Anh ấy đẹp đến từng ngón tay – Chương 28

Dịch: Khói

Nửa tháng sau Thẩm Triệt mới xuất viện. Xương sườn đã lành lại rồi, chẳng qua cử động vẫn hơi chậm chạp, người cũng gầy đi nhiều. Về lý thì ngày nào Hứa Trì cũng viện đủ loại lý do hoa mỹ để mang cơm tới viện, anh không nên gầy mới đúng. Nhưng suốt cả ngày nằm trên giường nghỉ ngơi, khẩu vị vơi đi, cơm cũng chẳng ăn được, vậy nên anh không những không mập lên, ngược lại còn gầy tới mức đáng thương.

Hứa Trì sắp đau lòng muốn chết, lúc xuất viện ngay cả một bước cũng không chịu cho Thẩm Triệt đi, đẩy xe lăn đưa anh tới tận trên xe, sau khi về đến nhà lại bế anh lên lầu. Vừa bế vừa nói: “Anh nhẹ đi nhiều quá, bế chẳng thấy nặng tí nào.”

Thẩm Triệt cười trêu chọc: “Thì để tiết kiệm sức cho em mà.”

Vừa về đến nhà, Thẩm Triệt đã vội vàng mở máy tính ra, tiểu thuyết đã nửa tháng không đăng chương mới, biên tập thúc giục muốn hộc máu, fan cũng sắp chờ không nổi nữa, chuẩn bị thoát fan đến nơi rồi.

Hứa Trì thấy anh vừa về đã cắm đầu vào máy tính, hận không thể cướp ngay bàn phím đi, trừng mắt nói: “Bây giờ anh cần phải nghỉ ngơi, mau mau béo lại cho em, nếu không đừng hòng viết lách gì hết.”

“Anh đã bỏ đăng nửa tháng rồi! Tiền vi phạm hợp đồng cao lắm đó!” Thẩm Triệt ôm bàn phím không chịu buông tay.

Sắc mặt Hứa Trì sa sầm: “Tiền vi phạm hợp đồng bao nhiêu, em trả cho anh.”

Không đấu lại được Hứa thiếu gia lắm tiền nhiều của, tác giả nhỏ bé suy nghĩ một lát, mới yếu ớt phản bác: “Nhưng, nhưng anh không thể phụ lòng độc giả được…”

Hứa Trì thầm liếc mắt khinh thường, độc giả thì nhằm nhò gì, mười nghìn độc giả cũng không quan trọng bằng một Thẩm Triệt: “Anh vừa ra viện, hôm qua vẫn còn truyền dịch cả ngày, làm sao vừa về đến nhà đã đâm đầu vào việc ngay được, anh không muốn sống nữa sao?”

Ánh mắt của tác giả nhỏ bé sáng lên, giọng nói kiên định: “Sáng tác chính là mạng sống của anh! Ngài Sử từng nói, chỉ có con chữ mới đủ khả năng chứng minh, rằng sinh mệnh này đã từng tồn tại!” (*Câu nói của Sử Thiết Sinh, một tiểu thuyết gia nổi tiếng người Trung Quốc)

Hứa Trì lười cãi nhau với anh, trực tiếp bế ngang người anh lên, mấy bước đi vào phòng ngủ, đè lên giường.

Thẩm Triệt kịch liệt giãy giụa: “Em buông anh ra! Để anh viết bản thảo!” Đáng tiếc sức anh sao có thể so được với Hứa Trì, bị đè lên giường không thể nhúc nhích, đành phải mở to cặp mắt long lanh, rưng rưng để tố cáo.

Hứa Trì cởi áo khoác anh ra, đặt gối bên dưới cổ anh, đắp chăn lại, sau đó dịu dàng dỗ dành: “Anh ngủ trưa đi, em bật nước giúp anh, chốc nữa đi tắm, tinh thần thoải mái rồi làm việc tiếp, được không?”

“Nhưng…”

“Anh đang mệt, phải nghỉ ngơi, nghe lời đi.” Thanh âm của Hứa Trì rất thấp, như thể có ma lực thôi miên.

“Ừm…” Thẩm Triệt dần dần cảm thấy mi trên mi dưới đánh nhau, chăn mềm êm ái, đúng là khiến người ta không bỏ đi được.

Hứa Trì nhẹ nhàng vuốt tóc anh: “Ngoan.”

“Ừm…”

Gần đây Thẩm Triệt ở bệnh viện bị giày vò quá sức, vừa nằm xuống gối là bắt đầu thấy cực kỳ buồn ngủ, rốt cuộc đành bỏ qua ý nghĩ viết văn, để mặc bản thân nằm trong chăn ấm, chìm vào giấc ngủ. Trước khi ngủ say còn mơ mơ màng màng nghĩ, Hứa Trì chắc chắn là chướng ngại vật lớn nhất ngăn mình cập nhật truyện đây mà…

Nghỉ ngơi thêm vài ngày, vết thương rốt cuộc cũng coi như khỏi hoàn toàn. Sáng sớm hôm ấy Hứa Trì đi làm, thấy Thẩm Triệt đang ngồi trên sân thường chơi với mèo, liền hỏi: “Anh có muốn cùng đến trường với em không? Anh có thể mang laptop theo, viết bản thảo trong văn phòng của em.”

Thẩm Triệt hơi ngạc nhiên ngẩng đầu lên: “Anh đến trường với em làm gì? Anh ở nhà cũng viết được mà.”

“Cả ngày ở lỳ trong nhà không chán hả anh? Coi như ra ngoài hóng gió một chút đi.” Hứa Trì mời mọc nhiệt tình, lại dùng đồ ăn ngon làm mồi nhử: “Đúng rồi, gần trường bọn em có mấy quán ăn nổi tiếng lắm, anh có muốn đi nếm thử không?”

Thật ra hắn sợ, sợ Thẩm Triệt lại giống như lần trước, chẳng hề gọi trước đã một mình ra khỏi nhà, sau đó ngốc nghếch làm mình bị thương – hắn không thể đảm bảo lần nào cũng có thể may mắn tìm được anh, vậy nên dẫn anh theo là yên tâm nhất.

Hứa Trì cảm thấy mình đúng là thằng thần kinh, nếu có thể, hắn rất muốn khóa Thẩm Triệt lại trong nhà, hoặc là khóa chặt bên cạnh mình.

“Để anh nghĩ đã…” Thẩm Triệt thông minh bao nhiêu, sao có thể không nhìn ra nỗi lo của Hứa Trì, anh cũng không nói thẳng ra, chỉ bế Đậu Hoa suy nghĩ một lát, sau đó nhếch môi, nở một nụ cười đáng yêu: “Vậy cũng được, buổi trưa anh muốn ăn lẩu bò.”

Nắng mai chiếu qua cửa sổ tầng thượng, rơi trên gò má của Thẩm Triệt, phủ lên gương mặt tuyệt đẹp của anh lớp ánh sáng nhàn nhạt, có lẽ vì gầy, lại có cảm giác đẹp một cách yếu ớt.

Hứa Trì lại nghĩ, sao mình lại muốn khóa anh bên cạnh cơ chứ, anh giống như một chú chim có bộ lông đẹp đẽ, muốn anh được tự do bay lượn, lại sợ anh đâm vào đám mây, bị mưa như thác đổ và sấm sét làm thương.

Suy nghĩ mâu thuẫn như vậy, khiến mỗi lần Hứa Trì nhớ đến Thẩm Triệt, sẽ luôn sinh ra cảm giác mất mát, từ trong tình cảm dịu dàng và lưu luyến đó.

Thẩm Triệt ôm laptop theo Hứa Trì đến tường, anh có chút mong chờ vì nhiều năm rồi chưa đặt chân lại sân trường đại học, cùng với lẩu thịt bò mà sắp tới sẽ được thưởng thức.

Buổi sáng Hứa Trì có hai tiết giảng, Thẩm Triệt liền ngồi ở bàn cuối cùng trong phòng học, lặng lẽ gõ chữ.

Nói một cách nghiêm túc thì, Hứa Trì đứng trên bục giảng thực sự rất có sức hút. Vẻ ngoài của hắn vốn hết sức xuất chúng, vóc dáng lại cao ráo, chỉ đứng nguyên đó thôi đã tạo thành phong cảnh rồi; càng đừng nói đến việc hắn giảng bài rất hay, nhịp điệu giảng bài như nước chảy mây trôi, bầu không khí trong lớp vô cùng thoải mái. Lúc cúi đầu nhìn giáo trình, dáng vẻ nghiêm túc lại quyến rũ một cách lạ kỳ.

Sinh viên tới nghe giảng quả thực rất đông, hơn nữa xem ra, phần lớn không phải học khoa Vật lý – khoa Vật lý sẽ không có nhiều con gái thế chứ? Chẳng hạn như hai cô nàng ngồi bên cạnh Thẩm Triệt: Hai cô đều trang điểm nhẹ rất nhã nhặn, nhìn Hứa Trì bằng ánh mắt sáng như sao, xì xào nhỏ giọng thảo luận.

“Giáo sư Hứa đẹp trai quá đi, không biết thầy ấy đã kết hôn chưa nhỉ?”

“Thầy trẻ như thế, chắc chắn là độc thân rồi, bà bảo bây giờ đổi khoa còn kịp không?”

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa, hình như thầy ấy đang nhìn bọn mình kìa!”

“Uầy uầy sao ánh mắt lại thâm tình như thế! Tui yêu mất rồi!”

Tất nhiên là Hứa Trì không nhìn hai cô nàng kia, hắn đang nhìn Thẩm Triệt. Thẩm Triệt cũng đúng lúc ngẩng đầu lên nhìn hắn, sau đó nở nụ cười nhẹ nhàng.

Chàng thanh niên cười quá đẹp, cho dù xuyên qua từng hàng sinh viên đông nghịt, vẫn khiến trái tim của giáo sư Hứa trúng kích mười ngàn điểm, ngẩn ra ba giây, mới hơi mất tự nhiên giảng bài tiếp.

Hứa Trì đang giảng về cơ học lượng tử, hết ký hiệu Dirac (*Còn gọi là ký hiệu bra-ket, được giới thiệu bởi nhà toán học Paul Dirac năm 1939) lại đến hiệu ứng Zeeman (*Sự chia tách một vạch quang phổ thành một số thành phần khi có sự hiện diện của từ trường), ngay cả một chữ Thẩm Triệt nghe cũng không hiểu.

Thanh âm trên bục giảng dần dần biến thành tạp âm nhàm chán và khô khốc, nhưng như vậy, anh lại có thể bình tâm mà viết bản thảo, nhất thời lời văn tuôn như suối, hiệu suất đột nhiên tăng mạnh.

Đang viết nhập tâm, một cậu bạn ngồi trước mặt anh đột nhiên quay lại, nhỏ giọng hỏi: “Bạn học, có thể mượn vở của bạn một lát không? Ban nãy mục ba tôi chưa ghi hết.”

Thẩm Triệt ngẩn ra, mới nói: “Xin lỗi, tôi không phải sinh viên ở đây.”

“Cậu cũng cố ý đến ngắm thầy Hứa sao?” Dường như cậu bạn kia thấy hứng thú, cười híp mắt: “Giáo sư của bọn tôi có sức hút lớn thật, không chỉ con gái mà ngay cả con trai cũng bị hấp dẫn nữa.”

Thẩm Triệt có chút lúng túng, không biết phải trả lời sao, đằng nào cũng đâu thể nói tôi là người yêu của thầy các cậu đúng không nào?

Trong lúc nghỉ giải lao, lại có một toán sinh viên lên bục giảng vây quanh hỏi bài Hứa Trì, Thẩm Triệt cảm thấy hơi khát, liền đứng dậy đi đến phòng trà. Cậu bạn ban nãy mượn vở lại đi theo: “Bạn học, cậu học khoa nào?”

Hai người đứng như vậy, Thẩm Triệt mới phát hiện cậu bạn này rất cao, gần như cao hơn hẳn anh, gương mặt cũng rất đẹp trai, có vẻ mười bảy mười tám tuổi, đan xen một chút giữa trẻ con và đàn ông, anh không khỏi cảm thán, trẻ con bây giờ đúng là ăn uống tốt mà.

“Tôi không phải là sinh viên đại học B, tôi tới để… Dự thính.” Tạm thời cũng coi như dự thính đi.

Thẩm Triệt nhận một cốc trà nóng, cốc giấy rất mỏng, lúc nước nóng vừa rót vào, cốc lập tức nóng bừng. Anh vô thức buông tay, cứ tưởng cốc kia sẽ rơi mất, nào ngờ lại được cậu bạn kia đỡ lấy một cách vững vàng.

“Cẩn thận kẻo nóng.” Cậu bạn kia cầm cốc, lấy ở bên cạnh một chiếc cốc khác chồng vào, rồi trả lại cho Thẩm Triệt: “Tôi tên là Bùi Ưu, cậu thì sao?”

Thẩm Triệt nhận cốc, cười: “Cảm ơn cậu, tôi là Thẩm Triệt.”

Ánh mắt Bùi Ưu nhìn Thẩm Triệt bất chợt trở nên ngại ngùng, do dự một lát mới nói: “Sáng mai ở phòng B412, có tiết học của giáo sư Hứa, ý tôi là, nếu cậu muốn tới, thì có thể dự thính…”

Thẩm Triệt lễ độ đáp: “Được, cảm ơn cậu.” Có điều anh có tới dự thính hay không, còn phải xem Hứa Trì có kéo anh đi không đã.

Bùi Ưu lại hỏi: “Vậy, ngày mai tôi còn có thể gặp anh không?” Trong giọng nói mang theo đôi chút ngây thơ của trẻ con.

Thẩm Triệt đang định trả lời, lại thấy Hứa Trì đứng cách đó không xa, bên cạnh có mấy sinh viên vây quanh, dường như muốn nói chuyện với hắn. Nhưng vẻ mặt Hứa Trì có chút sốt ruột, dáo dác nhìn trái nhìn phải, như thể đang tìm ai đó, vừa quay đầu thì thấy Thẩm Triệt, lập tức bỏ mấy sinh viên lại, ba bước gộp làm hai đi tới: “Sao anh lại ở đây? Em tìm anh mất nửa ngày trời.”

“Anh tới rót ít nước…”

Giờ giải lao, trên hành lang chuyện trò hết sức huyên náo, sinh viên tới lui rất nhiều, Hứa Trì khoác vai Thẩm Triệt một cách tự nhiên, kéo lại bên cạnh mình, ngăn cách anh với toán người ấm ĩ, sau đó đưa anh về phía phòng học: “Anh cẩn thận chút, học sinh đông, đừng để va chạm.”

Bùi Ưu nhìn bóng lưng hai người rời đi, thấp thoáng có chút biến sắc kín đáo.

>>> Chương 29 <<<

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s