Hải Mặc – Chương 5 (Hoàn)

Phó Tranh đứng ở trong hành lang hơn một giờ, mãi đến khi hắn phỏng chừng Giản Dương đã ngủ, mới quẹt thẻ vào cửa, cố hết sức thả nhẹ bước chân, sợ làm Giản Dương giật mình tỉnh giấc.
Nhưng sự thật không như Phó Tranh nghĩ, cửa phòng ngủ của Giản Dương mở rộng, chiếc giường bằng phẳng không một bóng người, chỉ có một đống nhỏ đụng cụ vẽ và tranh phác thảo nằm tán loạn ở cuối giường. Continue reading → Hải Mặc – Chương 5 (Hoàn)

Hải Mặc – Chương 4

Cửa phòng làm việc không đóng kĩ, giọng nói trầm thấp bình tĩnh của Phó Tranh loáng thoáng vọng ra: “… chỉnh sửa lại xấp tài liệu này thật kỹ, trước thứ sáu phải giao cho bộ phận kế hoạch…”

Giản Dương nằm nhoài, tựa lưng lên ghế sô pha, quay đầu nhìn sang, tầm mắt xuyên qua khe cửa gỗ khép hờ rơi vào Phó Tranh. Người đàn ông nhìn màn hình máy vi tính trước mặt với vẻ rất nghiêm túc, chân mày hơi nhíu lại, mím môi, một tay cầm điện thoại di động đặt bên tai, một tay khác đặt trên con chuột, ngón tay trỏ thỉnh thoảng nhấp mấy cái. Continue reading → Hải Mặc – Chương 4

Hải Mặc – Chương 3

Dường như lập tức, Giản Dương đứng lên muốn đi ra ngoài, đi thẳng đến cửa nhà ăn bị gió lạnh thổi, mới vòng trở lại, cố gắng khoác lên người chiếc áo lông dày khoác trên ghế dựa.

Trước cửa nhà ăn có mấy chiếc taxi trống xếp thành hàng chờ bên lề, Giản Dương chọn bừa một chiếc, kéo cửa xe ra ngồi vào, tuyết và gió lạnh cũng theo đó thổi vào khiến tài xế giật mình, mở miệng bắt chuyện với anh. Continue reading → Hải Mặc – Chương 3

Hải Mặc – Chương 2

“Chia tay phải nhân lúc còn sớm” là chủ đề triển lãm tranh lần này của Giản Dương.

Buổi sáng sớm hôm nay, khi Phó Vân gọi điện thoại nói về chủ đề này với Giản Dương, người mà trong đầu Giản Dương nhớ tới đầu tiên chính là Phương Thần. Bởi vậy, anh đã nói cảm khái của mình ra miệng một cách tự nhiên. Continue reading → Hải Mặc – Chương 2

Hải Mặc – Chương 1

Tháng 12 ở thành phố S âm u, nhiều mưa, hiếm khi có nắng.

Trong phòng khách của một tòa nhà cao tầng, Phó Vân đang xác nhận lịch trình của buổi triển lãm nghệ thuật vào ngày mai với người phụ trách. Vừa ngẩng đầu khỏi hồ sơ, cô đã nhìn thấy Giản Dương đang ôm chiếc gối của mình vùi trên chiếc thảm lông cừu hơi híp mắt lại, lười biếng bên cửa sổ, như một con mèo lớn đang tắm nắng, lông mi thật dài tình cờ rung động hai lần, khiến lòng người ngứa ngấy. Continue reading → Hải Mặc – Chương 1

Hải Mặc

HẢI MẶC

Tác giả: Bình Sơn Lan
Biên tập: Thanh Thảo
Thể loại: Chính kịch, Truyện ngắn nhẹ nhàng, cận đại, tình yêu thuần khiết.
Nhân vật: Giản Dương (công) x Phó Tranh (thụ)
Tình trạng bản gốc: Hoàn
Tình trạng bản edit: Đang tiến hành

>>> REVIEW (CÓ SPOIL) BY CÔNG KHỐNG ĐẢNG <<<

20190619_090114

Văn án:

Ngày 31 tháng 12 của một năm trước, trong nhật ký của Phó Tranh chỉ viết một câu.

“Ngày hôm nay, Giản Dương không quen biết tôi.”

Mà cũng ngày đó của một năm sau, ở những giây cuối cùng của ngày 31 tháng 12, cùng với tiếng chuông đầu tiên của năm mới ngoài cửa sổ, Giản Dương nói:

“Tôi cho phép anh hôn tôi, Phó tiên sinh.”

Phó Tranh nghĩ, mình phải may mắn đến dường nào.

…Cho dù, ngày mai Giản Dương vẫn sẽ quên hắn như cũ.

♫ MỤC LỤC ♫

🌿 Chương 1: Từ biệt phải nhân lúc còn sớm

🌿 Chương 2Phó tiên sinh, người có thể đọc được suy nghĩ

🌿 Chương 3: Chuyện không biết

🌿 Chương 4: Quá khứ của Giản Dương

🌿 Chương 5: Tất cả mọi thứ anh từng ao ước

Hoàn

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bình Cửu – Chương 44

Những ngày mùa hè mới đến đã qua nhanh.

Chớp mắt một mùa thu nữa đã đến.

Một trong những thành thị lớn ở Bắc Thanh, nổi tiếng nhất hải nhắc đến Gia Khang, ngoài đất đai trù phú, mạnh mẽ, lúa mì dẻo dai và đủ các loại ngũ cốc, còn có một loại rượu địa hương rất đặc biệt, vừa ngửi đã tỏa ra mùi hương nhẹ, vào miệng ngọt ngào, dư vị dài lâu, lịch sử cất rượu lâu đời. Continue reading → Bình Cửu – Chương 44

Bình Cửu – Chương 43

Lời editor: Lâu quá không edit, từ ngữ hơi cục, mong đừng chê. Xin cảm ơn!

Đăng cơ trong sự ăn năn hối lỗi, đại xá thiên hạ tới nay đã qua ba năm.

Ba năm nay, Bắc Thanh quốc thái dân an, kinh tế được khôi phục nhanh chóng, tân đế trị quốc với thủ đoạn ác liệt quả đoán, chăm lo việc nước, quét sạch hiện nạn tham ô nhận hối lộ mục nát trong triều. Cùng năm đó, quan trường theo sự thay đổi triều đại mà đề bạt không ít quan tốt thanh liêm đức độ giống như Ngụy Danh Chân – Ngụy đại nhân, triều đình tràn đầy không khí tốt đẹp. Continue reading → Bình Cửu – Chương 43

Bình Cửu – Chương 42: Nhạn Trực (PN2)

Ta tên Nhạn Trực.

Hôm nay là năm thứ hai ta làm việc trong cung.

Nói đến, ta chưa bao giờ nghi ngờ vương gia sẽ là một vị hoàng đế tốt.

Có điều, hiện nay, thiên hạ thái bình, người dân sống cuộc sống yên ổn. Ta trực ban gác đêm ở hoàng cung, mỗi khi nhìn thấy, trời đã canh ba mà ánh nến ngự thư phòng vẫn sáng, trong lòng luôn có phần cảm thấy khó chịu.

Thân làm tân đế, cho dù trẻ tuổi, cần cù chăm lo việc nước như vậy có phần quá mức rồi.

Nhưng cũng không biết bắt đầu từ khi nào, ngủ dường như đã trở thành một vấn đề khó khăn của hoàng thượng.

Có ngày may thì, một buổi tối còn có thể ngủ hai ba canh giờ, phần lớn tháng ngày, hoàng thượng chỉ dành thời gian ở ngự thư phòng.

Ngài ngồi trên chỗ ngồi cao ngất mà vạn người ngưỡng mộ, mặt hướng về giấy cửa mờ nhạt. Thường thì mỗi lần ngồi xuống là ngồi cả một đêm, ngồi ở nơi huy hoàng óng ánh, nhưng cũng chỉ cô đơn một mình.

Cứ như vậy, thân thể không chịu nổi. Thái y viện liên tục nghiên cứu, thay đổi thuốc thang vì điều trị giấc ngủ làm việc và nghỉ ngơi của hoàng thượng. Có điều, hoàng thượng không thích mùi thuốc, nếu ngài không muốn uống, đảm bảo không ai dám tới khuyên.

Rồi sau đó, thói quen ăn uống của hoàng thượng cũng thay đổi, một bữa ăn trưa thường chỉ ăn hai đũa đã đặt xuống. Ngự thiện phòng lúc ấy cũng náo loạn bàng hoàng, mỗi ngày nghĩ hết biện pháp làm thức ăn, nhưng hiệu quả rất thấp.

Thái y nói, có lẽ hoàng thượng có chuyện vướng bận trong lòng.

Chuyện vướng bận đó không thể giải quyết, úc khí càng để lâu càng nhiều.

Nhưng chẳng ai biết đó là chuyện gì.

Ta tự nhiên cũng không đoán bừa.

Sau đó, có một hôm nọ, lúc hoàng thượng đang quét sạch dự nghiệt hai đảng Vệ An, lục soát phủ Vệ vương, thu được một đám tài vật.

Mấy chuyện nhỏ này tự nhiên không cần phiền hoàng thượng tự thẩm tra, người thủ kho chỉ định trình một tờ khai lên cho hoàng thượng xem qua, nhưng mà lần đó hoàng thượng xem tờ khai xong không biết sao lại phái người khuân đám đồ vật kia đến.

Nhắc tới cũng đúng dịp, hôm đó ta đang có việc ở ngự thư phòng, lúc mở rương tài vật ra ta cũng cùng tới, ba rương tài bảo to nặng trịch, chỉ nhớ rõ một rương trong đó cắm vào một trường kiếm có vỏ kiếm màu đen lẫn trong một chồng kim ngân châu báu, nhìn có vẻ không hợp.

Ta với mấy người còn lại khuân ba cái rương lên ngự thư phòng, hoàng thượng nghe tiếng thì từ trong đi ra.

Vừa liếc đến đã thấy được thanh kiếm kia.

Vỏ kiếm được làm theo phong cách cổ điển tự nhiên, rồi lại dài hơn một phần so với thân kiếm bình thường. Lúc hoàng thượng cầm thanh kiếm kia từ trong rương lên, ánh mắt nặng trình trịch xuống, còn xen chút lưu luyến lạ thường.

Lúc lưỡi kiếm rời khỏi vỏ của nó, chín đường rãnh máu mỏng manh lộ ra.

Đó là một thanh kiếm quý tuyệt chúc vô song.

Hoàng thượng từ từ trượt lòng bàn tay dọc theo từ chuôi đến lưỡi trường kiếm, dường như đang đo đạc độ dài lưỡi kiếm, rồi lập tức như nhớ ra chuyện cũ gì, khóe môi cong lên như có như không một lúc.

Từ lúc đăng cơ tới nay, ngay cả cười hoàng thượng cũng chưa từng cười một lần giống vậy. Đã một năm trôi qua, ta cũng như đã quên hoàng thượng từng phong hoa vô song như thế. Lúc ngài và người kia nhìn nhau, một ánh mắt cũng đủ để đứng đầu thiên hạ bấy giờ.

Có điều sau khi cười xong, khuôn mặt kia lại trở về như cũ một cách nhanh chóng.

Cuối cùng một chút dấu vết cũng không để lại.

Còn nhớ ngày tân đế đăng cơ ấy, đại xá thiên hạ, cả nước chúc mừng, văn võ bá quan cúi đầu xưng thần, toàn bộ cung đình an tĩnh không một tiếng tạp âm.

Tân đế trẻ tuổi đứng trên đài cao, đẹp trai, khí vũ hiên ngang, long bào chiếu ánh sáng vàng chói mắt nổi bật dưới ánh mặt trời.

Nhưng ngài đưa lưng về phía trời xanh, bệnh nặng mới khỏi, bóng lưng có phần gầy.

Chuẩn bị nhiều năm như vậy, vương gia vẫn luôn muốn ngôi vị hoàng đế này.

Nhưng đến khi đạp được thiên hạ này dưới chân, ngài lại không vui vẻ.

Tân đế đăng cơ một năm, chưa lập hoàng hậu, hậu cung chỉ có một mình Thục phi con gái tả thừa tướng. Trước khi hoàng thượng đăng cơ, đã có lời đồn ngài chỉ yêu chìu mỗi mình Trắc Vương phi. Bây giờ hậu cung chỉ một người, thiên hạ cũng không có nghị luận kỳ lạ gì. Chỉ có người làm việc trong cung mới biết, hoàng thượng bận trăm công nghìn việc, ngay cả tẩm cung của mình còn không trở lại mấy lần, làm sao có thời gian đến cửa cung Thục phi.

Một hậu cung rộng lớn không có nữ nhân khác, nói cho cùng, có khác chi với lãnh cung?

Nhưng hoàng thượng còn trẻ chưa có con nối dõi, chuyện này về tình về lý đều có phần không còn gì để nói. Thục phi thì muốn, nhưng nhiều lần bị hoàng thượng từ chối ngoài cửa, nữ nhân có dịu dàng mấy đi nữa cũng ngồi không yên. Cuối cùng vẫn là tả thừa tướng nhân lúc lâm triều, không nhịn được mở miệng, nhắc đến chuyện về lậu hậu, nạp phi, tiếc là còn chưa nói được mấy câu, đã bị hoàng thượng dùng một câu cắt đứt.

Có lẽ hoàng thượng nhìn ra ý đồ muốn giúp Thục phi của tả thừa tướng, lần trong triều đó nửa phần cũng không nể mặt, ném thẳng tấu chương cầm trong tay ra, nói: “Tuổi tác của Tống khanh gia đã cao, có lòng để ý những chuyện vô bổ này, chắc là vị trí tể tướng này ngồi quá lâu rồi chăng?”

Thụy Vương đăng cơ không lâu, thủ đoạn ác liệt tàn nhẫn, triều đình bây giờ có ai chưa từng thấy? Có điều vị đế vương trẻ tuổi này luôn luôn bình tĩnh tự chế lúc lâm triều, đối với hiền thần luôn bao dung chuẩn mực, thế mà hôm nay lại vì chuyện như vậy nổi giận, đây là chuyện dù là ai cũng không nghĩ ra, tả thừa tướng lập tức giật mình sợ hãi đến mức quỳ xuống lạy liên tục không dám đứng dậy.

Điều càng khiến người không ngờ đó là, hoàng thường ngày thường luôn luôn khắc chế tâm tình, ngày đó hồi cung lại ném xuống, đạp phá hết đồ trong ngự thư phòng.

Các nô tài ở gần nơm nớp quỳ xuống, còn hoàng thượng thì đứng trước mảnh hài cốt vụn vãi đầy đất, ánh mắt cực kỳ đáng sợ, giống như thú hoang bị nhốt lại.

Ngài phẫn nộ, mờ mịt, không tìm được lối thoát, nắm giữ tất cả nhưng không cách nào để thỏa mãn.

Phát hết nỗi bực tức trong lòng ra, sót lại là nỗi đau đớn và hốt hoảng.

Ngài không vừa lòng với cái gì? Rồi lại khát vọng muốn có thứ gì?

Không ai biết cả.

Mùa thu năm ấy, hoàng thượng lấy lí do trị thiên tai, cải trang vi hành xuống hạ lưu sông Trường Giang.

Mang theo thị vệ không nhiều, cũng không chào hỏi quan chức địa phương.

Vì đi theo vương gia lâu, chuyến đi đó ta cũng được dẫn theo.

Phía nam có biện pháp trị nạn thiên tai hữu hiệu, gần hai năm đã gần khôi phục cảnh tượng hưng thịnh trước kia, mua bán vãng lai không dứt, đâu đâu cũng có tiếng rao to của tiểu thương.

Chúng ta thì xuôi nam theo đường thủy, cuối cùng đi tới Phong Hoài.

Lần trước ta đến Phong Hoài là mùa đông, không ngờ tới cuối mùa thu Phong Hoài lại có cảnh tượng như thế, lá vàng sum suê chiếu vào xuống dòng nước xanh lam, hóa ra trên đời lại có cảnh đẹp đến thế.

Hoàng thượng thuê một chiếc thuyền, thuyền từ từ trôi theo dòng sông, ven bờ thấp thoáng truyền tới tiếng ca mê người, tựa như gãi ngứa vào lòng người.

Có điều vẻ mặt hoàng thượng bất định, người làm thị vệ như chúng ta phải ngồi càng thêm nghiêm chỉnh, một chút sơ hở cũng không dám để lộ ra.

Càng đi, khung cảnh càng đẹp không sao cả xiết.

Phải nói, bầu không khí chuyến đi lần này vốn đã ngột ngạt, đến Phong Hoài lại càng trầm trọng hơn.

Từ khi ngồi lên thuyền tới giờ, thân thể hoàng thượng chưa động đậy dù chỉ một chút.

Trong tay ngài cầm một ngọc bội hình dài lá, góc viền được gọt dũa rất khéo, nhìn phẩm chất nó không giống hàng cao cấp, ngài cứ như vậy mà nhìn chằm chằm nó.

Nhìn lâu, ánh sáng trong mắt cũng biến mất.

Trước đây ở vương phủ, ta thấy còn nhiều ngọc bội thượng đẳng hơn, càng khỏi nói đến hoàng cung có vô số trân bảo, nhưng chưa thấy người thợ khéo nào kỳ lạ như vậy.

Lại sau đó, nhắc tới cũng đúng dịp, chúng ta ngẫu nhiên gặp một người bán hàng rong.

Hắn thét to với giọng rất vang dội, nhìn đồ trên quầy cũng biết hắn chuyên bán ngọc bội, hoàng thượng chỉ liếc nhìn một cái, rồi dừng lại trước đó nghỉ chân, người bán hàng rong đó chắc cũng nhìn ra thân phận không tầm thường của hoàng thượng, lúc đến gần nói chuyện còn có chút cẩn thận từng li từng tí: “Công tử muốn chọn thứ gì, vòng? Dây chuyền? Hay là…”

Nói được một nửa, người bán hàng rong liếc thấy vật hình lá dài trên tay hoàng thượng, bỗng ngạc nhiên “Ồ” một tiếng.

Lúc nói tiếp, vẻ mặt người bán hàng rong có phần sáng láng hơn, lấy lòng nói: “Khối ngọc trong tay công tử… có phải nhận được từ một vị công tử võ công phu rất tốt không?”

Lời vừa thốt ra, nắm tay nắm hờ của hoàng thượng chợt căng thẳng.

Ta với ba thị về đứng bên cạnh sợ đến mức đổ mồ hôi lạnh.

Cái tên bán hàng rong kia lúc này còn không có ánh mắt, tiếp tục nói, mặt mày hớn hở: “Tại hạ vào nam ra bắc nhiều năm như vậy, người công tử này ta còn ấn tượng. Năm ấy hắn giải vây giúp ta, cái này cũng mua ở chỗ ta chứ đâu. Trời ạ! không chỉ phong lưu tiêu sái, võ công còn siêu tuyệt nữa chứ, phong độ đại hiệp khiến ta khó quên đến giờ, đúng là khiến người ta ấn tượng sâu sắc mà.”

Nhưng hoàng thượng không làm động tác gì, chỉ đứng lặng im ở đó một lát, nói: “Hắn có từng nói gì không?”

Người bán hàng rong gãi gãi đầu, nói: “Cũng không nói gì, ngọc bội này vốn là một bùa hộ mệnh. Năm đó được khai quang ở chùa Thành Quang. Ta hỏi hắn muốn cầu cái gì, hắn nói hắn không muốn tài vận và hoa đào, chỉ hỏi ta có vật cầu bình an không. Con người mà, nếu có được sức khỏe an khang, bình an vui vẻ, đây cũng là phúc khí rất lớn, vị đại hiệp đó đã đưa ngọc bội này cho công tử ngài, vậy chắc ngươi cũng là người rất quan trọng của hắn đúng không.”

Ta nhìn thấy màu máu trên mặt hoàng thượng rút sạch sẽ.

Không biết ngài bị lời nói đó động đến tâm tư gì, thân người mất thăng bằng, lui một bước mới có thể đứng vững lại.

Hoàng thượng luôn có thể khắc chế tâm tình rất tốt, lúc sướng vui đau buồn cũng không ai đoán được chính xác tâm tình.

Nhưng khi đó, ngài cầm ngọc bội hình lá dài trên tay, mu bàn tay lộ ra gân xanh.

Hễ là người tinh tường đều nhìn ra được tâm trạng đau khổ của ngài.

Rồi đến khi về cung, hoàng thượng liền bệnh.

Cũng vì vậy mà Thái y viện bận bịu cả ra ngày, nhưng vẫn bó tay toàn tập.

Hoàng thượng uống thuốc, thế nhưng đa số đều uống không nổi, nên bệnh tình càng chậm khôi phục.

Kiếm Cửu Sương lần đó được hoàng thượng treo ở ngự thư phòng, gần bên cạnh bàn, mỗi ngày hoàng thượng phê duyệt tấu chương, vừa ngẩng đầu, thì có thể nhìn thấy kiếm lẳng lặng treo nơi đó ngay lập tức. Có lúc, hoàng thượng sẽ rút lưỡi kiếm ra lau chùi một phen. Đa phần, ngài chỉ nhìn nó, không nói một lời.

Có một đêm khuya nọ, ta gác đêm ở ngự thư phòng, thấy hoàng thượng đến trước thân kiếm Cửu Sương, vuốt ve cán kiếm, bẩm bẩm như đang thì thầm với người yêu.

Ngài nói: “Bình Cửu, trẫm ngủ không được.”

Lời phía sau, ta không dám nghe tiếp.

Thật ra, ngày đó ở bờ sông, nhìn thấy vương gia quỳ gối trước xác Bình đại nhân, ta đã hiểu.

Vướng mắc của hoàng thượng, từ mới bắt đầu đã là bế tắc.

Chủ nhân của kiếm Cửu Sương, người đó không được nhắc tới, không cung nhân nào biết về người đó, nhưng cái bóng chưa từng rời đi của người đó giống như một ác mộng to lớn, chôn sâu dưới lòng đất chốn cung đình không muốn cho ai biết.

Nó lượn lờ xung quanh, có mặt ở khắp mọi nơi.

Cuối cùng có một ngày, nó sẽ biến hoàng cung to lớn này thành một lao tù hoa lệ mục nát, mà không lối thoát.

Tác giả có lời muốn nói:

Kết cục một mở ra

Ai muốn xem BE thì có thể dừng tại đây = =

Bình Cửu – Chương 41: Nhạn Trực (PN)

Ta tên Nhạn Trực, năm nay hai mươi lăm tuổi, hiện làm quan ngự tiền đới đao nhất đẳng thị vệ, một chức quan tam phẩm.

Vì phụ thân mất sớm, nhà ta dần dần suy sút, chỉ còn lại một mình mẫu thân. Mười bốn tuổi, ma xui quỷ khiến được tổng quản Thụy Vương phủ tuyển chọn. Từ đó tập võ làm việc, một năm cũng không gặp được mẫu thân mấy lần, lòng rất nhớ nhà, mẫu thân ở nhà hôn cũng rất nhớ ta.

Nguyện vọng lớn nhất của ta là, có một ngày nổi bật hơn người, thành gia lập nghiệp, có thể khiến cho mẫu thân sống một cuộc sống thật tốt.

Ta đang thực hiện nó.

Thực hiện nguyện vọng này, có thể nói là nhấp nhô, phe cánh các hoàng tử rung chuyển, dù ta không ra chiến trường, cũng có mấy lần nguy hiểm tính mạng. Nói không sợ chết là giả, nhưng trong lòng ta chưa bao giờ có nửa phần dao động, ta vẫn ghi nhớ, ta đang làm việc cho Thụy Vương.

Thiên hạ này, cuối cùng cũng trở thành của Thụy Vương.

Phàm là người làm việc cho Thụy Vương, không một ai không tin chắc như vậy.

Bàn về khôn ngoan, khí độ, hiểu người, dụng binh, không ai trong các hoàng tử  có thể sánh bằng Thụy Vương. Nhìn triều chính như đang rung chuyển, thật ra vương gia vẫn luôn nắm lòng người, Vệ vương không tự mang binh. Sau khi tiên đế qua đời, lòng quân càng tan rã, cho dù năm đó có chiến loạn phân thương, lòng ta và diễm hoàng quân cũng không dao động nửa phần, bởi vì tất cả mọi người chưa từng nghi ngờ, vượt qua khoảng thời gian này, cuộc sống tốt đẹp sẽ tới nhanh thôi.

“Ngày tháng tươi đẹp sắp tới rồi.”

Đêm trước trận giao chiến năm ấy, ta đã nói với Bình đại nhân như vậy.

Lúc đó, đại nhân chỉ nở nụ cười, không tỏ rõ ý kiến.

Hắn luôn luôn độc lai độc vãng, cũng không hay trò chuyện với người khác, tất nhiên là ta không biết hắn đang nghĩ gì.

Nói tới Bình đại nhân, chuyện này thực sự làm người ta muốn bóp cổ tay.

Lần đầu ta gặp Bình đại nhân có lẽ là ở địa lao Phong Hoài. Lúc đó hắn phụng mệnh nghỉ ngơi, vương gia lệnh ta phái mấy người đi giám thị hành tung của hắn. Trong lòng ta rất tò mò, nên cũng đi theo, xa quá nên không thấy rõ dáng vẻ của người đó lắm, chỉ chú ý từng cử chỉ hành động của hắn, rồi báo cáo lên trên, không dám thất lễ. Sau đó cũng không biết sao Bình đại nhân chọc vương gia giận, bị vương gia phái binh trực tiếp bắt từ thanh lâu nhốt vào địa lao mấy ngày.

Mấy ngày sau, vương gia phái ta vào địa lao đón người đó ra. Trước khi đi, vương gia lại gọi ta lại, cố ý dặn dò: “Trực tiếp đưa tới đây.”

Lúc nói lời này, tâm tình vương gia không tốt lắm, ta nghe vậy thì sao dám trì hoãn nữa, cố gắng đi càng nhanh càng tốt.

Sau đó, ta gặp được Bình đại nhân trong địa lao.

Hắn ngồi yên trên thảm cỏ, để lộ cánh tay thon dài khoác lên đầu gối, trên tường cắm một cây đuốc, làm nổi bật nửa sườn mặt góc cạnh rõ ràng.

Cho dù ở hoàn cảnh xấu như vậy, khí thế của hắn vẫn tuyệt trác bất phàm.

Điều này khác với tưởng tượng của ta.

Nhưng có lẽ dường như ta đã hiểu tại sao vương gia lại coi trọng người trước mắt như thế.

Tính tình Bình đại nhân bình đạm, ta và Bình đại nhân cũng không quen thân cho lắm, nói chuyện càng thêm ít. Trên người của hắn có khí chất người giang hồ rất nặng, khí chất làm quan lại không có mảy may. Ta ở kinh thành từ nhỏ, làm việc bên cạnh Thụy Vương mấy năm này, chưa từng gặp một người như vậy.

Hắn cầm kiếm đứng bên cạnh vương gia, ánh mắt đạm bạc như mây, rồi lại hoàn toàn không hợp với hoàn cảnh quanh đây.

Danh lợi vinh hoa khó lọt mắt hắn, đi đường cũng chỉ ngắm cảnh không nhìn người. Hắn thường lộ vẻ mặt vắng lặng suy tư về chuyện gì đó, cuối cùng thở dài nhẹ một hơi, dường như rơi với vào tình thế khó khăn gì đó.

Ánh mắt của hắn không thuộc về này, ta thầm nghĩ trong lòng như vậy.

Sẽ có một ngày hắn phải đi.

Nói đến, ta hết sức kính trọng Bình đại nhân.

Kính trọng võ công võ công cao cường của hắn, cũng kính trọng cách làm người của hắn.

Vì vậy, ngày đó, ở sông, nghe nói Bình đại nhân bị trúng một mũi tên ở ngực, cả thi thể cũng bị chìm vào nước sông cuồn cuộn, lúc đầu ta còn không tin.

Sau đó, nghe nói vương gia cũng rơi xuống nước.

Lúc này, trong lòng ta mới có loại dự cảm xấu.

Vương gia được cứu bờ sông cách đó mấy dặm, ngài đã bị thương nặng trên chiến trường, bây giờ còn bị ngâm trong nước sông, thương càng thêm nặng. Lúc được người đỡ dậy, đứng cũng đứng không được, nhưng không biết tại sao vẫn trừng mắt nhìn chằm chằm mặt sông.

“Tìm cho ta…”

Vương gia như tự lẩm bẩm vậy, lảo đảo đẩy người nâng mình ra, còn muốn tiếp tục đi xuống sông tìm.

Có một kẻ không sợ chết không nghe chạy đến ngăn cản, kết quả bị vương gia chưởng một cái, nôn máu tại chỗ.

Vương gia nhìn chằm chằm mặt sông, vẻ mặt trầm đến khủng bố, trong mắt đầy tơ máu, môi cũng đang run rẩy.

“Cút xuống đi tìm người!”

Những người đang lục tục định lên bờ nghe vậy vội nhảy xuống nước lại.

Ta cũng nhảy xuống nước theo.

Điều trong lòng ta nghĩ là, Bình đại nhân, ngươi nhất định phải cố gắng sống nha.

Chỉ cần sống, cuộc sống tốt đẹp sắp đến rồi.

Khi đó tình trạng cơ thể của vương gia đã tệ lắm rồi, nhưng liều chết không chịu đi, ở bờ sông đợi một đêm, cũng không ai dám tới khuyên, đến khi bình minh thì bất tỉnh, lúc này các ngự y mới ùa đến cứu trị.

Đến khi vương gia tỉnh lại, người của chúng ta đã mò dưới sông ba ngày hai đêm.

Vương gia mở mắt ra, tầm mắt vẫn không có tiêu cự, hỏi câu đầu tiên lại là, người đâu.

Cả căn phòng không ai dám nói chuyện.

Bây giờ là thời loạn lạc, dân chạy nạn tử thương không phải số ít. Mấy ngày nay trừ hai thi thể không liên quan ra, chúng ta không mò được gì cả.

Sau đó vương gia ngồi dậy, vết thương trên người ngài không ít, một cử động đã chảy máu ra ngay, nhưng nhíu mày ngài cũng không nhíu một cái, dường như không hề cảm thấy đau.

Cũng không ai dám đến đỡ.

Người tinh tường đều có thể nhìn ra, với sắc mặt của vương gia bây giờ, ai tới gần người đó chính là không muốn sống nữa.

Rồi nghe vương gia mở miệng nói: “Tiếp tục tìm.”

Một chốc sau, lại nói: “Hắn không chết được.”

Cuộc tìm người này kéo dài gần một tháng, mười mấy bộ xác chết lớn nhỏ, không có cái nào tương tự. Vệ vương rơi đài, trong triều không có vua, thư từ thúc vương gia về kinh trợ chính chất đống như giấy không tốn tiền vậy, nhưng vương gia chẳng có ý  muốn khởi hành gì.

Có điều không mò được xác chết, cũng không phải hoàn toàn là chuyện xấu. Có một hôm, vương gia đứng bờ sông, bóng lưng tiêu điều, ta nghe loáng thoáng ngài thấp giọng thì thầm: “Không chết được, chỉ đi mà thôi.”

Ta biết vương gia đang nghĩ gì.

Nhưng làm sao ta lại chưa từng có ý nghĩ đó.

Võ công Bình đại nhân thiên hạ vô song, trận chiến đó hắn đánh thắng mấy trăm ngàn người rõ như ban ngày, trúng một mũi tên lên ngực thì có làm sao?

Hắn vừa sáng lập một kỳ tích, vì sao không thể làm tiếp cái thứ hai?

Trong lòng ta tình nguyện tin tưởng rằng hắn còn sống.

Đang ở một nơi nào đó trên đời này.

Tiếc là một ngày sau, người ta mò được một cái xác nam.

Bị ngâm trong nước quá lâu, mùi xác thối khiến người ta không cách nào nhịn được, nửa bên mặt bị phân huỷ, hàm răng và xương gò má cũng lộ ra xương trắng, được một người thị vệ cố chịu đưa lên bờ.

Lúc đó ta cũng có mặt, nhìn xác chết thê thảm được đưa lên, không khỏi đi tới.

Chỉ liếc nhìn, ta đã dời tầm mắt.

Cho dù không muốn thừa nhận.

Ta nhận ra hắn.

Nghĩ cũng phải.

Ta chấp nhận tin tưởng cõi đời này có kỳ tích.

Mà khi ngực bị trúng một mũi tên, còn rơi xuống dòng nước mênh mông cuồn cuộn, e rằng cũng chỉ có kỳ tích mới sống được.

Nhưng khoảng thời gian không ngừng tìm dưới sông suốt ngày đêm này, bởi vì không phát hiện bất cứ thứ gì, khiến ta cũng nảy ra ý nghĩ “Có lẽ chỉ là rời đi”.

Tin xác chết được mò thấy được truyền tới vương gia ngay lập tức.

Bây giờ là mùa hè, tất cả mọi người không chịu được mùi xác thối trước mắt này. Vương gia đi tới, vừa nhìn thấy xác chết thì bước chân đã dừng lại.

Ta còn nhận ra, sao vương gia lại không nhận ra.

Nhưng không biết tại sao, vương gia vẫn đi tới trước xác chết.

Sau đó quỳ rạp xuống ngay trước mắt mọi người.

Vương gia quỳ, người xung quanh còn dám đứng, dồn dập cúi đầu quỳ xuống. Phóng tầm mắt nhìn toàn bộ bờ sông, không một người nào dám ngẩng đầu. Chỉ có ta quỳ gối một bên phía sau người vương gia, không nhịn được giương mắt liếc nhìn xác chết. Ta thấy vương gia không chút để ý, khiến người ta nhìn thấy mà giật mình. Ngón tay thon dài như ngọc sờ từng chút từng chút xương quai xanh xác chết mục nát ô uế, dường như đang đo đạc thứ gì đó rất cẩn thận, đến khi sờ đến nơi ngực, cái tay kia dừng lại.

Chỗ ngực có một vết thương bị tên đâm, máu chảy hết, chỉ còn sót lại mủ tương ít ỏi chảy ra.

Tay giơ lên, ngón tay run nhẹ.

Ta nghe vương gia lẩm bẩm nói: “Không phải.”

Không biết đang nói cho ai nghe, ngón tay run rẩy tiếp tục tìm tòi, một lát sau vương gia lại ngạc nhiên nói một câu.

“Không phải hắn.”

Ta quỳ trên đất, nghe vương gia thốt ra từng câu từng câu phủ định, không biết sao, trong lòng bỗng nhiên có phần đau khổ.

Trước mắt ta hiện lên dáng vẻ ngày xưa của Bình đại nhân, dáng vẻ được nhìn một bên từ xa xa, hắn ôm kiếm dựa mái hiên vừa đổ tuyết, không phải dáng vẻ phong nguyệt như tranh, từng cử chỉ hành động đều tự do thoải mái.

Một con người với dáng vẻ như thế sao lại trở nên nông nổi này.

Ta đang nghĩ như vậy, vương gia chợt rơi vào trạng thái một loại trầm mặc tĩnh mịch.

Ngón tay ngài sờ đến cổ tay xác chết.

Cổ tay đó quấn một băng vải, bị bùn bẩn và vết máu nhuộm đen.

Hầu như không phân rõ nó vốn có màu trắng.

Ta biết rất nhiều kiếm khách, chưa từng thấy ai có thói quen trước khi dùng kiếm phải dùng băng vải quấn cổ tay mình giống Bình đại nhân.

Sau đó, ta nghe vương gia gọi một tiếng.

“Bình Cửu.”

Khí thế ác liệt quanh người ngài trở nên như ánh sao còn sót lại trong đêm tối.

Ta chưa thấy dáng vẻ này của vương gia.

Ngài hơi cúi người, đặt mãnh vải từ ống tay áo Bình đại nhân lên môi, ánh mắt bắt đầu chật vật tan vỡ từng chút, từng chút một.

“Đừng đi.”

Khi đó ta mới ý thức được, hóa ra ta buồn chẳng qua chỉ là buồn.

Một người mình kính trọng qua đời, ta vẫn thành gia lập nghiệp, thăng quan phát tài, cùng mẫu thân sống cuộc sống thật tốt đẹp, cuộc sống chẳng vì thế mà thay đổi.

Ta chỉ không hiểu vương gia nghĩ thế nào.

Phóng tầm mắt ra nhìn, chỗ nào trong thiên hạ này không phải của ngài.

Nhưng ngài quỳ đó, như không còn gì cả.

Tác giả có lời muốn nói:

Được rồi, các ngươi đánh ta đi *đưa tay QAQ*

Sợ bị đánh chết, không nhịn được nhắc lại một câu “Mặc kệ như thế nào, sẽ he”