Chương 31:

“Lãnh tổng, anh dọa bọn họ sợ.” Toàn bộ studio cũng chỉ có Phượng Lưu hoàn toàn không chịu ảnh hưởng của không khí đầy áp lực này, một bộ dáng ỉu xìu lười biếng. Nếu đã bị nói thế, hắn cũng sẽ không cần giữ hình tượng ôn nhu giả dối đó nữa.

Lãnh Lệ cuối cùng thu lại nguồn áp lực bắn ra bốn phía, đẩy Tần Tiểu Xuyên ra, kéo Phượng Lưu vào lòng, một bàn tay ôm chặt đỡ cho người không trượt xuống, một bàn tay giúp Phượng Lưu nhu ấn huyệt Thái Dương, dùng âm thanh chỉ có hai người có thể nghe được nhẹ giọng nói: “Chủ nhân mệt mỏi sao? Muốn đi nghỉ ngơi không.”

“Không sao” Phượng Lưu lắc đầu.

Tần Tiểu Xuyên nhìn hai người ôm nhau, ánh mắt phức tạp.

Trận khôi hài này cũng cho qua đi, lúc nên quay phim cứ theo lẽ thường quay phim, hơn nữa có mặt Lãnh Lệ ngồi phịch ở bên cạnh nhìn, tốc độ của mọi người rõ ràng đề cao rất nhiều, bộ phim thật kỳ lạ lần đầu tiên quay xong chỉ trong một tuần. Phượng Lưu sờ cằm nhìn Lãnh Lệ, không ngờ người này còn có tác dụng như thế.

Quay phim xong, sau khi kết thúc buổi tiệc mừng đóng máy, Tần Tiểu Xuyên gọi Phượng Lưu lại.

Phượng Lưu ra hiệu bảo Lãnh Lệ lên xe ngồi đợi trước rồi đi cùng Tần Tiểu Xuyên đến một góc khuất.

Tần Tiểu Xuyên cũng không nói chuyện, cầm điếu thuốc ra đưa cho Phượng Lưu.

Phượng Lưu không nhận lấy rồi mỉm cười từ chối: “Tôi không hút thuốc lá.” Không phải không biết hút, chỉ là không thích hương vị thuốc lá, trừ lúc trong lòng cực kì không vui, nếu không hắn sẽ không chạm đến thứ này.

Tần Tiểu Xuyên cũng không nài ép, tự mình châm lên một điếu hít sâu một hơi, nhìn phương xa hồi lâu mới mở miệng: “Anh Lục, anh thật sự được Lãnh tổng bao dưỡng?” Trong bóng đêm, ánh lửa tàn thuốc lúc sáng lúc tối, có chút sương mờ không rõ.

Phượng Lưu đưa một bàn tay chụp lên đầu Tần Tiểu Xuyên, đánh vỡ khung cảnh thật vất vả xây dựng được: “Nhóc con, còn giả vờ thâm trầm cái gì, nếu tôi nói tôi được Lãnh Lệ bao dưỡng thì cậu sẽ khinh thường tôi à?”

“Sao sẽ như vậy được, anh Lục vĩnh viễn là thần tượng của em, kỹ thuật diễn xuất của anh làm em khâm phục.” Tần Tiểu Xuyên xoa đầu, vội vàng phủ định.

“Vậy không phải được rồi sao?” Phượng Lưu nhún nhún vai, “Tôi có thể nuôi được mình, có điều, có người nguyện ý nuôi thì sao lại phải từ chối chứ.” Phượng Lưu trả lời giống như thật mà lại giống như giả.

“Ừm, được rồi,” Tần Tiểu Xuyên cũng không dây dưa nữa, hắn vẫn luôn tin tưởng Phượng Lưu, hoàn toàn không biết vì sao, chỉ là cảm thấy Phượng Lưu sẽ không chịu thiệt.

Những ngày nhàn nhã ở không vĩnh viễn trôi qua nhanh như vậy, ngay lúc Lãnh Lệ và Phượng Lưu ở trong nhà trải qua cuộc sống nuôi heo và bị nuôi, hai tấm thiệp mời đặt trước mặt Phượng Lưu, Phượng Lưu mới phát hiện, mình đã sắp nửa tháng không ra ngoài.

Chị Quyên cuối cùng quyết định gả cho chú Ngô sao. Được rồi, hai xưng hô này nói ra cùng nhau có chút quái, ai bảo người thích phải chị Quyên là ba của Thiên Lượng chứ.

Chú Ngô, ba ba của Ngô Thiên Lượng, Ngô Chấn, tổng giám đốc công ty Ngô Thị, 40 tuổi, vợ ông ấy vừa sinh Ngô Thiên Lượng thì chết. Ngô Chấn theo đuổi Mẫn Quyên cũng năm năm, dù cho Mẫn Quyên vẫn không chấp nhận.

Chị Quyên cũng là người phụ nữ đáng thương, có một đoạn hôn nhân không hạnh phúc, sau khi ly hôn cũng không muốn thể nghiệm một lần nữa.

Lần này, chú Ngô nhờ vào không ngừng kiên trì cuối cùng tu thành chính quả, ôm được người đẹp về nhà.

“Chúc mừng nha, chú Ngô, ông trời không phụ người có lòng, cuối cùng thu phục chị Quyên của chúng cháu. A, không đúng,” Phượng Lưu nhìn nhìn người đẹp mặc một thân sườn xám màu đỏ đang đi về phía này “Chắc nên gọi dì Quyên.”

“Đúng vậy, dì Quyên~” Chu Tư không chịu cô đơn đến gần trước mặt Phượng Lưu, thuận tay ôm chặt, liếc mắt khiêu khích nhìn Lãnh Lệ trêu chọc Mẫn Quyên.

Mẫn Quyên đi đến gần, nghe thấy Chu Tư gọi tiếng dì Quyên kia thì nghiêm mặt, nhéo lỗ tai Chu Tư: “Cái gì dì Quyên, chị còn trẻ, đừng gọi bậy.”

“Ai u, nhẹ tay, nhẹ tay” Chu Tư giản hoà với Mẫn Quyên, sợ không cẩn thận lỗ tai mình sẽ không bảo toàn: “Em sai rồi, sai rồi, chị, lần sau không dám.” Chu Tư nháy mắt với Phượng Lưu, thấy Phượng Lưu hoàn toàn một vẻ xem kịch vui thì đành chấp nhận số phận, sao mình lại xui xẻo như vậy hả.

Mẫn Quyên trừng mắt lại lườm lườm, thằng nhóc hay lắm, còn muốn có lần sau, mỗi lần phạm sai lầm đều ra vẻ nhận sai chân thành, lần sau lại tiếp tục làm nữa.

“Chị Quyên, không có lần sau, em đảm bảo.” Chu Tư mặt nhăn nhó giơ tay thề cực kì chân thành.

Mẫn Quyên nhìn dáng vẻ đáng thương của hắn, cứ như cún con vẫy đuôi, cảm thấy buồn cười, cô buông tay ra kéo cánh tay Ngô Chấn lại rồi nở nụ cười xinh đẹp.

“Chị Quyên, chị hôm nay đẹp quá, cô dâu xinh đẹp nhất.” Phượng Lưu ôm chặt Mẫn Quyên hôn hôn má cô. “Em cảm thấy chú Ngô nhất định cũng nghĩ vậy.”

“Ở trong mắt chú, Quyên Quyên dáng vẻ gì cũng là đẹp nhất .” Ngô Chấn vẫn luôn yên lặng đứng một bên xem bọn hắn đùa giỡn thay Mẫn Quyên vén tóc tơ ra phía sau, hôn lên môi cô dâu.

Mẫn Quyên đẩy Ngô Chấn ra, mặt có chút phiếm hồng, nhìn một đám nhóc e sợ không loạn bên cạnh vây xem, thẹn quá hoá giận, khéo mạnh cánh tay Ngô Chấn. Cũng tuổi lớn như vậy còn cùng đám nhóc này làm loạn.

“Được rồi, chị Quyên chú Ngô, các người mau đi tiếp đón khách đi, không cần để ý chúng em” Phượng Lưu nhịn cười, hoà giải, sợ một lát chị Quyên tức giận, tất cả bọn họ cũng chịu không nổi.

“Luôn là A Lưu hiểu chuyện, Thiên Lượng, dẫn bọn nó tuỳ ý chơi đi.” Mẫn Quyên nhìn nhìn Lãnh Lệ vẫn theo bên cạnh Phượng Lưu: “Lãnh tổng cũng tùy ý, cám ơn ngài có thể đến.” Mẫn Quyên thật không ngờ Lãnh Lệ sẽ đến. Quan hệ giữa Phượng Lưu và Lãnh Lệ có chút kì quái, đến bây giờ bọn họ vẫn không hiểu được mối quan hệ giữa hai người này.

Lãnh Lệ không ngờ bỗng nhiên bị gọi tên, hắn đến là vì đến cùng Phượng Lưu, toàn bộ chuyến đi đều chú ý vào Phượng Lưu, trong lúc nhất thời có chút ngây người. Có điều, người khác tất nhiên không thể từ bộ mặt than từ đầu đến cuối của hắn nhìn ra cái gì. Trừ Phượng Lưu.

Phượng Lưu nhìn thấy hai mắt Lãnh Lệ có vẻ mê man thì biết ngay tên này lại đang ở cõi thần tiên, hắn kéo người vào lòng dùng sức xoa xoa, lại xoa bóp mặt Lãnh Lệ, thấy mọi người đều bày ra biểu tình rớt cằm kinh ngạc thì cảm thấy buồn cười: “Làm gì ai cũng bày ra vẻ gặp quỷ, ôn thần này có tôi ở đây các cậu cứ yên tâm đi, sẽ không thay đổi người khác.”

Mặt Lãnh Lệ đỏ hồng ngẩng đầu nhìn Phượng Lưu, trong mắt đầy ngạc nhiên lẫn vui mừng, khó có thể tin tưởng. Chủ nhân, đây là trước mặt bạn bè hắn chấp nhận mình sao, có phải điều này ý nghĩa mình sau này sẽ không bị vứt bỏ không?

Chương 32:

“A, a, đây là có chuyện gì? Lục gia, đừng dọa bọn này nha, cậu xác định đây là Lãnh Lệ? Giả đi!” Chu Tư trừng lớn mắt, mặt đầy không thể tin. Không trách hắn, bạn có thể tưởng tượng một vị có tiếng tuyệt ngoan, mặt lạnh, lại thẹn thùng rúc vào lòng tiểu bạch kiểm được bao dưỡng trong truyền thuyết sao, bạn có thể tưởng tượng sao?! Được rồi, không thể dùng tiểu bạch kiểm hình dung Phượng Lưu, nhưng đây tuyệt đối là sự kiện khủng bố.

“Ồn cái gì mà ồn, Chu chết tiệt” Mẫn Quyên giơ giơ nắm đấm, Chu Tư thấy thế sợ hãi im bặt. Thấy Chu Tư yên tĩnh, quay đầu nói với Ngô Thiên Lượng: “Thiên Lượng, tiếp đón Lãnh tổng cẩn thận, chúng tôi đi trước.” Mẫn Quyên cố gắng trấn định kéo Ngô Chấn, nhanh chóng lui lại, sờ sờ trái tim bé nhỏ chịu kinh hách. Quan hệ này không chỉ ‘quỷ dị’ là có thể hình dung.

“Anh Lục, em và chị Quyên chuẩn bị thật nhiều món anh thích ăn. Đúng rồi, em còn lén cầm bình rượu nho ba em trân quý ra.” Ngô Thiên Lượng được xem là biểu hiện bình thường nhất ở đây. Được rồi, phỏng chừng thằng nhóc này còn không biết vì sao mọi người phải biểu hiện giật mình như vậy. Trong lòng Thiên Lượng, Phượng Lưu chính là nhân vật thần tiên không gì không làm được.

Phượng Lưu nghe Ngô Thiên Lượng nói đến bình rượu nho kia thì cười và giơ ngón tay cái lên với Ngô Thiên Lượng. Đó lại là thứ hắn nhớ thương thật lâu, cực phẩm trong rượu có thể gặp mà không thể cầu. Ngô Chấn cũng không nỡ lấy ra, không ngờ Ngô Thiên Lượng lại dám lên lấy.

Ngô Thiên Lượng đi lấy rượu để lại ba người trầm mặc ngồi ở góc vắng không chớp mắt, tương đối không nói gì, Chu Tư vừa rồi biểu hiện cực không bình tĩnh, nhíu chặt mày.

“Lãnh Lệ,” Chu Tư dường như đưa ra quyết định gì, nghiêm túc nhìn Lãnh Lệ: “Nếu A Lưu chịu thương tổn gì, tôi mặc kệ trả giá gì cũng nhất định sẽ từ bên cạnh anh mang cậu ấy đi.” Chu Tư không phải người xúc động, chỉ có trước mặt bọn Phượng Lưu mới có thể phóng đại cảm xúc lên, chọc mọi người vui vẻ. Ngược lại hắn là người rất lý trí. Lúc này hắn lãnh tĩnh đối mặt với Lãnh Lệ nói ra lời là từ suy nghĩ cẩn thận từ đáy lòng. Phượng Lưu là bạn tốt nhất của hắn, hắn không cho phép bất cứ kẻ nào thương tổn Phượng Lưu.

Nếu không phải vì Phượng Lưu, Lãnh Lệ căn bản sẽ không để ý tới Chu Tư. Chủ nhân của mình, mình sẽ bảo vệ tốt, sao đến đến lượt người khác nghi ngờ. Có điều Lãnh Lệ đương nhiên sẽ không xung đột với Chu Tư nên chỉ lạnh lùng mở miệng:“Cậu không có cơ hội này.”

“Tư, tôi là người có thể bị xúc phạm sao?” Mình giống người cần bảo vệ? Phượng Lưu có chút không biết nói gì. Dáng vẻ mình giống người dễ bị tổn thương, vô tội yếu ớt, mình yếu hơn Chu Tư hay yếu hơn Lãnh Lệ? Được rồi, Lãnh Lệ có nhà họ Hướng và nhà Âu Dương nên có thể mạnh hơn mình, nhưng mà Chu Tư đấu không lại mình đi, có cần như vậy không……

Lúc Phượng Lưu còn đang buồn bực, không khí cứng ngắt đến đỉnh điểm, Ngô Thiên Lượng lén lút trở lại, thấy ông già nhà hắn tuyệt đối sẽ không chú ý tới nơi này, mới lấy ly rượu đế dài rót một ly cho Phượng Lưu, vừa định đưa đến tay Phượng Lưu thì nửa đường bị đoạt đi.

Chu Tư một hơi uống cạn rượu trong ly, đứng dậy đi một cách tiêu sái thống khoái, chỉ là cất bước có chút dài, tăng thêm cảm giác như đang giận dỗi.

“Anh Chu sao vậy?” Tay Ngô Thiên Lượng còn dừng lại ở giữa không trung, khó hiểu hỏi Phượng Lưu.

Phượng Lưu lắc đầu rót rượu vào ly, chao đảo, màu sắc nhu hòa, hắn ngửi ngửi mùi hương say lòng người rồi vui vẻ mỉm cười, mới để lên môi khẽ nhấp một ngụm. Hương vị thuần khiết, quả thật là sản xuất từ nơi có danh tiếng, cực phẩm trân quý lâu năm.

“Em đi xem anh Chu.” Ngô Thiên Lượng vẫn có chút lo lắng, nói một tiếng với Phượng Lưu, rồi chạy đuổi theo Chu Tư. Được rồi, cái gì cũng đều là lấy cớ, là cậu cảm thấy ngồi ngẩn ngơ ở trong này có chút không thích hợp.

Phượng Lưu thấy bóng đèn đều đi hết thì tà tà cong khóe miệng, không có ý tốt kề sát vào Lãnh Lệ: “Tiểu Lãnh” Bàn tay xấu xa trộm len vào trong quần áo hiếu kì thăm dò.

Lãnh Lệ cũng không dám phản kháng, chỉ có thể tận lực đè nén xuống tiếng rên rỉ mơ màng làm say lòng người muốn thốt ra. Càng muốn bỏ qua, ngón tay linh hoạt chạy trên người chơi đùa càng mang cho mình cảm giác mãnh liệt.

Thấy mặt Lãnh Lệ từng chút từng chút ửng hồng, đến khi lỗ tai cũng lây nhiễm màu hồng, Phượng Lưu khẽ cắn một cái trên vành tai phấn hồng, lưu lại đường dấu răng, mới để cằm trên vai Lãnh Lệ, hắn nhíu nhíu mày, toàn là xương, cằm có chút đau, hắn lại không dời đi.

Nhìn cô dâu cú rể trai tài gái sắc đứng chung một chỗ cách đó không xa, bỗng nhiên hắn cảm thấy có người luôn bên cạnh mình cũng rất tốt. Trong lòng người này giống như có cả thế giới, loại cảm giác này cũng không tệ lắm.

%(count) bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s