Phong lưu – chương 21

Chương 21:

Về nhà nằm ở căn phòng trống trải, Lãnh Lệ cảm thấy mình có chút khống chế không được ý muốn hủy diệt hết tất cả. Khủng hoảng khổng lồ thiếu chút nữa mất đi Phượng Lưu đang không ngừng mở rộng chiếm cứ lấy lý trí, hai tay không tự giác ôm chặt hắn.

“Đau” Hiệu quả thuốc vừa qua Phượng Lưu tỉnh lại, bị hai tay mãnh mẽ ôm chặt trở nên rất đau, hắn lấy tay đẩy lồng ngực Lãnh Lệ ra. Bình thường Lãnh Lệ tuyệt đối sẽ theo lực đẩy mà buông tay, nhưng bây giờ, đây không thể nghi ngờ là lửa cháy đổ thêm dầu.

Lãnh Lệ cảm thấy người trong lòng đang giãy dụa, hắn càng bất an hơn, sợ hãi triệt để chiến thắng lý trí. Khủng hoảng nhiều năm như vậy dần dần gia tăng lập tức bùng nổ. Lãnh Lệ áp Phượng Lưu trên giường, lấy caravat trói chặt tay không ngừng giãy dụa của Phượng Lưu, bắt đầu lung tung lôi kéo quần áo trên người Phượng Lưu.

Phượng Lưu bị dọa, liều mạng lắc đầu, nước mắt từ khóe mắt trượt xuống gối đầu ướt đẫm, nức nở: “Đừng, anh, anh, buông tôi ra, buông ra, hu hu.”

Nhìn thấy Phượng Lưu khóc nháo, Lãnh Lệ dùng ngón tay lau đi nước mắt của hắn, thương tiếc hôn xuống người Phượng Lưu, mắt, mũi, má, cổ, xương quai xanh, lồng ngực, bụng…… Từng chút hôn xuống, thẳng đến ngậm dục vọng của Phượng Lưu, Lãnh Lệ không chuyển mắt nhìn mặt Phượng Lưu, miệng lưỡi ra sức lấy lòng Tiểu Phượng Lưu. Ánh mắt Lãnh Lệ lộ ra si mê, điên cuồng, giãy dụa, thống khổ, tuyệt vọng……

Hắn vươn đầu lưỡi ra, từ đỉnh liếm đến gốc, lại đem hai cầu hàm trong miệng cẩn thận chăm sóc mỗi một góc như nhấm nháp mỹ vị.

“Ưm” Sau khi mất trí nhớ, Phượng Lưu chưa từng hưởng qua tư vị tình dục, hắn kêu rên lên tiếng, tay nắm chặt caravat ngửa đầu thở dốc. Khóe mắt còn vươn nước mắt chưa khô, ánh mắt mê man, hơi thở hỗn loạn, hắn căn bản không biết tình cảnh bây giờ của mình.

Lãnh Lệ nhận được cổ vũ, phun ra dục vọng của Phượng Lưu, do dự né tránh cánh môi, hắn hôn lên khoé môi, không được Phượng Lưu cho phép, cho dù mất lý trí Lãnh Lệ cũng không dám hôn lên môi Phượng Lưu.

“Tiểu Lãnh, khó chịu……” Phượng Lưu mở to mắt, nhìn Lãnh Lệ, hạ thân căng đau không có miệng lưỡi an ủi đang kêu gào, đối mặt với cảm giác chưa bao giờ có được, không biết làm sao cho phải.

Lãnh Lệ cười liếm hôn trên người Phượng Lưu, đối xử hết sức dịu dàng với Phượng Lưu, lại đối xử với mình hết sức thô bạo, sợ Phượng Lưu đợi khó chịu, hắn thò tay ra sau mở rộng qua loa, rồi đỡ dục vọng của Phượng Lưu hung hăng ngồi xuống.

“Đau, hu hu, đau quá, buông tôi ra” Hậu huyệt căng chặt gắt gao cắn Phượng Lưu, sắp bấm, cảm giác đau đớn đánh thẳng lên đại não, trong mắt Phượng Lưu rưng rưng, lại bắt đầu giãy dụa.

Lãnh Lệ làm sao có thể để Phượng Lưu chạy thoát, hắn bây giờ rất cần cảm nhận được sự tồn tại của chủ nhân, khẩn cấp muốn chủ nhân tiến vào chiếm giữ, cảm nhận đau đớn lẫn vui thích mà chủ nhân mang cho hắn, chỉ có như vậy hắn mới cảm thấy chủ nhân cần hắn, còn ở bên cạnh hắn.

Hắn hít sâu, cố gắng thả lỏng cơ thể, Lãnh Lệ mở rộng chân, sắc mặt tái nhợt, trong miệng không kìm được thổ lộ rên rỉ, lên xuống phập phồng liều mạng phun ra nuốt vào, dịch trắng nhũ và đỏ tươi ở huyệt khẩu giao nhau từ từ chảy ra, kéo cơ thể Phượng Lưu làm các loại tư thế, liều chết triền miên.

Hôm sau Phượng Lưu cuộn mình ở góc ôm chăn, trên vai trần trụi bên ngoài phủ đầy dấu răng hôn cắn dày đặc.

“Chủ nhân, ngài để nô giúp ngài thoa thuốc đi.” Lãnh Lệ cầm thuốc, từ từ tới gần Phượng Lưu, thử đưa tay.

Thân thể Phượng Lưu mạnh mẽ run lên lại rụt lui ra sau, tay siết chặt chăn bên dưới, liều mạng lắc đầu.

Lãnh Lệ nhìn vết thương đầy người của Phượng Lưu, cũng bất chấp nhiều như vậy, mạnh mẽ ôm người vào lòng, ngăn chặn tay chân giãy dụa.

Phượng Lưu kịch liệt giãy dụa tiêu hao hết sức lực, cảm xúc kích động, cuối cùng chịu không nổi lại hôn mê bất tỉnh.

Lãnh Lệ yêu thương vuốt ve gương mặt tái nhợt của Phượng Lưu, hận không thể giết mình. Làm sao có làm chuyện như vậy với chủ nhân. Động tác hắn nhẹ nhàng giúp Phượng Lưu thoa thuốc, đắp chăn cẩn thận rồi quỳ bên cạnh chăm sóc.

Sau khi tai nạn giao thông bị thương khỏi lại, thân thể Phượng Lưu vốn đã yếu, hơn nữa hôm qua phát sốt vừa hết, lại bị hạ thuốc mê, sau đó một phen mây mưa không biết làm bao nhiêu lần, thân thể triệt để ăn không tiêu. Sốt vừa giảm lại liên tục sốt vài lần, hắn nằm trên giường suốt hai ngày đến mức tay chân như nhũn ra, đứng cũng đứng không vững, Lãnh Lệ cũng quỳ suốt hai ngày.

Đáng mừng là trừ ngày đầu Phượng Lưu thật sự bị dọa đến nỗi không lấy lại tinh thần, phản ứng cường liệt, sau đó được Lãnh Lệ chăm sóc chu đáo và dung túng tuỳ đánh tuỳ mắng, Phượng Lưu cũng không sợ hắn như vậy nữa, chỉ sinh khó chịu không để ý tới hắn.

Phượng Lưu chỉ nhìn Lãnh Lệ đã khó chịu, chuyện ngày đó trở thành ác mộng, mỗi khi nhớ tới, Phượng Lưu đã nhịn không được tức giận và sợ hãi.

“Tát”,  một bàn tay của Phượng Lưu in trên mặt Lãnh Lệ, đánh rất mạnh, trong lòng bàn tay của Phượng Lưu đều đỏ.

“Chủ nhân giận nô, cứ việc trừng phạt nô, đừng để bị thương mình, nô tự đánh.” Lãnh Lệ cũng không nương nay, xoay tròn tay, mạnh mẽ đánh vào mặt mình, đánh liên tục, một tiếng rồi một tiếng giòn vang trong căn phòng có chút trống trải lại phá lệ rõ ràng. Chỉ chốc lát sau má đã sưng thành đầu heo, khóe miệng chảy máu.

“Anh làm gì, tôi bảo anh tự đánh sao.” Phượng Lưu giữ chặt tay Lãnh Lệ, khó thở hổn hển “Không cho đánh.” Phượng Lưu sờ sờ gương mặt sưng đỏ của Lãnh Lệ, lau khóe môi dính máu của hắn, cảm thấy lòng có chút đau, thật kì quái.

“Vâng.” Lãnh Lệ ngoan ngoãn ngửa đầu, trong lòng áy náy. Chủ nhân, xin tha thứ nô, dùng sự mềm lòng của ngài bây giờ để được tư cách ở bên ngài, nô thật sự không thể rời khỏi ngài, nô sẽ sống không được.

Kéo người ngồi xuống, Phượng Lưu lấy thuốc trị thương lại ngốc nghếch thoa lên mặt Lãnh Lệ, lại xắn lên quần cũng dính máu. Quả nhiên, đầu gối đã máu thịt mơ hồ. Ngày đó quỳ gối trên mảnh vỡ thủy tinh lâu như vậy không cẩn thận xử lý, lại quỳ hai ngày, hai cái đùi này  không bị phế đi chỉ có thể nói thân thể Lãnh Lệ rất tốt. Phượng Lưu nhẹ nhàng thoa thuốc, nhăn mi, trách cứ Lãnh Lệ không biết yêu quý thân thể.

Thoa thuốc xong, ăn cơm xong, không có việc để làm .

Lăn lăn trên nệm, Phượng Lưu kiềm chế không được, thật nhàm chán, hắn bĩu môi kéo tay Lãnh Lệ lắc lắc:“Tiểu Lãnh, chúng ta đi khu vui chơi đi, được không hả ~” Hắn xoa xoa cặp mắt phượng hẹp dài kia, mở to đáng thương hề hề. Lúc này Phượng Lưu cũng không nhớ rõ ác mộng, cứ trẻ con vĩnh viễn như vậy, chuyện không vui sẽ quên mau.

“Được.” Phượng Lưu yêu cầu, Lãnh Lệ làm sao có thể từ chối, lập tức đáp ứng.

“Nhưng này làm sao đây?” Phượng Lưu vốn nghe được Lãnh Lệ đáp ứng rất vui vẻ, xoa xoa khuôn mặt sưng đỏ của Lãnh Lệ, có chút khó xử, “Ừm, vậy mang mặt nạ đi,”

Vì thế lúc Lãnh Lệ và Phượng Lưu tay nắm tay đi ra ngoài, trên mặt mang theo một mặt nạ đầu heo, đây là cái loại mặt nạ heo hiệp sĩ trong hoạt hình. Về phần chân bị thương, sao có quan trọng bằng Phượng Lưu.

“Tiểu Lãnh, anh xem anh xem.” Phượng Lưu một bàn tay kéo cánh tay Lãnh Lệ, một tay chỉ xa xa, “Nhìn đẹp quá, tôi muốn ăn!” Kem đủ mọi màu sắc giống như cầu vồng vậy, rất xinh đẹp.

Vừa lòng cầm lấy kem, vươn đầu lưỡi liếm liếm, lành lạnh ngọt ngào thơm thơm, ừm, ngon, Phượng Lưu ăn chút kem rồi nhìn quanh bốn phía bắt đầu tìm kiếm mục tiêu kế tiếp :“Tàu lượn kìa!” Phượng Lưu đưa kem vào tay Lãnh Lệ, chạy đi xếp hàng, Lãnh Lệ nhìn kem trong tay, nhẹ nhàng liếm rồi cười trộm.

“Này, tiểu Lãnh, anh đang làm gì?” Phượng Lưu quay đầu thấy Lãnh Lệ còn ngốc ngốc đứng ở xa xa, không hài lòng .

“A, không có gì” Lãnh Lệ hồi thần, cuống quít đuổi kịp.

Ngồi trên tàu lượn, tóc bị gió thổi lên: “A a a a a a a” Phượng Lưu vui vẻ hô to, hưng phấn lung lay tay đang nắm lấy tay Lãnh Lệ, kề sát tai hắn “Thích quá hà!”

Xuống tàu lượn, Phượng Lưu lại chạy đến cái búa lớn:“Đi, mục tiêu kế tiếp, cái búa lớn !”

Lãnh Lệ sủng nịch nhìn Phượng Lưu kéo mình chạy đông chạy tây, chân đau đớn đã chết lặng. May là mình mặc quần đen, hắn mỉm cười, đau đớn là cái gì. Lãnh Lệ cảm thấy dù cứ chạy theo chủ nhân như vậy, mình cũng cam tâm tình nguyện.

“Chủ nhân” Lãnh Lệ nhẹ nhàng gọi Phượng Lưu.

“Hửm?” Phượng Lưu quay đầu nghi hoặc nhìn hắn.

“Không có gì” Như vậy thật tốt.

Cuộc sống như vậy thật ấm áp quá nhẹ nhàng quá. Có điều, thật sự sẽ vẫn tiếp tục như vậy sao?

One thought

  1. Pingback: Phong lưu – SUPER SEME

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s