Diệp Nhất Quân nhìn người đối diện đang từ từ bưng cốc cà phê dùng thìa quấy cà phê mà nhíu chặt mày. Y rất không vui mà mở miệng: “Tổng giám đốc Vưu muốn thế nào mới chịu buông tha cho Tiểu Tuấn nhà chúng tôi?”

Người đối diện như nghe được chuyện cười, nhíu mày: “Buông tha? Tôi với em ấy vừa không có thù, còn nói gì tới buông tha?”

Trán Diệp Nhất Quân nổi gân xanh, vỗ bàn đứng dậy, túm chặt lấy cổ áo đối phương nói: “Không thù mà mày chèn ép công ty bọn tao? Không thù vậy mày có ý đồ gì với Tiểu Tuấn?”

Người đối diện chỉ nhìn cổ áo nơi mình bị nắm, nở nụ cười nhẹ, chợt nắm bàn tay đang nắm lấy cổ áo mình của Diệp Nhất Quân, đẩy ngã ra sau y, sau đó dùng đầu gối đỉnh lên bụng y. Diệp Nhất Quân đau đến cúi người xuống.

Bụng Diệp Nhất Quân đau quặng dữ dội, ngẩng đầu nhìn, người kia lại vẫn ung dung vỗ vỗ tay, chỉnh sửa lại trang phục của mình, liếc y một cái rồi nói: “Anh muốn làm gì thì làm, Diệp Tuấn”, nói đến đây, anh giơ tay sờ sờ cằm, nói tiếp: “Tôi không thể để chạy thoát, anh có thể thử một chút xem.”

Diệp Nhất Quân có chút suy sụp, công ty hiện tại chính là ngoài thì hoành tráng trong thì trống rỗng, phải làm sao mới cứu lại cục diện này, cứu Tiểu Tuấn cứu ra? Nhìn y vẫn dáng vẻ bề ngoài mù mịt, trong lòng âm u.

Superseme.woedpress.com

Lúc này, Diệp Tuấn đang ở nhà trọ mình xem bản nhạc, thì bỗng bị một tiếng chuông vang lên ngắt ngang. Cậu đặt bản nhạc xuống, cầm điện thoại lên, vừa nhìn đã thấy hiện lên một dãy số lạ. Cậu cau mày nhẹ, ghét nhất có người ngắt ngang khi cậu đang xem bản nhạc. Thế là, cậu chuyển điện thoại di động sang chế độ yên lặng, vứt qua một bên, không để ý nữa, lại cầm bản nhạc lên xem.

Mãi đến tận trời tối, cậu sờ sờ cái bụng kháng nghị hồi lâu mới nhận ra mình lại bỏ lỡ giờ cơm. Nhóm nhạc sắp chuẩn bị có một buổi biểu diễn, cậu nhất định phải xem hết tất cả các bản nhạc cho thuộc trước, đồng thời phải nắm rõ phân câu và ngắt nhịp. Tuy cậu đã thuộc bản nhạc từ sớm, nhưng cậu không thể không chuẩn bị kĩ lại.

Diệp Tuấn dừng một chút, nhớ lại chuyện cha mình muốn mình lập gia đình, cậu cười khẩy. Vưu Diệc Thanh chỉ là một trong những người tài trợ cho nhóm nhạc, nhưng mặc kệ anh ta có ý định quỷ quái gì, cùng anh ta đọ sức một hồi cũng có sao đâu? Ít ra, trước tiên giải quyết được nguy cơ cho gia tộc.  Ánh mắt Diệp Tuấn chuyển sâu, nếu mục tiêu của Vưu Diệc Thanh là mình, vậy chắc chắn ép mình gả đi sẽ có chuẩn bị bước kế tiếp, vậy mình thoải mái nhận lời thì lại làm sao? Mình muốn xem anh ta muốn giở trò quỷ gì.

Diệp Tuấn xoa mi tâm. Từ lúc 6 tuổi đến nay, thế giới của cậu cũng chỉ có âm nhạc, chưa bao giờ trải qua chuyện phiền lòng gì khác. Có thể nói, đến bây giờ có thể bước vững vàng trên con đường âm nhạc, thu được những kết quả tốt là nhờ có cố gắng của mình cũng có sự dung túng của cha. Cậu thở dài, tạm thời vứt chuyện này ra sau đầu, đi vào nhà bếp.

Superseme.wordpress.com

Bên này, Vưu Diệc Thanh cầm chiếc điện thoại di động đã lâu không nhận được hồi âm, đứng trước cửa sổ sát đất. Bóng người thon dài in bóng dài dưới ngọn đèn của thành thị phồn hoa. Anh để một tay vào túi, một tay cầm điện thoại di động, nhìn hình ảnh chàng trai đang ung dung chỉ huy trên đài trên màn hình, mặt anh nở ra một nụ cười bí hiểm, đưa điện thoại di động lên môi mình hôn một cái, khẽ lẩm bẩm: “Sẽ không để cho em có cơ hội chạy trốn.”

Superseme.wordpress.com

Hôm sau, Diệp Tuấn rời giường mới phát hiện trong điện thoại di động có tin nhắn chưa đọc. Cậu luôn không thích nhận điện thoại từ số lạ. Đối với cậu, chỉ có đứng trên đài chỉ huy âm nhạc mới là chuyện quan trọng. Vì thế, quan hệ xã giao của cậu rất hẹp, bình thường trừ người trong nhóm nhạc thì cũng rất ít có người tìm cậu.

Nhưng dãy số nhìn có chút quen, Diệp Tuấn bất đắc dĩ mà mở tin nhắn ra xem.

Tin nhắn: Vợ yêu, sáng mai chọn nơi nào gặp mặt đi.

Diệp Tuấn sững sờ, đoán ra ai rồi. Không ngờ đối phương trực tiếp như vậy. Diệp Tuấn động động ngón tay, suy nghĩ một chút mà còn chưa phải biết xử lý thế nào. Đây chẳng phải là một chuyện rất hoang đường sao? Tuy nói thời bây giờ, nam nam yêu nhau cũng không phải chuyện ngạc nhiên gì, nhưng cũng không hợp đạo lý, không được người đời chấp nhận. Người này không phải kẻ điên thì cũng cách trở thành kẻ điên không xa đâu. Cậu lắc đầu một cái, rời giường chuẩn bị dàn dựng và luyện tập tiết mục trước buổi biểu diễn.

Không ngờ sau khi dàn dựng và luyện tập tiết mục xong bước ra thì bị người nào đó chặn đường. Định thần nhìn lại, chính là Vưu Diệc Thanh. Bộ Âu phục mặc trên người anh ta có vẻ vừa khích, gò má phác hoạ ra đường nét rõ ràng, các bộ phận trên khuôn mặt sắc sảo, đôi môi nhếch lên một độ cong nhìn như cười nhưng không phải cười, làm cho khuôn mặt anh toát ra vẻ lạnh lùng, đặc biệt thấy được người đàn ông này có vẻ lạnh lẽo cứng rắn mà không dễ trêu.

Giờ phút này người đàn ông ấy lại nhếch môi nở nụ cười, phá sạch hình tượng lạnh lẽo cứng rắn trước đó, mang theo chút bĩ khí, đặt tay vào túi áo, huýt sáo, nói: “Kìa, người đẹp nhỏ, nể mặt ăn một bữa cơm thôi ~”

Diệp Tuấn dịu dàng nở nụ cười, trả lời: “Vinh hạnh của tôi.”

Chuyện gì nên đến, muốn tránh cũng không được. Diệp Tuấn chấp nhận số phận mà bước lên xe Vưu Diệc Thanh. Ngoài cửa sổ, những ngọn đèn rực rỡ mới sáng lên, làm cho đêm đông hiu quạnh cũng nhiễm phải một phần sắc ấm. Diệp Tuấn mặc kệ Vưu Diệc Thanh muốn lái xe đi đâu, chỉ nhắm mắt lại nghỉ ngơi, trong đầu ôn tập bản nhạc cần nhớ trong biểu diễn sắp tới.

Vưu Diệc Thanh nhìn người đang nhắm mắt lại bên cạnh, trong lòng dâng lên một tia ấm áp. Rốt cục có cơ hội tiếp cận người này rồi. Anh vừa nhìn đường, vững vàng lái xe, vừa nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy người này.

Đó là một buổi hòa nhạc. Vưu Diệc Thanh vẫn cảm thấy mấy buổi hòa nhạc này vừa khô khan lại vừa chán, lúc nhạc cụ Tây Phương cùng vang lên so với tiếng huyên náo ở chợ bán thức ăn còn kinh khủng hơn. Lộn xộn có thể so với tạp âm. Anh cũng không hiểu được, phải vỗ tay reo hò khen hay lúc nào, còn lúc nào mới có thể rời chỗ, quả thực một chữ cũng không biết. Nhưng bất đắc dĩ, trong nhà anh có một vị say mê một cách khó hiểu đối với hoà nhạc, mỗi lần đều phải mang anh đi theo, bảo rằng: “tẩy rửa đi hơi tiền trên người, bồi dưỡng cho anh một chút tình cảm nghệ thuật.”

Superseme.wordpress.com

Lần đó, anh vẫn như vậy mà ngồi trong buổi hoà nhạc như ngồi trên bàn chông. Mãi đến khi, bóng dáng thanh ngạo gầy gò kia xuất hiện. Khuôn mặt tuấn tú khẽ mỉm cười, ánh mắt quạnh quẽ phảng phất như trên đời không có thứ gì có thể đi vào đôi mắt của cậu ta. Chỉ  tiếc, nhìn còn chưa đủ, người kia đã xoay người, nâng gậy chỉ huy trên tay, tiếng nhạc du dương vang lên

Đây là buổi hòa nhạc mà Vưu Diệc Thanh cảm thấy hay nhất, tâm tình của anh chuyển động theo đốt ngón tay trắng nõn thon dài của người kia: căng thẳng, sục sôi, bằng phẳng, sung sướng… Nghe qua vô số buổi hòa nhạc, chỉ có buổi hoà nhạc này làm anh có cảm giác như hoà tan cùng âm nhạc.

Anh không biết trên đời này có cái gọi là nhất kiến chung tình không, chỉ biết sau khi trở về trong những giấc mơ đều thấy đôi tay thon dài vung gậy chỉ huy, còn có gương mặt tuấn tú chỉ nhìn thoáng qua kia. Mình muốn có được cậu ta. Khi đó, trong lòng anh chỉ có loại ý nghĩ này, thế là trực tiếp hành động.

Anh trở thành nhà tài trợ cho dàn nhạc của Diệp Tuấn, tiếc rằng nhiều lần cậu ta chưa từng xuất hiện trong các bữa tiệc. Diệp Tuấn trừ biểu diễn, dàn dựng và luyện tập tiết mục thì dường như không bước chân ra khỏi cửa. Cơ hội tiếp cận cậu của Vưu Diệc Thanh cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay. Nhìn tài liệu gia tộc của Diệp Tuấn, Vưu Diệc Thanh nổi lên ý đồ xấu.

Gia tộc với những qui định nghiêm ngặt, bảo thủ, đấu đá lẫn nhau căn bản không thể chịu nổi một đòn, mà ông Diệp một lòng bảo vệ gia nghiệp cũng không phụ kỳ vọng mà chấp nhận yêu cầu của anh. Vưu Diệc Thanh cười đắc ý, anh đã quen bày mưu tính kế trên thương trường, trong tình yêu cũng vậy. Bây giờ anh đặt người này bên cạnh mình, anh tự tin nghĩ, ngày có được tình yêu của người này còn xa sao?

Superseme.wordpress.com

Bầu trời bắt đầu tối xuống, hai người trên xe, một người suy nghĩ mục tiêu đời mình, một người hững hờ. Con đường phía trước nhằng nhịt, ngày đông sương mù giăng mờ kính xe, gần như không thấy rõ con đường phía trước. Cũng giống như hai người bọn họ không biết tương lai.

Hết chương 2

%(count) bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s