Dịch: Khói

Taxi lái đến nửa đường thì bắt đầu tắc đường, còn lại chưa tới mấy cây số, nhưng xe lại mắc kẹt trên đường, không thể nhúc nhích. Thẩm Triệt lòng như lửa đốt, đành phải xuống xe đi bộ tới khách sạn.

Đã lâu lắm rồi anh không đi qua nhiều con đường như thế, chưa kể còn phải chạy, rõ ràng vẫn chưa vào giữa hè, nhưng khi đến khách sạn thì toàn thân đã ướt sũng, trái tim đập mạnh liên hồi, gần như không thở nổi.

Anh tìm đến số phòng mà Bạch Tiểu Châu nói, gõ cửa phòng. Qua rất lâu cánh cửa mới được mở ra, Bạch Tiểu Châu đứng trước mặt anh, dường như vóc người cao hơn rất nhiều, thân dưới chằng một chiếc khăn tắm, dáng đứng có vẻ hơi mất tự nhiên.

Bạch Tiểu Châu đỏ mặt gọi một tiếng: “Anh Triệt.”

Thẩm Triệt thấy cậu ta không có gì đáng ngại, thoáng thả lỏng, bảo: “Vào đi rồi nói.”

Bạch Tiểu Châu trẹo chân khập khễnh đi vào phòng, ngồi xuống giường một cách mất tự nhiên, vừa đặt mông lên giường, đã đau đến mức phải “Ái!” một tiếng mà đứng lên.

Thẩm Triệt cúi đầu cầm hòm thuốc, chẳng hề ngước mắt, chỉ nói: “Nằm sấp xuống, anh xức thuốc cho.”

Bạch Tiểu Châu đau chết, đành phải nằm sấp trên giường, chần chừ một lát, vẫn cởi khăn tắm ra. Tuy rằng chỗ đó của mình, không phải Thẩm Triệt chưa từng nhìn thấy, nhưng cậu ta vẫn cảm thấy vô cùng xấu hổ.

“Có hơi rách chút, tốt nhất nên đi bệnh viện một chuyến.” Thẩm Triệt xức thuốc, giọng nói hết sức bình tĩnh.

“Em không đi viện đâu!” Bạch Tiểu Châu cắn răng mà nằm, đau tới nỗi run rẩy: “Nghỉ ngơi mấy ngày là được rồi, em không muốn đi bệnh viện…”

Thẩm Triệt cũng không khuyên nữa, vết thương kia thoạt trông cũng không nghiêm trọng lắm: “Em đi được không? Để anh giúp em gọi xe về trường.”

Bạch Tiểu Châu im lặng hồi lâu, mới thấp giọng nói: “Bây giờ em mới biết, chỉ có anh Triệt là thật lòng tốt với em thôi.”

Thẩm Triệt không tiếp lời, anh xức thuốc xong thì đứng lên, nháy mắt thấy hơi chóng mặt, phải vịn vào tủ quần áo bên cạnh mới không ngã xuống. Anh chờ mình ổn định lại mới nói: “Không sao, anh đi trước đây.”

“Đừng đi!” Bạch Tiểu Châu vội vàng giữ tay anh lại, bò dậy một cách khó khăn, lo lắng nói: “Anh Triệt, anh đừng đi, anh ở lại với em đi, em… Em nhớ anh nhiều lắm!”

Thẩm Triệt rụt tay về, lạnh nhạt: “Bây giờ nói vậy thì có ích gì?”

Bạch Tiểu Châu có chút kích động, thanh âm cũng thay đổi hẳn: “Trước đây là tại em ngu muội, không nhìn thấu lòng người! Bây giờ em mới biết những kẻ đó chỉ muốn lên giường với em thôi! Ngay cả anh Hứa… Ngay cả tên khốn kiếp Hứa Trì cũng chơi em xong rồi đá! Anh ta đúng là một tên cặn bã! Chỉ có anh Triệt mới là người thật lòng đối tốt với em!”

Thẩm Triệt có chút mệt mỏi, tựa lưng vào tường. Lời nói của Bạch Tiểu Châu chui vào tai anh, nhưng cứ ong ong nghe chẳng rõ ràng. Ban nãy anh vừa chạy cả một quãng đường, giờ mồ hôi trên người bị điều hòa hong khô, mới cảm thấy cơ thể nặng nề, cảm giác bực bội ùa lên từng đợt.

Bạch Tiểu Châu nhìn anh, trong mắt hằn đỏ vì kích động: “Anh Triệt, những ngày không có anh, em sống rất đau khổ…”

“Sống thế nào, đều do tự cậu chọn lấy.”

Thẩm Triệt không muốn nhiều lời nữa, cầm lấy điện thoại định gọi xe, lại bị Bạch Tiểu Châu đè lên trường, ôm cổ anh mà xông tới hôn. Thẩm Triệt vừa hãi hùng vừa ghê tởm, liều mạng đẩy ra, nhưng bây giờ người anh không đứng vững, tay cũng chẳng còn sức, không ngờ lại bị Bạch Tiểu Châu lôi lôi kéo kéo quăng lên giường, di động cũng văng ra xa.

“Cậu định làm gì… Ư…”

Bạch Tiểu Châu vồ vập chặn lại đôi môi Thẩm Triệt, hôn như thể xâm lược, bàn tay chẳng phân nặng nhẹ mơn trớn. Trong lòng cậu ta dần trào dâng suy nghĩ điên rồ, muốn bắt đầu lại, muốn cứu vãn, muốn tất cả mọi chuyện chưa từng xảy ra, cậu ta vẫn là Bạch Tiểu Châu được Thẩm Triệt cưng chiều…

“Anh Triệt, anh Triệt, tha thứ cho em đi anh…”

Trong cơn hoảng loạn, Thẩm Triệt bắt lấy cổ tay của Bạch Tiểu Châu, muốn ngăn cản hành động điên cuồng của cậu ta, nhưng giây tiếp theo lại bị Bạch Tiểu Châu dùng đầu gối thụi mạnh vào bụng, dạ dày vốn dĩ yếu ớt đau tới nỗi như lìa khỏi cơ thể. Cơn đau khiến anh nháy mắt toát mồ hôi lạnh, toàn thân run rẩy co rúc.

Bạch Tiểu Châu ngẩn ra, cậu ta không ngờ chàng thanh niên trước đây luôn bảo vệ mình, bây giờ lại yếu ớt tới mức này. Nhưng cậu ta cũng chỉ chần chừ mấy giây, rồi lại nhào vào xé quần áo Thẩm Triệt. Cậu ta muốn cược một lần, cược xem Thẩm Triệt còn tình cảm dành cho cậu ta hay không, ít nhất là có cảm giác với cơ thể này, có lẽ như vậy, họ sẽ có thể làm lại lần nữa.

“Cậu… Dừng tay…”

Thẩm Triệt dùng hết sức bình sinh đẩy Bạch Tiểu Châu ra, cựa quậy xuống giường, muốn đi nhặt di động đang rơi dưới đất. Trong cơn vùng vẫy cảm thấy đầu vừa choáng vừa nặng, đi tới mép giường, đau tới mức lại ngã xuống lần nữa. Trước mắt tối sầm, anh cắn chặt răng miễn cưỡng giữ được tỉnh táo, còn chưa kịp thở ra hơi nào, Bạch Tiểu Châu lại nằm sấp xuống cản anh lại, cánh tay nặng nề ghì chặt ngực anh, gần như đè gãy xương sườn anh. Bên trong lồng ngực đau nhói, không khí hít thở vào phổi cũng trở nên nóng rực.

“Anh Triệt đã ghét em đến mức này rồi ư?” Bạch Tiểu Châu vẫn giữ chặt anh, trong mắt là phẫn nộ phát điên: “Vậy thì tại sao, tại sao còn đến tìm em! Tại sao còn quan tâm em! Tại sao còn cho em hi vọng!”

“Đừng… Chạm vào tôi…” Thanh âm của Thẩm Triệt nhỏ tới mức không thể nghe thấy, anh đã không còn sức để nói chuyện nữa, ý thức đang dần dần rút khỏi cơ thể, đau đớn cũng không còn rõ ràng nữa.

“Đừng chạm vào anh? Anh không cho em chạm vào anh sao?” Bạch Tiểu Châu lẩm bẩm, ngẩn ra, lại như bị chọc giận hét lên: “Có phải chỉ có Hứa Trì mới được chạm vào anh không?! Anh đã thích anh ta rồi phải không! Các người lừa tôi! Các người ai cũng lừa tôi!”

Bạch Tiểu Châu gần như mất kiểm soát gào to, nước mặt rơi lã chã cậu ta không muốn lưu luyến Thẩm Triệt, cũng từng thích Hứa Trì. Chắc chắn Thẩm Triệt muốn trả thù cậu ta, nên mới cố tình quyến rũ Hứa Trì, đề cậu ta mất hết tất cả, chẳng còn gì hết. Phải, chắc chắn là vậy rồi…

Trong nháy mắt, đủ loại cảm xúc phực tạp từ tức giận, ghen ghét và hối hận cuộn trào trong lòng Bạch Tiểu Châu. Cậu ta đảo mắt, nhìn thấy cuộn gạc y tế lúc nãy xử lý vết thương đang lăn lóc trên mặt đất, qua loa nhặt lên, kéo Thẩm Triệt đã xụi lơ trên đất lên giường một cách thô bạo. Dùng gạc buộc anh vào thành giường, sau đó xé quần áo anh ra, để lộ làn da trắng muốt mịn màng, trên bụng và ngực vẫn còn vết xanh tím của cú va chạm mới nãy.

Thẩm Triệt gần như đã mất ý thức, hai tay bị bắt chéo buộc vào thành giường, cơ thể mềm oặt nghiêng sang một bên, hai mắt nhắm lại, trên gương mặt trắng như tuyết không có bất kỳ huyết sắc.

Bạch Tiểu Châu có chút đờ đẫn chạm vào ngực Thẩm Triệt, trái tim kia vẫn còn đập.

Ánh mắt cậu ta dời lên mặt, sang vai, eo, chân… Vẫn là Thẩm Triệt mà cậu ta quen thuộc, ở đâu cũng đẹp như thế, ở đâu cũng ưa nhìn đến vậy, hệt như một tác phẩm nghệ thuật…

Cậu ta đang định phủ người mình xuống, cửa phòng đột nhiên bị ai đó đạp uỳnh uỳnh.

Âm thanh chấn động cùng sức lực vĩ đại đó khiến trái tim cậu ta run lên, mắt thấy cửa sắp bị phá, cậu ta hốt hoảng cởi gạc trên cổ tay Thẩm Triệt, sau đó kéo anh giấu vào nhà vệ sinh, rồi khóa cửa lại.

Cửa phòng vẫn còn vang lên tiếng va chạm lớn, ngay cả bức tường cũng như rung lên, người bên ngoài đang gào to tên của Thẩm Triệt, thanh âm kia có hơi quen.

Bạch Tiểu Châu run rẩy đi tới chỗ mắt mèo nhìn ra ngoài, nhưng đúng lúc ấy, cửa phòng bị phá ra, cậu ta lùi về sau mấy bước, mới thấy rõ người đến là Hứa Trì.

Hứa Trì đẩy Bạch Tiểu Châu ra, đi vào bên trong tìm người. Trong phòng không một bóng người, nhưng di động rơi trên mặt đất rõ ràng là của Thẩm Triệt.

Ban nãy di động của Thẩm Triệt rơi xuống, tình cờ lại gọi cho Hứa Trì. Lúc đầu Hứa Trì chỉ có thể nghe được một ít tạp âm, còn tưởng đối phương bấm nhầm, nhưng nghe tiếp mới thấy sợ, lập tức cho một lớp nghỉ học, mở GPS định vị đuổi tới cứu người. Lúc lái xe được nửa đường nghe thấy tiếng kêu cứu yếu ớt của Thẩm Triệt, trái tim hắn gần như vọt khỏi lồng ngực, bàn tay run rẩy suýt nữa không cầm được tay lái, trong đầu chẳng dám tưởng tượng, cả một đường nghe tiếng hai người đánh nhau mà chạy tới.

Hứa Trì cuống đến mức hai mắt hằn đỏ, sải bước qua, túm lấy cổ Bạch Tiểu Châu, gần như kéo cả người cậu ta lên khỏi mặt đất, giận dữ quát: “Thẩm Triệt đâu?!”

“Không… Biết…” Bạch Tiểu Châu bị túm cổ họng, bàn chân gần như cách khỏi mặt đất, mặt đỏ bừng lên vì nghẹt thở.

“Mày thử lặp lại mày không biết lần nữa xem?! Tao hỏi mày anh ấy ở đâu?! Hả?!” Hứa Trì hung hãn quăng Bạch Tiểu Châu xuống đất, đạp mạnh vào bụng cậu ta mấy phát, cậu ta ôm bụng, hắn lại tàn nhẫn đạp vào ngực và đầu.

Nước mắt nước mũi và bọt máu của Bạch Tiểu Châu chảy tèm lem, nức nở nỏi: “Không biết không biết…”

Hứa Trì giận không chịu nổi, một ngọn lửa giận xông từ ngực lên thẳng đỉnh đầu, dưới chân vẫn dùng sức, vừa đá vừa mắng: “Không biết chức gì?! Xem hôm nay tao có giết chết mày không! Mẹ nó người của tao mà mày cũng dám động vào?! Thằng điếm!”

“Anh… Anh Hứa…” Bạch Tiểu Châu đau đớn co rúc trên đất, hai tay ôm đầu, khóc tu tu: “Anh với em… Một chút tình cũ… Cũng không niệm ư…”

“Niệm tình cũ con mẹ mày! Mẹ mày chứ Bạch Tiểu Châu!” Hứa Trì tức muốn nổ phổi, nào còn quan tâm ra tay nặng hay nhẹ, hận không thể xé xác Bạch Tiểu Châu ra làm hai.

Bạch Tiểu Châu bị đánh tới mức mặt mũi đầy máu, vừa tránh vừa xin tha: “Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa…”
Hứa Trì túm gáy cậu ta lên, nện đầu cậu ta lên tường nghe “Rầm” một tiếng, gặng hỏi: “Thẩm Triệt đâu?! Nói mau!!!”

“Ở… Ở phòng tắm…”

Hứa Trì không bận tâm đến Bạch Tiểu Châu nữa, vọt tới vửa phòng tắm, va mấy cái phá cửa, cảnh tượng bên trong phòng tắm khiến trái tim hắn gần như vỡ tan – Thẩm Triệt vô tri vô giác nằm trên mặt đất, quần áo xộc xệch, da thịt lộ ra ngoài, bên trên còn có vết bầm tím, chẳng rõ đã hôn mê bao lâu.

Bạch Tiểu Châu lại bò qua ôm lấy chân của Hứa Trì, khóc lóc nói: “Cầu xin anh đừng đưa anh Triệt đi, em biết lỗi rồi… Trả anh ấy lại cho em đi…” Lời còn chưa dứt đã bị đá bay.

Hứa Trì không nói lên lời, hắn cố nén nước mắt, ngồi xuống kiểm tra qua vết thương trên người Thẩm Triệt, sau đó cởi áo khoác ra phủ lấy người anh, lấy điện thoại ra gọi xe cứu thương.

Bạch Tiểu Châu vẫn còn nằm trên đất, mặt đầy máu và nước mắt, kinh ngạc nhìn Thẩm Triệt được nâng lên cáng đưa đi, Hứa Trì và một toán bác sĩ y tá hộ tống. Cậu ta dần dần cảm thấy lồng ngực bị khoét đi một khoảng, tựa như có vật gì đó, hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của cậu ta rồi.

Cậu ta chợt nhớ lại rất nhiều năm trước, cậu ta nằm tựa trên đùi Thẩm Triệt phơi nắng, cố ý thăm dò hỏi, anh Triệt, nếu không giữ được người mà mình thích nhất, thì phải làm sao?

Thẩm Triệt nghiêng đầu suy nghĩ, sau đó mỉm cười nói, nếu như anh không giữ được người đó, anh sẽ để người đó bay đi. Bởi vì người đó có đôi cánh của mình, có quyền lựa chọn bầu trời nơi mình thuộc về.

Khi đó cũng là một ngày đầu hè, tiếng ve râm ran, gió mát rì rào, trong không khí thoang thoảng mùi hoa dành dành.

Tất cả như chỉ mới ngày hôm qua. Chỉ là chàng thanh niên mỉm cười với cậu ta đó, đã bị cậu ta đánh mất rồi.

>>> Chương 27 <<<

6 phản hồi

Trả lời Anh Anh Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s