Edit: Meow

Chương 5:

Lại bắt đầu.

Trời đã vào thu, mưa rơi tí tách tí tách.

Kiều Đông Niên theo bản năng cầm điện thoại di động muốn gọi vào dãy số đã rất quen thuộc kia, nhưng một giây trước khi gọi, y chần chừ bỏ điện thoại xuống.

Y cũng chắn chắn rằng dù gọi Quan Hà cũng sẽ không nghe.

Y chỉ là muốn… Chỉ muốn hỏi anh ở đâu, trời mưa có nhớ mang dù hay không.

Lúc ra cửa Quan Hà chỉ mặc một chiếc áo mỏng, chắc là rất lạnh.

Kiều Đông Niên cầm chặt di động, đứng ngẩn ngơ trước cửa sổ.

Vì sao lại trở thành như vậy?

Y còn nhớ mùa hè năm ấy, hình ảnh thiếu niên sáng chói như ánh mặt trời.

Họ đã sóng vai nhau cùng trải qua năm tháng, vì sao Quan Hà chưa bao giờ nhìn y một lần chứ?

Y chờ lâu như vậy, chờ thiếu niên đó trưởng thành, nhưng tình cảm giữa họ cũng ngày càng khô héo.

Kiều Đồng Niên muốn khóc, nhưng y đã là một người đàn ông.

Những ngày tháng như vậy thật khổ sở, một ngày lại một ngày.

Bàn tay thon dài nhẹ nhàng đẩy cửa sổ.

Giọt mưa bay đến, rơi vào trên áo Quan Hà.

Anh nhìn thật lâu ngoài cửa sổ, nhìn chồi non xanh biếc.

Từng hạt mưa đánh vào trên người nó, nhưng nó không mảy may sợ hãi.

Quan Hà không nhịn được cười khẽ.

Cố Hiểu Xuyên đem áo khoác lên người anh, tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ: “Cậu nhìn gì mà cười ngây ngô ấy?”

Quan Hà không lên tiếng, nhẹ nhàng vỗ vai hắn.

Cố Hiểu Xuyến sửng sốt.

Sau đó hai người không nói gì, nhìn nhau phá lên cười.

Thật giống như quay lại thời thiếu niên, cậu và tôi, hình dáng đẹp nhất.

Họ là bạn chí cốt đã rất nhiều năm, dù là mấy năm không gặp, cũng có thể tự nhiên cười đùa, như là thiếu niên ngây ngô ngày trước.

Thời còn đi học, họ thường cùng nhau làm chuyện xấu, trốn học, chơi thâu đêm, đánh nhau, là những năm tháng mà cậu và tôi đã trải qua.

Cố Hiểu Xuyên rót rượu cho anh.

“Quan ca, cậu còn nhớ hoa khôi lớp bên không?”

Quan Hà nhấp một ngụm rượu, cười nói: “Đương nhiên nhớ, cậu còn viết thư tình cho người ta mà.”

Cố Hiểu Xuyên cũng uống một hớp rượu, cười, móc một điếu thuốc đưa tới.

Hai người đàn ông, cùng hồi tưởng thời niên thiếu, trò chuyện sôi nổi.

Lúc lâu sau, Quan Hà ngủ thiếp đi, Cổ Hiểu Xuyên đem chăn đắp cho anh, hút thuốc, nhả ra một vòng khói.

Hắn ngồi ở đó, ngồi thật lâu.

Kỳ thực bức thư tình kia, không phải gửi cho hoa khôi cách vách đó.

Mà là cho Quan Hà, cho anh em tốt nhất của hắn.

Vì chuyện này, một thời gian dài hắn còn dày công luyện chữ.

Nhưng bức thư đó, chưa kịp gửi đi đã bị Quan Hà phát hiện.

Quan Hà cười cười, mở thư ra xem, còn bình luận: “Không ngờ tiểu tử cậu còn rất lãng mạn nha.”

Cố Hiểu Xuyên lúng túng, bị anh hỏi là cô gái nào, lắp ba lắp bắp, nói đại một cái tên.

Thật ra hắn cũng không biết cô gái đó là ai.

Quan Hà cười: “Tiểu tử cậu cũng thật tinh mắt đó.”

Cố Hiểu Xuyên lơ đãng gật đầu, không biết nên vui hay buồn.

Đôi khi hắn thật hâm mộ Kiều Đông Niên.

Ít nhất Kiều Đông Niên thầm mến được đáp lại, mà tình cảm của hắn, một chút cũng không dám để người kia biết.

Phần tình cảm kia, cứ ngỡ chỉ là một chút yêu thích thiếu thời, nhưng khi đã trưởng thành, nó cũng lớn dần đến không thể kiểm soát.

Chương 6:

Tống Dã nằm nhoài trên bàn học, nhàm chán chơi ngón tay.

Bốn phía yên tĩnh, nên học thì học, nên ngủ thì ngủ.

Mà cậu đang nghĩ về một người đàn ông.

Một người đàn ông rất rất mê người.

Tống Dã thò tay xuống học bàn, lén lút dùng di động.

Cậu nhắn tin cho Quan Hà: “Anh ở đâu, em đến tìm anh nhé?”

Rất lâu sau Quan Hà mới trả lời: “Cậu không đi học sao?”

Vốn là muốn nói dối hôm nay được nghỉ học, nhưng nghĩ nghĩ một chút, Tống Dã vẫn thành thật đáp: “Em cúp học đến tìm anh.”

Quan Hà ở đầu kia đáng thương co chân dài ngồi trên sofa, quấn chăn, hắt hơi một cái, từ từ gõ chữ: “Việc học quan trọng.”

“Em nhớ anh, đọc sách không vào, trong đầu đều là anh. Em muốn gặp anh, được không ạ?”

Trẻ con bây giờ to gan vậy?

Quan Hà nhịn không được nhíu mày, vốn là tính thao thao bất tuyệt giáo dục cậu, nhưng nghĩ lại xóa đi, nhắn cho cậu một địa chỉ.

Tống Dã rất giống anh lúc trẻ.

Gặp phải cô bé mình thích, mặt dày liều chết quấn lấy người ta. Lôi bím tóc người ta, nhưng đến thời điểm cô bé bị bắt nạt lại xong vào đánh người không chút do dự, chỉ có mình mới được trêu ghẹo cô bé ấy.

Quan Hà nở nụ cười, không biết là đang cười mình, hay cười Tống Dã.

Cố Hiểu Xuyên bưng canh nóng đến, để lên bàn, nhìn anh đang vui vẻ, liền theo thói quen trêu chọc: “Lại nhớ đến con gái nhà nào?”

Quan Hà cứng đờ một chốc, thu hồi vẻ mặt, thần sắc nhàn nhạt, chậm rãi uống một ngụm canh, nói: “Là một cậu nhóc.”

Cố Hiểu Xuyên biết mình không nên hỏi, như dỗ dành lôi ra một hộp quà đóng gói tinh xảo, dỗ đại gia vui vẻ: “Đoán xem đây là cái gì?”

Quan Hà thờ ơ liếc mắt một cái, khí định thần nhàn nói: “Đồng hồ đeo tay.”

“Cậu…” Cố Hiểu Xuyên xì một tiếng, ngoan ngoãn dâng nộp: “Đại gia, ngài đoán thật chuẩn đó.”

Quan Hà từ từ mở ra, đem đồng hồ đeo trên cổ tay.

Anh đeo thật chậm, Cổ Hiểu Xuyên có cảm giác người đàn ông này đang câu dẫn mình. Đồng hồ màu đen đeo trên cổ tay người đàn ông, có vẻ hợp vô cùng, hết sức sang trọng, quý khí.

“Cậu tặng đồng hồ cho tôi, không lẽ là muốn nhắc nhở tôi đã già rồi?” Quan Hà bắt chéo chân, đôi chân thon dài đẹp mắt.

Cố Hiểu Xuyên cười cười: “Tôi cũng già mà.”

Quan Hà đã quên.

Trước đây rất lâu, trong trường chuyển tới một học sinh nhà giàu mới nổi, luôn mang chiếc đồng hồ đeo tay khoe khoang, rất là ngứa mắt.

Quan Hà dẫn theo hắn, đánh cho tên kia một trận, còn lột đồng hồ của tên kia.

Nhưng nghĩ lại cũng kì, tên đó lại không tố cáo họ.

Khi đó, Cố Hiểu Xuyên nhìn Quan Hà đeo chiếc đồng hồ kia, tự nhiên cảm thấy, thật là đẹp mắt.

Cho nên, hắn nhớ mãi không quên chuyện đó.

Quan Hà nhấp ngụm canh nóng, ngón tay thon dài đẹp đẽ cầm cái bát.

Thật đúng là, một chút cũng không thay đổi.

Cố Hiểu Xuyên nở nụ cười bất đắc dĩ.

>>> Chương 07 <<<

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s