SUPER SEME

Điều thứ nhất: Công luôn đúng. Điều thứ 2: Nếu công sai, xem lại điều 1

Edit: Tờ Tờ

*Nơi này bị Tấn Giang xén bớt 2169 chữ* T.T

Sáng hôm sau lúc Lăng Vân Phi thức dậy thì A Hạo đã đi làm. Xem ra tối qua làm thật sự quá dữ dội nên sáng nay A Hạo rời giường khi nào hắn cũng không phát hiện. Lăng Vân Phi ngáp một cái, xoa xái eo đau mỏi bò dậy ra khỏi phòng khách, phát hiện trên bàn có một tờ ghi chú đang được đè lên.

Lăng Vân Phi mở xem, hóa ra là A Hạo để cho mình: “Anh đi làm, đã đưa Thiên Thiên đến trường rồi. Chiều em nhớ đón nó tan học, trong bếp có bữa sáng, tự mình hâm nóng lại rồi ăn đi.”

Lăng Vân Phi cầm tờ giấy đặt bên môi hôn một cái, nở một nụ cười ngọt ngào, A Hạo đúng là biết săn sóc thật. Hắn kẹp tờ ghi chú vào sách, sau khi ăn sáng xong thì sửa sang lại bản thân rồi cũng ra ngoài. Có điều Lăng Vân Phi không đi làm mà lái xe đến quán bar. Tất nhiên hắn đến không phải để mua vui, mà để làm chính sự.

Sáng sớm quán bar cũng không kinh doanh, Lăng Vân Phi là khách quen vào ban đêm, vì thế hắn đi thẳng vào quán yêu cầu một phòng riêng. Đám bạn xấu bên trong biết hắn đến rồi, lập tức cùng chen chân vào, trong nháy mắt phòng đã đầy ắp người.

Lăng Vân Phi khá là đau đầu nhìn đám bạn tiến vào. Ây da, đúng là nổi tiếng quá thật sự không tốt, hắn hơi tự sướng nghĩ.

“A Phi, gần đây anh bận gì à? Chẳng thấy anh đâu hết.”

Lăng Vân Phi nhận lấy bia bạn mình đưa tới, uống một hớp: “Cũng không bận gì, vớ vẩn thôi ấy mà.”

“Xí, ai mà tin được chứ? Nhất định là có vị đại mỹ nhân nào đó đã mê hoặc hồn vía anh bay lên mây đúng không?”

“Nói nhanh nói nhanh, là ai thế? Chia sẻ chút đi mà, đừng hẹp hòi thế chứ.” Mọi người ráo riết truy hỏi Lăng Vân Phi.

“Được rồi, vị kia nhà tôi có phải là đại mỹ nhân hay không tạm thời bảo mật đã. Hôm nay tôi đến đây là có chính sự, sau này sẽ giới thiệu người ấy của tôi cho mọi người biết.”

“Ai đến quán bar làm chính sự chứ, chuyện gì cũng chẳng quan trọng bằng chỗ ấy của đàn ông hết.”

“Đi chết đi, trong đầu toàn chuyện dâm dê thôi.” Lăng Vân Phi cười mắng, “A Kiệt, cho tao mượn tiếp viên xinh đẹp nhất trong chỗ mày dùng một chút được không?”

Người tên A Kiệt là chủ quán bar Dạ Hoặc, người chung quanh lập tức lớn tiếng ồn ào: “Oa oa A Hạo, không thể nào, anh ngoại tình khẩu vị nặng thế á?

“Đúng thế đúng thế, còn muốn tìm mỹ nữ, này cũng quá dữ dội đi.”

Những người khác đầy vẻ tám chuyện nhìn Lăng Vân Phi, hắn hơi xấu hổ với trí tưởng tượng của mấy người này: “Đi đi đi mấy thằng này, nghĩ đi đâu thế? Tôi muốn làm chính sự đấy, mau mau tìm người phụ nữ kia đến cho tôi.”

“Hê, vội vã thế à. Chắc tích góp nhiều lắm, mấy ngày không phát tiết rồi? Yên tâm, lập tức tìm đại mỹ nữ đến cho mày ngay đây.” A Kiệt dùng giọng kỳ quặc trêu đùa.

“Đừng xàm nữa, mau đi đi.”

“Được được, đi ngay đây.” A Kiệt liền ra khỏi phòng bao đi tìm tiếp viên xinh nhất quán bar.

Chỉ chốc lát sau, gã đã đưa một cô gái đi vào: “Lại nhìn này, người này sao, hợp khẩu vị của mày không?”

Lăng Vân Phi tỉ mỉ đánh giá cô gái vừa tiến vào. Cô ta tầm hai mươi tuổi, tóc dài hơi xoăn, vài sợi được kẹp hờ ra sau đầu, trang điểm thanh nhã, đeo khuyên tai pha lê màu phấn, lắc tay lập lòe tia sáng. Trên cổ cô có đeo sợi dây chuyền lông chim, vẫn đang lắc lư. Cô ta đi đôi bốt màu hồng nhạt, bên trên miệng bốt có cục lông xù màu hồng nhạt có đính dây thủy tinh rất tinh xảo. Chiếc váy cô ta mặc màu trắng hồng, đôi mắt mắt màu tìm nhìn cực kỳ yêu mị, đôi môi anh đào mềm mại hơi mỏng nhưng lại hết sức dễ thương. Nhìn tổng thể trông cô vô cùng đáng yêu thanh thuần, hoàn toàn là hình tượng một nữ sinh ngoan ngoãn trong trường học.

Được lắm, Lăng Vân Phi hoàn toàn tin rằng cô gái thế này tuyệt đối sẽ mê hoặc được Cao Tường. A Kiệt phát hiện Lăng Vân Phi đang nhìn chằm chằm vào hotgirl trong bar liền đắc ý vỗ vỗ vai bạn tốt: “Thế nào, thỏa mãn chứ?”

“Ừm, được lắm, vô cùng hài lòng.”

“Ha ha, đây chính là người hot nhất trong bar tao đấy, người bình thường không gọi được cô ấy đâu.”

“Tên là gì?”

“Anna.”

Ha ha, một người phụ nữ vóc dáng sexy mặt như thiên thần chủ động ôm ấp, Cao Tường, tôi không tin anh có thể ngồi trong lòng mà vẫn không loạn được. Lăng Vân Phi khẽ đắc ý. Chờ lúc hắn phục hồi lại tinh thần thì mới phát hiện người trong phòng chẳng biết đã dần dần rời đi tự bao giờ, chỉ còn lại hắn, A Kiệt và cô gái kia. A Kiệt thần bí ghé vào bên tai Anna nói vài câu, sau đó quay lại cười dâm đãng với Lăng Vân Phi: “Người anh em, cứ chơi đi nhé, không cần phải gấp. Có điều cũng đừng túng dục quá độ, cẩn thận hại thân đấy nha.” Nói xong liền cười gian xảo bỏ đi.

“Đi chết đi.” Lăng Vân Phi ném một vỏ chai rượu ra ngoài. Chờ A Kiệt đi rồi, cô gái bên cạnh bắt đầu không kiêng dè nữa. Cô ta không đợi Lăng Vân Phi phản ứng lại đã chủ động dạng chân ngồi trên người hắn ôm lấy cổ, khẽ lay động thân hình mảnh khảnh như rắn nước, dùng bờ mông khi nặng khi nhẹ cọ vào hạ thân Lăng Vân Phi. Anna quyến rũ duỗi lưỡi ra liếm môi, nỉ non: “Lăng thiếu, vừa rồi anh Kiệt bảo em phải hầu hạ anh thật cẩn thận, anh muốn người ta làm thế nào đây?” Nói xong lại muốn hôn. Lăng Vân Phi lập tức đẩy cô gái trong lòng ra, không ngờ không khống chế được lực mà đẩy người ta rớt luôn xuống đất.

Đùa gì thế? Nếu như là trước đây có một mỹ nữ dáng dấp nóng bỏng chủ động ấp ôm thế này, nhất định hắn sẽ chẳng hề cự tuyệt, sẽ kéo mỹ nhân lại đại chiến một trận. Nhưng giờ thì không được, hắn là người đã có gia định, quyết không thể để A Hạo rời đi. Nếu như dám làm, hắn đoan chắc rằng tuyệt đối người đàn ông kia sẽ đá văng mình, chẳng chừa chỗ trống để mà xoay chuyển.

“Lăng thiếu, là em làm không tốt ở đâu ư? Vậy anh muốn em làm sao, người ta đều nghe anh hết mà.” Trong lòng Anna thật sự rất muốn hoan hảo mây mưa với người trước mắt, cho nên cô ta dùng hết tất cả mọi biện pháp để câu dẫn người trước mắt. Anna tin tưởng vào mị lực của mình, bình thường cô ta chỉ cần giả vờ đáng thương rơi nước mắt, những người đàn ông kia ai nấy đều như sói ác vồ mồi, mà cô cũng sẽ bày ra bộ dạng đáng thương để kích thích những kẻ đó nổi lên thú tính quá độ. Trước đây cô ta đã nghe thấy danh tiếng của Lăng Vân Phi, là một hoa hoa công tử xứng danh, đẹp trai khoai to nhiều tiền. Nếu hôm nay cô ta có thể hầu hạ hắn vui vẻ, không chừng còn có thể làm phượng hoàng bay lên đầu cành nữa.

Nhưng Anna hoàn toàn không ngờ người này chẳng hề hợp tác với những trò khiêu khích của mình, Lăng Vân Phi tiện tay châm một điếu thuốc, mặt không hề cảm xúc nhìn mỹ nữ lệ tuôn như mưa trước mắt. Cô gái này định giở trò gì sao hắn không biết được? Có điều hắn cũng chẳng rảnh để chơi trò lạt mềm buộc chặt với cô ta.

Lăng Vân Phi mất kiên nhẫn lạnh lùng mở miệng: “Được, giả vờ đáng thương cũng làm rồi, đừng nằm trên đất nữa, những thủ đoạn cô dùng tôi đã nhìn chán lắm. Đứng dậy, mặc quần áo vào, cho cô 3 phút.”

Anna nhìn thấy sắc mặt người này trở nên mất kiên nhẫn liền thức thời bò dậy, chỉnh đốn lại quần áo ngổn ngang. Cô ta không biết làm thế nào, chỉ đành đứng một bên. Anna biết hậu quả khi chọc tới người đàn ông này, ngàn vạn không thể trộm gà không xong còn mất nắm gạo.

Lăng Vân Phi hít một hơi thuốc, nhàn nhạt nói: “Không cần khẩn trương, cứ ngồi xuống là được.”

“Dạ.” Nghe vậy Anna lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống một bên ghế sô pha, yên lặng không nói câu nào.

“Hôm nay tôi tìm cô không phải để lên giường với tôi, mà để lên giường người khác.”

“Cái gì, lên giường với người khác ấy ạ?” Mỹ nữ khẽ nhíu đôi mày thanh tú lại, nghi ngờ hỏi. Vị Lăng đại thiếu này thật sự kỳ quái, có điều cô ta cũng chỉ dám thầm oán giận trong lòng mà thôi.

>>> Chương 35 <<<

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: