Chuyện hoang đường – Chương 3

Lời editor: Các bạn đang xem ĐAM MỸ tại superseme.wordpress.com

Cuối cùng xe ngừng lại ở một quán ăn bên ngoài tại trang trí đơn giản theo kiến trúc Giang Nam. Diệp Tuấn mở mắt ra, hơi giật mình, cậu cho rằng, Vưu Diệc Thanh chắc chắn sẽ có hành vi của nhà giàu mới nổi, chỉ có thể mạnh mẽ cướp đoạt, khoe khoang tất cả của mình, chắc chắn sẽ tới những nơi như nhà hàng Tây trang trí vàng son lộng lẫy hoặc khách sạn năm sao gì đó, cũng không ngờ đứng ở nơi đơn giản như vậy.

Bên trong có sân vườn đặc sắc theo phong cách Tô Châu, vườn nhỏ có cả chiếc cầu nhỏ khúc chiết. Bước vào phòng riêng, không khí cổ điển phả vào mặt. Ghế tròn hình quả lê, bàn tròn, cửa sổ được một chiếc gậy đẩy lên phân nửa, bên ngoài có một cái hồ nhỏ. Vì bây giờ đã là đêm tối, trên hồ nổi bồng bềnh những chiếc đèn hoa lung linh. Cảnh trí tao nhã, cảnh sắc hợp lòng người. Ánh đèn màu da cam cũng tạo cho người ta thêm một phần ấm áp.

Vưu Diệc Thanh kéo ghế giúp Diệp Tuấn, nói bằng giọng chờ mong: “Vợ thích chứ? Quán này cũng không phải dễ tìm, vị trí hẻo lánh, nhưng vì món ăn rất ngon, nên đều được đặt trước.”

Diệp Tuấn liếc hắn một cái, ung dung ngồi xuống, cầm thực đơn lên, đều là những món đặc sản của Giang Chiết. Cậu gật gù, nói: “Cũng không tệ lắm, làm phiền Tổng giám đốc Vưu phí tâm rồi.”

Vưu Diệc Thanh có vẻ không thích danh xưng Tổng giám đốc Vưu này lắm, nắm chặt lấy tay Diệp Tuấn, khuôn mặt lạnh lùng, nói: “Em là vợ yêu của anh, tại sao vẫn gọi xa lạ như vậy? Vợ gọi anh Diệc Thanh là được rồi, tất nhiên, gọi Thanh Thanh cũng không ngại.” Nói xong nhíu nhíu mày, khóe miệng khẽ cong lên.

Diệp Tuấn co rút khóe miệng, tên này quả nhiên đầu óc không bình thường mà. Cậu đành miễn cưỡng nở ra một nụ cười, thốt ra hai chữ: “Diệc Thanh.”

Người đối diện như đạt được thoả mãn mà thoải mái đáp một tiếng, anh cầm lấy thực đơn đề cử vài món ăn cho Diệp Tuấn.

Diệp Tuấn nghe Vưu Diệc Thanh đề cử món ăn, nheo cặp mắt lại. Người này chắn chắc điều tra tỉ mỉ về mình, ngay cả khẩu vị của mình cũng biết rõ. Cậu không khỏi có chút nghi ngờ, người này cuối cùng là có mục đích gì? Mới đầu cậu nghĩ cha cậu trong làm ăn đắc tội với anh ta, nên anh ta muốn làm thế để vũ nhục gia tộc cậu, nhưng sự tình xem ra cũng không thế.

Nếu muốn vũ nhục tại sao lại chọn mình? Đại ca là người thừa kế trong gia tộc, chọn đại ca chẳng phải càng đạt được mục đích sao? Diệp Tuấn có chút không hiểu nổi.

Người đối diện bảo nhân viên phục vụ lên vài món ăn ngon, nhưng như nhìn ra được sự nghi ngờ của cậu mà mở miệng: “Vợ yên tâm, anh không có ác ý, anh chỉ thích em. Em gả cho anh rồi, gia tộc em thiếu tài chính anh sẽ lập tức bù đắp.”

Diệp Tuấn khiếp sợ trợn to hai mắt, làm nửa ngày cuối cùng đưa ra cái lý do quỷ quái gì đây? Lần đầu được tỏ tình trước mặt, còn là một người đàn ông cũng làm Diệp Tuấn có chút ngây ngốc, cậu chỉ biết ngồi yên ngay đó, há miệng, cuối cùng ngậm miệng lại, sắc mặt ửng đỏ.

Vưu Diệc Thanh cầm ghế ngồi vào bên cạnh Diệp Tuấn, đưa tay nắm lấy đôi tay lạnh lẽo của Diệp Tuấn, chà xát, cuối cùng hôn lên đó một cái, nói: “Anh biết chuyện này làm em khó thể tin nổi, nhưng sự thật chính là như vậy.”

Diệp Tuấn rốt cục phục hồi lại tinh thần, rút tay ra khỏi bàn tay anh, xoa xoa lên vạt áo, vẫn cứ có chút không thể tin được, dùng anh mắt nhìn kẻ điên mà nhìn Vưu Diệc Thanh: “Anh… Anh chỉ vì nguyên nhân này mà muốn phá công ty cha tôi?”

Vưu Diệc Thanh dường như không đoán được Diệp Tuấn khiếp sợ như thế, vội vàng giải thích: “Coi như anh không ra tay, công ty cha em cũng không chống đỡ được quá lâu, không chỉ bảo thủ mà còn bị gia tộc em ăn xén, một ngày nào đó cũng sụp đổ thôi.”

Diệp Tuấn mím môi: “Dù vậy cũng không cần anh tới làm kẻ hủy diệt!” Diệp Tuấn cảm thấy khó mà tin nổi, tại sao có thể có người như vậy chứ?

Vưu Diệc Thanh thấy Diệp Tuấn tức giận, trong lòng cũng không biết giải thích gì, nhưng vẫn không hé miệng. Nếu không có canh bạc này, anh ngay cả cơ hội đến gần Diệp Tuấn cũng không có! Anh chỉ nói: “Anh không làm người kẻ huỷ diệt, chờ em gả cho anh, anh sẽ không tham gia vào bất cứ tranh chấp nào trong gia tộc em.”

Diệp Tuấn liếc anh một cái, không nói lời nào.

Vưu Diệc Thanh lại rất tự nhiên mà nói tiếp: “Lễ cưới đã định vào ngày 5.”

Diệp Tuấn nhíu mày: “Ngày 5 tôi có lịch biểu diễn.”

Vưu Diệc Thanh lắc đầu một cái: “Nhưng anh đã thông báo với báo chí rồi.”

Ánh mắt Diệp Tuấn ngưng lại, Vưu Diệc Thanh không chút khiếp sợ mà nhìn vào đôi mắt ấy, đối diện với đôi mắt híp lại của Diệp Tuấn. Vưu Diệc Thanh hoàn toàn không để ý, hôn lễ đã định vào tháng 5, đây đã định chắc chắn, cũng là nhắc nhở. Cho dù là mình tỏ tình, nhưng anh cũng phải để đối phương rõ rằng chuyện này mình sẽ không nhượng bộ dù chỉ một bước.

Diệp Tuấn tức giận trong lòng, không nói lời nào. Sinh ra một tia căm ghét đối với người này, nhưng cũng không thể hiện ra mặt. Lúc này, món ăn được đưa lên. Vưu Diệc Thanh cười híp mắt giúp Diệp Tuấn chia thức ăn, Diệp Tuấn cũng không từ chối, trông ăn khá vui vẻ, nhưng trong lòng thì đang chửi bới: “Đồ điên!”

Một bữa cơm diễn ra trong trầm mặc kết thúc. Diệp Tuấn không nói gì, Vưu Diệc Thanh gợi chuyện để nói cũng hầu như không được đáp lại, anh có chút tức giận nhưng đối với Diệp Tuấn không thể làm gì.

Sau khi ăn xong hai người cũng là không nói gì. Diệp Tuấn trầm mặc ngồi vào ghế sau xe, lại nhắm mắt nghỉ ngơi. Vưu Diệc Thanh biết hôm nay chọc giận người này rồi, không thể làm gì khác hơn là sờ sờ mũi, ngoan ngoãn lái xe chở người ta về nhà.

Mùa đông năm nay đặc biệt đến sớm, đoạn đường có đặt đèn đường thoáng cái đã qua, làm cho người ta có một cảm giác kỳ quái lạ lùng. Diệp Tuấn có chút mệt mỏi, cứ thế vùi đầu ngủ gật.

Cho nên khi xe chạy đến dưới lầu nhà trọ, Diệp Tuấn đã ngủ say. Vưu Diệc Thanh nhìn người mà trên mặt mất đi sự lạnh lẽo cứng rắn trước đó, cũng làm vẻ lưu manh như lúc mới gặp Diệp Tuấn, mà dịu dàng mỉm cười, cởi áo khoác Âu phục trên người, chuyển từ vị trí lái xe sang ghế sau cạnh Diệp Tuấn, khoác áo lên cho cậu.

Bên ngoài, ánh trăng lạnh như nước, Vưu Diệc Thanh lấy ra một điếu thuốc từ hộp thuốc lá trước xe, châm lửa dựa vào thân xe hút thuốc, vòng khói phun vào không khí đêm đông, dưới ánh đèn đường màu da cam nhìn có vẻ đặc biệt cô đơn. Vưu Diệc Thanh cười khổ một tiếng. Dùng tay gảy gảy đóm lửa tàn thuốc, cuối cùng hít sâu một hơi, ném phần còn lại của điếu thuốc xuống đất, giẫm chân dụi tắt, xoay người nhìn người ngủ say trong xe.

Diệp Tuấn ngủ say không hề phòng bị, Vưu Diệc Thanh không nhịn được mà đến gần hôn cậu. Mềm mại như trong tưởng tượng của mình, lại mang theo hơi thở đặc trưng của người kia. Vưu Diệc Thanh chìm đắm trong nụ hôn mình vừa trộm được, nhắm hai mắt lại, đưa đầu lưỡi thăm dò cạy ra hàm răng người kia, cuốn lấy đầu lưỡi người kia mà hút đến thỏa mãn.

Đang hôn say mê lại bất thình lình bị đẩy ra. Diệp Tuấn thở hổn hển, sắc mặt ửng hồng trừng mắt nhìn anh, thốt ra hai chữ: “Biến thái.” Sau đó vứt áo khoác xuống đất, xuống xe không quay đầu lại, đi vào nhà trọ của mình.

Vưu Diệc Thanh  vuốt môi mình, nhìn bóng lừng thở phì phò của người kia, như tên trộm, trộm được thứ mình thích mà nở nụ cười vui vẻ. Anh cũng không nhìn lầm, người kia hai tai đều đỏ, nói không chừng đây là nụ hôn đầu của người kia.

Diệp Tuấn vừa đi vừa tức giận chùi môi, tên biến thái này, không chú ý một chút mà để anh ta trộm đi nụ hôn đầu của mình rồi. Cậu xoa môi mình, mới đầu cậu còn không tin Vưu Diệc Thanh sẽ vì lý do đó mà động đến công ty cha cậu, bây giờ đã tin 9 phần. Tên điên này làm ra chuyện gì đều có thể!

Cậu vuốt đôi môi bị hôn đến sưng của mình, trong lòng tràn đầy phẫn nộ, nói vậy là mình thiếu nợ cha một lần. Cậu nhíu mày, nếu việc này xảy ra là do mình, vậy cậu nói không trở về Diệp gia cũng không đúng. Nghĩ đến mái tóc bạc phơ của cha, trong lòng Diệp Tuấn cuối cùng vẫn mềm nhũn, hay là hôm nào trở lại thăm cha đi.

Diệp Tuấn trở lại nhà trọ của mình, nằm ở trên giường, trong đầu rối tung, biểu diễn đã chuẩn bị được một tháng, không thể ngay lúc này nói đổi người chỉ huy là đổi, người chỉ huy chính là linh hồn của đội nhạc, mỗi người chỉ huy đối với bản nhạc đều có sự thấu hiểu riêng, vào lúc này làm sao có thể đổi người chỉ huy! Cậu nhắm mắt lại, tràn đầy cáu giận Vưu Diệc Thanh đã ép mình kết hôn.

Hết chương 3

5 thoughts

  1. Pingback: Chuyện hoang đường – SUPER SEME

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s