Anh ấy đẹp đến từng ngón tay – Chương 29 (HOÀN)

CHƯƠNG CUỐI

Dịch: Khói

Từ sau khi Thẩm Triệt phát hiện viết bản thảo trong phòng học có hiệu suất rất cao, lần nào Hứa Trì bảo anh đến trường cùng, anh cũng đi theo.

Cảm giác “dự thính” cũng không tồi, dù sao toàn là Hứa Trì giảng bài trên bục giảng, anh ngồi ở chỗ gõ chữ.

Hơn nữa như vậy, thời gian hai người ở chung trở nên nhiều hơn, cũng là một chuyện khiến người ta vui vẻ.

Trong lớp, thi thoảng chạm mắt, hai người đều sẽ có cảm giác “Chỉ mình chúng ta biết” hết sức ấm áp; sau giờ học còn có thể ăn chung, danh sách tất cả quán ăn quanh trường, gần như đã bị hai người họ đánh chén một nửa, có thể nói là vô cùng ngọt ngào.

Điều duy nhất làm Thẩm Triệt thấy hơi mất tự nhiên là, mỗi lần đi dự thính, cậu nhóc tên là Bùi Ưu đó, mười lần thì hết tám chín lần, đều sẽ rất “trùng hợp” mà ngồi bên cạnh anh.

Tuy rằng khi anh tập trung tinh thần viết bản thảo, Bùi Ưu đều im lặng ngồi bên cạnh, chưa bao giờ làm phiền anh, nhưng ánh mắt nóng bỏng cứ nhìn thẳng vào anh đó, cũng đủ khiến anh gai người.

Thẩm Triệt hỏi cậu ta: “Tại sao lần nào cậu cũng đến nghe giảng thế?”

Phạm vi đi giảng của Hứa Trì trải rộng cả chương trình học của chính quy bốn năm, có vẻ như Bùi Ưu là sinh viên năm nhất, rõ ràng một vài môn không thể xuất hiện trong chương trình học của cậu ta được.

Bùi Ưu thành thật trả lời: “Bởi vì mỗi lần nhìn anh, tôi đều cảm thấy anh rất đẹp.”

Gặp nhiều lần, thậm chí Bùi Ưu còn thường lén đưa mấy thứ quà vặt cho Thẩm Triệt, tuy hầu như đều bị anh từ chối, nhưng cậu nhóc vẫn quyết không nản chí, chu đáo còn hơn cả khi theo đuổi con gái.

Hôm ấy, trước khi vào giờ một lúc, Hưa Trì ở ngoài phòng học giải quyết công việc, trong phòng còn chưa có sinh viên nào, Thẩm Triệt đã ngồi ở bàn cuối mở laptop lên.

Bùi Ưu tiến tới ngồi xuống bên cạnh Thẩm Triệt, đẩy một hộp đồ ăn hình vuông tới trước mặt anh, sau đó như chú cún tranh công vẫy đuôi nhìn anh: “Triệt Triệt~ Bánh đậu này là món được ưa thích nhất trong canteen của chúng tôi đó, lần nào cũng chỉ nhoáng cái là bán hết rồi, tôi phải xếp hàng từ sáng sớm mới mua được đó, anh nếm thử xem.”

Khóe môi Thẩm Triệt hơi giật, một người đàn ôn trưởng thành hai lăm tuổi như anh, bị một thằng nhóc chẳng rõ đã thành niên hay chưa gọi là “Triệt Triệt”, quả thực có thể nói là sợ hãi.

Thấy Bùi Ưu cầm bánh đậu nhìn anh bằng đôi mắt long lanh, Thẩm Triệt đành phải lễ phép từ chối: “Không cần đâu, cảm ơn cậu, sáng nay tôi ăn rồi.”

“Vậy sao…” Bùi Ưu tỏ ra thất vọng thấy rõ, sau đó hỏi tiếp: “Vậy trưa nay tôi có thể ăn chung với anh không?”

“Cái này, có lẽ cũng không tiện lắm.” Thẩm Triệt nghĩ, trưa nay anh còn phải đi khám phá một nhà hàng Việt Nam cùng Hứa Trì đây này.

Bùi Ưu vẫn không chịu từ bỏ: “Vậy cuối tuần thì sao? Cuối tuần anh có thời gian không? Tuần này lớp chúng tôi tổ chức cắm trại, mỗi người đều có thể dẫn theo… Ừm… Người thân, anh đến được không?” Nói xong lại đỏ mặt.

“…Xin lỗi, cuối tuần tôi có hẹn rồi.”

Thẩm Triệt dường như nhận ra thằng nhóc này đang theo đuổi mình, nhưng anh lại không thể nói thẳng ra với Bùi Ưu, mình và Hứa Trì là người yêu, dù sao Hứa Trì cũng làm việc ở đại học B, nếu bị tiết lộ ra chuyện đồng tính, chắc chắn sẽ mang lại ảnh hưởng không tốt.

Bị từ chối liên tục mấy lần, rõ ràng Bùi Ưu có chút tức giận, lát sau mới tội nghiệp nói: “Đúng rồi, tự nhiên nhớ ra, sáng nay tôi ra ngoài quên mang di động, có thể mượn di động của anh gọi một cuộc được không?”

Lời nhờ vả nghe hết sức bình thường này, Thẩm Triệt cũng không tiện từ chối nữa, vì thế đưa di động cho cậu ta.

Bùi Ưu nhận lấy di động, nhanh chóng bấm ra một dãy số, bấm xong thì ngắt máy luôn, sau đó cười híp mắt trả di động lại cho Thẩm Triệt: “Đây là số điện thoại của tôi, sau này tôi sẽ gọi cho anh.”

“…” Thẩm Triệt cứng họng, tại sao mình lại mắc loại bẫy trẻ con này chứ…

“Chờ chút, lông mi anh dính gì rồi này…” Bùi Ưu đột nhiên ghé sát, mặt gần như chạm vào chóp mũi anh, thấp giọng nói: “Tôi lấy xuống giúp anh.”

Thẩm Triệt cả kinh, lập tức rụt người về sau, lại bị Bùi Ưu ấn lưng xuống, dùng tư thế gần như ôm lấy mà ghé tới sát mặt: “Triệt Triệt trắng thật đấy, lông mi cũng dài nữa.”

Một giây sau, trước mắt xẹt một cái, Bùi Ưu đột nhiên “đứng” dậy.

Thẩm Triệt còn chưa hoàn hồn, ngẩng đầu đã thấy hóa ra là Hứa Trì tóm lấy cổ áo sau gáy Bùi Ưu, “xách” cả người cậu ta lên.

Sau khi tóm chặt Bùi Ưu, Hứa Trì bỏ cổ áo cậu ta ra, cúi đầu xuống, thản nhiên chỉnh lại tay áo mình: “Em sinh viên này, xin hỏi em có việc gì không?”

Bùi Ưu đứng thẳng lưng lên, lễ phép: “Chào giáo sư Hứa.”

Hứa Trì ngước mắt: “Em học khoa nào lớp nào, tên gì?”

Bùi Ưu có chút chần chừ, tuy cậu ta không muốn nói, nhưng đây là câu hỏi của thầy giáo, cậu ta chỉ đành trả lời: “Em là Bùi Ưu, học khoa Vật lý hệ chính quy lớp 1705 năm nhất.”

“Ồ, tiết này của tôi là dành cho sinh viên từ năm ba trở lên.” Hứa Trì cười một tiếng: “Xin lỗi, không tiện cho dự thính.”

Thầy Hứa nói vậy rõ ràng là có ý đuổi người, Bùi Ưu lập tức đỏ mặt, ấp úng nói: “Nhưng, nhưng trước đây em vẫn thường dự thính giờ học của thầy mà, thầy đâu có cấm…”

Hứa Trì vẫn còn mỉm cười, nhưng thanh âm lại không chút độ ấm: “Tôi nói không được nghe, là không được nghe.”

“Nhưng Triệt Triệt được nghe mà thầy!” Bùi Ưu quýnh lên, chỉ vào Thẩm Triệt ngồi cạnh, ấm ức nói: “Anh ấy cũng không phải sinh viên năm ba…”

Hứa Trì thôi cười, sắc mặt trầm xuống: “Cậu vừa gọi anh ấy là gì?”

“Dạ…” Khí thế của thầy Hứa mạnh quá, Bùi Ưu vô thức rụt cổ lại, yếu ớt nói: “Ý em là… Tại sao anh ấy có thể dự thính giờ học của thầy, còn em thì không…”

Hứa Trì lạnh nhạt nói: “Bởi vì anh ấy là người yêu của thầy cậu.”

Bùi Ưu kinh ngạc nhìn thầy giáo mình, lại quay đầu nhìn Thẩm Triệt vẫn im lặng, hoặc nên nói là ngầm thừa nhận, như chạy trốn mà rời đi.

Tiết này vừa kết thúc, Hứa Trì đã lái xe đưa Thẩm Triệt về thẳng nhà, trên đường không nói lời nào, quanh người tản ra khí áp thấp dày đặc.

Thẩm Triệt vào đến nhà vẫn còn tiếc nuối, hôm nay không được ăn món ăn Việt Nam, anh đã mong chờ rất lâu rồi, thôi đành để đến cuối tuần cùng Hứa Trì đi ăn vậy.

Còn chưa đợi anh nghĩ xong nên ăn tôm chiên hay ăn bột hải sản, Hứa Trì đã đè anh xuống ghế sofa, từ cao nhìn xuống, trong mắt không che giấu tình dục, cùng với một vài cảm xúc khác.

Thẩm Triệt thoáng chột dạ: “Anh và cậu sinh viên kia không có gì hết…”

“Em biết.” Hứa Trì gục mặt xuống hõm cổ anh, hít vào thật sâu mùi hương nơi hõm cổ đó: “Chỉ là em có chút…”

“Hả?”

“Không muốn cho người khác nhìn thấy anh, không muốn người khác mơ tưởng đến anh, em chỉ mong anh là của một mình em.” Hứa Trì thoáng dừng, lặp lại: “Chỉ có thể là của mình em thôi.”

“Anh vốn dĩ là của em.” Thẩm Triệt vỗ về sau lưng hắn để trấn an, nhẹ giọng nói: “Anh thích em, chỉ thích mình em.”

Hứa Trì nhìn anh rất lâu, sau đó nói: “Em yêu anh.”

Thế rồi không nói thêm nữa, chỉ cúi đầu dùng sức hôn anh, nụ hôn mang theo run rẩy rất khẽ.

Thẩm Triệt dịu dàng đặt tay lên vai hắn, đưa môi ra đáp trả, cảm nhận được đầu lưỡi đối phương thăm dò, miệng bị xâm nhập liên túc, mạnh bạo, lỗ mãng, không để anh lui về, nước miếng không kịp nuốt chảy xuống cằm. Chỉ là một nụ hôn mà đã bắt đầu có cảm giác hoan ái, giữa hai chân bị thân dưới nóng bỏng của đối phương va chạm, lập tức cũng nổi lên phản ứng.

Hứa Trì đang định cởi quần anh ra, di động trong túi anh đột nhiên vang lên, hai người tình dục đang nồng, cũng không muốn bắt máy. Hứa Trì kéo quần anh xuống, lại bất cẩn ấn vào nút loa ngoài, trong điện thoại truyền đến giọng nói có phần trẻ con của thiếu niên: “Triệt Triệt.”

Thẩm Triệt “Hự” một tiếng, nhưng lại không tiện cúp máy ngay, đành phải miễn cưỡng bình tĩnh nói: “À, Là Bùi Ưu hả?”

Hứa Trì ghé tới liếm lên hầu hết anh, đầu lưỡi nhẹ nhàng khiêu khích trên cổ anh, thi thoảng lại bâng quơ mút vào một chút.

Bùi Ưu có vẻ thấp thỏm, nói: “Chuyện hôm nay, xin lỗi anh.”

Cổ của Thẩm Triệt bị đối phương hôn qua hôn lại, hơi nóng phả vào cổ anh, hít thở cũng không yên, đành phải kìm nén thanh âm nói: “Không, không sao…”

Bùi Ưu lại chẳng nghe ra điều gì khác thường, nói tiếp: “Không phải tôi cố ý đâu, chỉ là lúc đó hơi mất kiểm soát.”

“…”

“Anh giận sao?”

Bên kia im lặng chờ lời hồi đáp, Thẩm Triệt chỉ có thể nói: “Không giận, nhưng tôi và Hứa Trì là… A…”

Hứa Trì đã quỳ xuống giữa hai chân anh, liếm lên thân dưới anh, liếm mấy cái lại ngậm lấy, vừa liếm vừa nuốt vào nhả ra.

Thẩm Triệt run rẩy toàn thân, ngón tay vô thức luồn vào tóc Hứa Trì, muốn bảo đối phương dừng lại, nhưng rất nhanh, hai mông lại bị hắn nâng lên, bộ vị đi sâu vào trong cổ họng ấm áp, đầu lưỡi mềm mại liếm mút, mông bị nâng lên lại không thể rụt về, chỉ có thể để mặc cho hắn chuyển động, khiến cả người anh run lên.

Bùi Ưu vẫn còn nói: “Thật ra từ lần đầu tiên gặp anh, đã cảm thấy anh rất đáng yêu rồi, ngoại hình ưa nhìn, tính tình cũng tốt, chỗ nào cũng tốt cả.”

“Bùi Ưu, chúng ta đừng… A… Liên lạc nữa…”

Thẩm Triệt liều mạng cắn môi dưới không để mình rên lên, nhưng tiếng thở dốc đã hợp lại cùng nhịp điệu đưa đẩy, Hứa Trì tăng thêm lực ở môi lưỡi, sau đó hai chân bị gác lên vai Hứa Trì. Anh chỉ cảm thấy mình vào sâu trong cổ họng hắn, mông cũng bị nắn bóp, đành phải mềm nhũn mà rụt về sau, ngay cả sức lực vực người dậy cũng không có.

Cuối cùng Bùi Ưu cũng phát hiện điều khác thường, hỏi: “Làm sao vậy? Bây giờ không tiện nói chuyện sao?”

“…”

Thẩm Triệt đã nói không lên lời, Hứa Trì đỡ dương vật anh lên, chậm rãi ngồi xuống, sau đó nhịp nhàng lên xuống, anh cũng không nhịn được mà hùa theo, cánh tay vòng ra sau cổ Hứa Trì, chủ động đẩy đưa.

Cho dù vẫn còn một chút tỉnh táo, biết điện thoại còn chưa tắt, nhưng trong khi đối phương không ngừng tăng nhanh động tác, dần dần cũng chẳng còn lý trí nòi gì nữa.

Thanh âm thể xác giao hợp kịch liệt bên tai, sofa cũng lắc lư ghê gớm, như sắp đổ ra đến nơi, khoái cảm như nước biển nhấn chìm anh, khiến tiếng rên rỉ mất khống chế rốt cuộc tuôn khỏi miệng anh: “Ư… A…”

Bên kia điện thoại, cho dù Bùi Ưu có ngốc hơn nữa cũng có thể nghe hiểu chuyện gì đang xảy ra, vội vàng nói câu “Xin lỗi”, sau đó nhanh chóng cúp máy.

Xấu hổ vì bị phát hiện làm toàn thân Thẩm Triệt đỏ bừng, động tác của đối phương lại bất ngờ tăng nhanh, hai người cùng nhau thở dốc trong ái tình nóng như lửa đốt, giao hợp ngày càng mất khống chế, rốt cuộc khi đạt tới cao trào, Hứa Trì hôn lên môi anh, khàn giọng nói: “Cục cưng, bắn vào trong em đi.”

Thẩm Triệt gần như run rẩy bắn ra, sau khi cao trào đành phải xụi lơ nằm trên sofa, mơ mơ màng màng lại bị khiêu khích cho cương lên, Hứa Trì dùng tư thế hồi nãy, lại đè anh làm thêm một lần nữa.

Khi tỉnh lại thì đã tới chiều, mặt trời còn chưa khuất bóng, Thẩm Triệt cựa quậy, phát hiện Hứa Trì đang ôm mình.

Anh có chút bất đắc dĩ nghĩ, hình như là, ban ngày ân ái, ngủ một giấc đến hoàng hôn, không khỏi phóng túng quá rồi.

Hứa Trì thấy anh tỉnh thì hôn một cái: “Buổi tối muốn ăn gì nào?”

“Ừm… Muốn ăn mì lạnh…”

Thời tiết giữa hè nóng như vậy, trên người cũng nóng lên sau trận hoan ái. Giờ mà ăn một bát mì lạnh đóng đá, kèm với kimchi, canh thịt bò chua ngọt, bên trên rải bột táo, tương thịt bò và nửa trái trứng gà, thêm một ít vừng rang thơm, sẽ là việc hạnh phúc nhất thế gian.

Hứa Trì xoa tóc anh, cười nói: “Được, dưới lầu có một quán mì lạnh Diên Cát, chốc nữa đi nếm thử xem.”

Thẩm Triệt vui vẻ nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng lúc hoàng hôn, trời đổ cơn mưa, nhưng nắng vẫn miệt mài chiếu rọi, nước mưa bám vào nắng chiều vàng rực, thoạt trông vô cùng ấm áp.

“Là mưa bóng mây, có hồ ly sắp lấy vợ đó.” (*Theo truyện dân gian Nhật Bản, hồ ly muốn đi lấy vợ vào một ngày có nắng, nhưng lại không muốn bị người nhìn thấy, vì thế nên chọn cưới vào lúc có mưa bóng mây)

“Ừ, anh cũng muốn cưới con hồ ly là em đây.”

Mùa hè dài như vậy, cuộc sống của họ, dường như chỉ mới bắt đầu.

– Toàn văn hoàn –

22 thoughts

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s