Dịch: Khói

Về nhà trong lời Hứa Trì, không phải là ngôi nhà vốn dĩ ở thành phố B, mà là về thành phố M nơi vùng duyên hải xa xa.

Mấy năm nay ba hắn vẫn sống ở thành phố M. Thành phố M là một thành phố cảng giáp biển, khí hậu dễ chịu, ấm áp và thoải mái, những sòng bạc và khu giải trí phát triển khiến thành phố này luôn sầm uất, khắp nơi đều tràn đầy hương vị xa hoa của tiền tài và tình sắc, là một đô thị phù hoa và phóng khoáng tột cùng.

Khi còn trẻ Hứa nhị gia làm giàu nhờ vào sòng bạc, mấy sòng bạc ở thành phố M đều là sản nghiệp của ông. Bây giờ ông lớn tuổi rồi, cũng có thể là đã tận hưởng đủ vui thú rồi, vì thế bèn đưa tình nhân đến nơi đây dưỡng lão, chuyện làm ăn ở thành phố B và công việc trong bang đều giao cho cấp dưới xử lý.

Hứa Trì muốn đưa Thẩm Triệt đến thành phố M cùng mình, lý do cũng rất chính đáng: “Vụ ‘Không Minh truyện’ bị ngừng lên sóng vẫn chưa qua, để anh ở nhà một mình, lỡ bị fan hành hung thì sao? Đi thành phố M với tôi đi, coi như đi lánh nạn, nhé?”

Thẩm Triệt có chút do dự, tuy ở nhà trọ đón giao thừa một mình đúng là hơi thê thảm, nhưng cứ tự tiện chạy đến nhà người khác ăn tết, vẫn có chút vô lễ: “Như vậy đâu có được? Người nhà cậu sẽ thấy phiền lắm, năm mới là thời gian cả gia đình đoàn tụ, người ngoài như tôi đi để làm gì chứ?”

“Anh đâu phải người ngoài!” Hứa Trì vốn không hề coi Thẩm Triệt là người ngoài: “Vả lại năm mới ở nhà chúng tôi cũng không tính là ‘cả gia đình đoàn tụ’, trong nhà chỉ có tôi và ba, làm gì có cảm giác đoàn tụ chứ, nếu anh mà đi thì đó mới gọi là đoàn tụ.”

Nếu như nói “người nhà”, thì quả thực chỉ có mình ba hắn – không tính đám người giúp việc trong nhà, cùng với những tình nhân mà ba hắn thay như thay áo đó.

Thẩm Triệt không ngờ nhà của Hứa Trì lại hiu quạnh như thế, không khỏi sững sờ: “Cậu nói, ba cậu ở nhà một mình? Thế chẳng phải là rất cô đơn sao?”

“Ầy, có chút chút.” Ông ấy cô đơn được mới tài, ngày nào cũng đổi đàn ông hết…

“Người già ở một mình rất cô đơn, cậu nên về thăm ông ấy nhiều hơn mới đúng.” Thẩm Triệt không nhịn được nảy sinh cảm giác thương cảm dành cho vị “người già” chưa từng gặp mặt kia.

Hứa Trì vẫn không quên mục đích chính: “Phải, vậy nên anh cùng tôi về nhà, náo nhiệt biết bao, ông ấy sẽ không cô đơn nữa.”

Thẩm Triệt vẫn còn cố đấu tranh: “Nhưng mà… Cậu đưa Tiểu Chậu theo chắc tốt hơn đó? Dù sao em ấy cũng là bạn trai cậu…”

“Tôi và cậu ta đã chia tay rồi.” Hứa Trì nhìn thấy Thẩm Triệt tỏ ra ngạc nhiên, liền bổ sung thêm: “Anh và cậu ta có tình cảm sáu năm, thế mà cậu ta chẳng buồn chớp mắt đã không cần nữa, thì tôi và cậu ta sao có thể lâu dài được chứ?”

Thẩm Triệt rũ mắt, không nói gì, hàng mi dài ngăn lại sương mù trong mắt.

Hứa Trì nhìn anh một lát, chợt nói: “Rõ ràng anh tốt như vậy, cậu ta lại không biết quý trọng, nếu đổi lại là tôi, thì tôi nhất định sẽ…” Nói tới đây thì đột nhiên dừng lại.

Thẩm Triệt có chút mông lung ngẩng đầu lên, trên mặt là nỗi buồn chưa kịp giấu đi. Trong bầu không gian tĩnh lặng vô hình đó, chẳng hiểu sao tim anh lại dần tăng nhịp, nhất thời cũng không biết phải nói gì nữa.

Cuối cùng không từ chối nổi lời mời nồng nhiệt của Hứa Trì, rốt cuộc Thẩm Triệt vẫn phải xách theo túi lớn túi nhỏ quà tặng tết, đi cùng Hứa Trì.

Tất nhiên, mấy hộp quà lớn đều do Hứa Trì xách, trong tay Thẩm Triệt chỉ bế một mình Đậu Hoa – để Đậu Hoa ở nhà anh không yên tâm, nhờ tiệm thú cảnh nuôi hộ lại càng không yên tâm hơn, nên đành phải mang theo bên người.

Trước khi ra ngoài Thẩm Triệt mới nhớ, lên máy bay không được mang theo thú cưng, không khỏi bối rối. Hứa Trì lại ấp a ấp úng mãi, cuối cùng chỉ bảo đừng cuống, cứ mang Đậu Hoa theo đi.

Đến sân bay mới phát hiện, đưa họ đến thành phố M lại là một chiếc máy bay tư nhân – máy bay tư nhân thì tất nhiên có thể mang thú cưng theo rồi.

Máy bay không lớn, nên một đám nhân viên an ninh xếp thành hai hàng ngay ngắn bên cạnh bỗng chốc trở nên hoành tráng lạ kỳ. Những nhân viên an ninh đó có ngoại hình ưa nhìn, lễ phục phẳng phiu, đáng sợ nhất là, họ còn gọi Hứa Trì là “Hứa thiếu gia”.

Thẩm Triệt há mỏ trợn mắt: “Sao họ lại gọi cậu là thiếu gia?!” Đang quay phim thần tượng đó hả?

Hứa Trì hết sức vô tội: “Dù sao cũng đâu thể gọi là lão gia được, tôi còn trẻ vậy mà.”

Bên trong máy may cũng hết sức phô trương, có giường, có ghế sofa, có lò sưởi, có bồn tắm, có phòng ăn, trong khoang máy bay còn treo bức tranh, bên trên có dòng chữ nhỏ: “Nguyện cùng người thương phiêu du trong mây.”

Những thứ sang chảnh này là sao!

Thẩm Triệt kinh hãi hồi lâu mới nói lên lời: “Cậu không hề nói với tôi, hóa ra nhà cậu lại nhiều tiền như thế.”

Hứa Trì thản nhiên: “Đều là tiền của ba tôi, có liên quan gì đến tôi đâu chứ.”

“Sao lại không liên quan?” Thẩm Triệt hận nhất là loại trẻ ranh tốt số mà còn ra vẻ này: “Nếu không liên quan thì sao máy bay này lại tới đón cậu cơ chứ?”

“Tôi cũng đâu muốn, là ba tôi nghe nói tôi muốn về nhà, nên mới cho người đi đón…” Hứa Trì có chút ngại ngần đáp, sau đó lại dè dặt hỏi: “Anh… Không giận chứ?”

Thẩm Triệt khó hiểu: “Tại sao tôi phải giận?”

“Trước đây chưa nói cho anh biết…” Hứa Trì hơi áy náy: “Liệu anh có cảm thấy tôi không tôn trọng anh…”

Chuyện ba mình là Hứa nhị gia, hắn chưa từng kể với bất cứ ai, hắn luôn cảm thấy ba là ba, còn hắn là hắn.

Hắn khâm phục năng lực của ba mình, nhưng chính vì khâm phục, nên hắn càng không muốn dựa vào năng lực của ba để sống qua ngày. Nếu cứ yên bình núp dưới bóng của ba, thì sẽ ngày càng quen với việc lệ thuộc vào nó, như vậy mai sau khi ba mất, hắn sẽ không còn gì nữa.

Mà sau khi mẹ qua đời, sự khâm phục này cũng biến thành bất cần và căm hận, vì thế hắn lại càng ra sức cố gắng từng khắc, hi vọng cho dù không có “bóng cả” của ba, mình cũng có thể sống đầy đủ và hạnh phúc.

Thẩm Triệt bị dáng vẻ lo lắng của Hứa Trì chọc cười, nói: “Vậy có gì đâu? Chúng ta quen nhau chưa được bao lâu, cậu cũng không cần phải nói hết mọi chuyện cho tôi. Hơn nữa, tôi quen với một cậu con nhà giàu vừa không khoe mẽ lại không làm giá, tôi vui còn không kịp, có gì mà phải giận chứ?”

Hứa Trì thở phào nhẹ nhõm: “Thế thì tốt rồi.”

Thẩm Triệt cười rất đáng yêu: “Vậy sau này thiếu tiền, có phải có thể hỏi vay cậu không nào~”

Hứa Trì vội vàng gật đầu liên tục: “Tất nhiên rồi!”

Thẩm Triệt không hề biết rằng, từ năm mười sáu tuổi cho tới sau khi lên đại học, Hứa trì đã không còn lấy tiền trong nhà nữa, anh vẫn nghĩ hắn là một cậu công tử có người cha giàu có, rảnh rỗi muốn trải nghiệm cuộc sống mà thôi.

Máy bay vừa đóng cửa, trong khoang chỉ còn lại hai người họ. Thẩm Triệt bế Đậu Hoa lăn một vòng trên chiếc giường lớn trắng tinh và mềm mại: “Nhờ phúc của cậu mà được hưởng thụ một lần, đi máy bay tư nhân đúng là thoải mái quá.”

Hứa Trì mỉm cười nói: “Nếu anh thích thì đi hàng ngày cũng không thành vấn đề.”

Thời gian bay từ thành phố B đến thành phố M là khoảng bốn tiếng, đi theo hướng Nam, dần dần từ mùa đông bay về phía mùa xuân, lúc bay được nửa đường, đọt nhiên trời nổi cơn mưa.

Thẩm Triệt nhìn ra ngoài cửa sổ, lập tức cảm thấy rung động…

Đây quả thực là cảnh đẹp chỉ có thể nhìn thấy ở trên cao: Cách đó không xa, dưới rặng mây đen xám xịt là cơn mưa cuồn cuộn nước xiết, những hạt mưa lao vút xuống biển sâu xanh thẳm, tựa như bị nước biển cuốn vào. Mà xung quanh mây đen, lại là nền trời trong vắt và tầng không xanh màu ngọc bích, ánh dương chiếu xuống từ những kẽ mây trên cao vạn mét, lộng lẫy tột cùng. Cứ vậy phiêu thẳng lên cao chín vạn dặm, từ xa nhìn ngắm ông trời hắt xuống gáo nước, một nửa là mưa gió, một nửa là nắng trong.

Thẩm Triệt ngơ ngẩn nhìn ra ngoài cửa sổ: “Cậu nhìn xem, đẹp thật đấy.”

Hứa Trì nghiêng đầu, lẳng lặng nhìn anh.

Ừ, đẹp thật.

>>> Chương 18 <<<

%(count) bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s