường treo đầy các loại hình cụ với kiểu dáng khác nhau.

Phượng Lưu mở chiếc tủ màu xanh ra, bên trong có các loại bình thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng đủ màu sắc, cầm ra chiếc bình nhỏ ở tầng trên cùng, chất lỏng trong suốt, giống nước sôi, trong sắc thái quỷ dị này có vẻ nhu hòa, bình thường có chút làm người ta sởn tóc gáy, thuần thục cầm ra ống tiêm, mở ra nắp bình, rút ra chất lỏng, tới gần chiếc giường thật lớn ở giữa phòng kia.

Một  thân thể màu mật ong bị đặt trên giường, bày ra hình chữ đại, thuận tiện cho người ta thưởng thức.

Trên người đủ loại dụng cụ nhỏ với kiểu dáng khác nhau, viên cầu được cố định khéo léo ở trong miệng, trên hai đầu vú xuyên hai chiếc khuyên ruby dưới ánh trăng phản xạ ánh sáng mĩ lệ, gốc dục vọng bị buộc bằng chiếc nơ con bướm lớn hồng xinh đẹp.

Phượng Lưu cầm ống tiêm, kim tiêm nhòn nhọn đâm vào da, không một chút chần chờ đẩy chất lỏng lạnh băng vào trong cơ thể Lãnh Lệ.

Thuốc đi vào thân thể, lập tức phát huy tác dụng, cho dù Lãnh Lệ được huấn luyện, cũng không khống chế được siết chặt ga giường dưới thân, vặn vẹo thân thể giãy dụa, giống một con cá vàng rời khỏi nước, trên giường xốc lên, chỉ sau chốc lát thì mồ hôi đã chảy đầm đìa.

Thật đẹp, nhìn mồ hôi từ từ chảy xuống theo da thịt màu mật ong, Phượng Lưu  tán thưởng tận đáy lòng, tay đè chặt lên nơi yếu ớt của Lãnh Lệ, thấy Lãnh Lệ đau đớn cuộn tròn thân thể, nức nở nhìn qua, đợi hai tròng mắt thất thần có tia rõ ràng, mới buông tay: “Hưởng thụ thật tốt.”

Kiểm tra phần bị cột chặt ở phía dưới để chắc chắn nó sẽ không bị hở ra, Phượng Lưu tuỳ ý vứt ống tiêm trên mặt đất, ngáp một cái, xoay người ra khỏi căn phòng, thì ra căn phòng này liên thông với phòng ngủ của Phượng Lưu.

Phong Lưu

2f22dd7391acbaa2a7567f9ee608d407

Tên truyện: Phong Lưu

Tác giả: Thiếu Gia

Thể loại: Hiện đại, chính kịch, ̣cường công cường thụ, có H.

Tóm tắt tác phẩm:

Phượng Lưu: Phản bội thì cút xa một chút cho ta.

Lãnh Lệ: Thiếu gia, Nô, vĩnh viễn chỉ một chủ nhân là ngài, cho dù bị ngài chán ghét, Lãnh Lệ cũng sẽ hộ ngài chu toàn.

Phượng Lưu [tùy hứng ngụy nhược công] v Lãnh Lệ [trung khuyển cường thụ]

Thụ thích công trước, chủ nô, có hiểu lầm khúc mắc, thụ tự ti, ngược thụ, kết cục HE. Cảnh báo: văn này chủ công, công khống văn, ngược thụ không ngược công (trước ngược thụ, sau ngược thụ). Đọc kĩ cảnh báo trước khi đọc.

Biên tập: Thanh Thảo

Thành viên editor mới ra mắt team bằng hố hoành tráng ngập xôi thịt, mong bà con ủng hộ 😀

Dẫu biết truyện bị repost là không thể tránh khỏi, nhưng em vẫn hết sức đau lòng, huhu T_T em mong rằng truyện của em không bị repost, dù có cũng nhớ ghi nguồn, đặc biệt ghi tên em lớn lớn một chút =)) nếu được thì ghi luôn trang web của bọn em. Xin cảm ơn!

MỤC LỤC

   Chương 1 ಥ Chương 2 ಥ Chương 3  

Chương 4 ಥ Chương 5 ಥ Chương 6 ಥ Chương 7

Chương 8 ಥ Chương 9 ಥ Chương 10 

Chương 11 ಥ Chương 12

Chương 13

Chương 14 ಥ Chương 15

Chương 16Chương 17

Chương 18 ಥ Chương 19 ಥ Chương 20

Chương 21Chương 22 ಥ Chương 23

Chương 24 ಥ Chương 25Chương 26 ಥ Chương 27

Chương 28Chương 29 ಥ Chương 30

Chương 31 ಥ Chương 32

Chương 33 ಥ Chương 34

Chương 35

Hoàn chính văn

Phiên ngoại

Lãnh Lệ ( Phần 1)

Lãnh Lệ ( Phần 2)

Phiên ngoại 3

Phiên ngoại 5

Không edit nữa! drop!

Toàn văn hoàn

ヽ༼≖ل͜≖༽ノ