Nhật ký yêu đương vụng trộm của người thành thật – Chương 3

Nơi Phương Tế sống và cảm giác hắn mang đến cho người ta lại không giống nhau lắm. Dụng cụ trong nhà lấy hai màu trắng đen làm chủ đạo, không gian lớn mà trống trải. Nơi nơi đều lộ ra phong cách giản dị mà lạnh lẽo. Chỉ có lúc này, bóng người mang chiếc tạp dề màu xanh nhạt kẻ ô bận rộn trong phòng bếp, mới tô thêm vài phần màu sắc cho nhà bếp. Đọc thêm

Nhật ký yêu đương vụng trộm của người thành thật – Chương 1: Gian phu số 1

Lưu Tùng là một người có gương mặt bình thường, công việc bình thường, tính cách cũng không gì khác người thường, nhưng hắn lại có một người yêu hoàn mỹ. Vừa đẹp trai, ưu tú, lại rất quan tâm chăm sóc hắn.

Tất cả mọi người cảm thấy hắn tu mấy đời mới may mắn như vậy, không biết bao nhiêu tình địch hâm mộ ghen ghét hắn đến nghiến răng nghiến lợi, hắn hẳn nên lo sợ mà quý trọng phúc phận này mới phải, nhưng hắn không có… Đọc thêm

Nhật ký yêu đương vụng trộm của người thành thật

1234

Nhật ký yêu đương vụng trộm của người thành thật

TÁC GIẢ: Ỷ MÃ HÔNG TỤ CHIÊU

NGƯỜI DỊCH: THANH THẢO

Chủ công – Hiện đại

Lưu Tùng (công) x Thẩm Dực (thụ)

Gian phu số1: Trịnh Dụ Phong
Gian phu số 2: Chung Dịch
Gian phu số 3: Phương Tế

Pháo hôi không biết tên đếm không xuể

Trình trạng bản gốc: Chưa hoàn
Trình trạng bản edit: Chưa hoàn

Văn án

“Anh yêu em chứ?”

“Em đối xử tốt với anh như vậy, anh đương nhiên yêu em rồi!”

♫ MỤC LỤC ♫

Chương 1

Chương 2

Chương 3

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hải Mặc – Chương 5 (Hoàn)

Phó Tranh đứng ở trong hành lang hơn một giờ, mãi đến khi hắn phỏng chừng Giản Dương đã ngủ, mới quẹt thẻ vào cửa, cố hết sức thả nhẹ bước chân, sợ làm Giản Dương giật mình tỉnh giấc.
Nhưng sự thật không như Phó Tranh nghĩ, cửa phòng ngủ của Giản Dương mở rộng, chiếc giường bằng phẳng không một bóng người, chỉ có một đống nhỏ đụng cụ vẽ và tranh phác thảo nằm tán loạn ở cuối giường. Đọc thêm

Hải Mặc – Chương 4

Cửa phòng làm việc không đóng kĩ, giọng nói trầm thấp bình tĩnh của Phó Tranh loáng thoáng vọng ra: “… chỉnh sửa lại xấp tài liệu này thật kỹ, trước thứ sáu phải giao cho bộ phận kế hoạch…”

Giản Dương nằm nhoài, tựa lưng lên ghế sô pha, quay đầu nhìn sang, tầm mắt xuyên qua khe cửa gỗ khép hờ rơi vào Phó Tranh. Người đàn ông nhìn màn hình máy vi tính trước mặt với vẻ rất nghiêm túc, chân mày hơi nhíu lại, mím môi, một tay cầm điện thoại di động đặt bên tai, một tay khác đặt trên con chuột, ngón tay trỏ thỉnh thoảng nhấp mấy cái. Đọc thêm

Hải Mặc – Chương 3

Dường như lập tức, Giản Dương đứng lên muốn đi ra ngoài, đi thẳng đến cửa nhà ăn bị gió lạnh thổi, mới vòng trở lại, cố gắng khoác lên người chiếc áo lông dày khoác trên ghế dựa.

Trước cửa nhà ăn có mấy chiếc taxi trống xếp thành hàng chờ bên lề, Giản Dương chọn bừa một chiếc, kéo cửa xe ra ngồi vào, tuyết và gió lạnh cũng theo đó thổi vào khiến tài xế giật mình, mở miệng bắt chuyện với anh. Đọc thêm