Chương 11:

Tiểu tử trở về, hết thảy đều đi vào quỹ đạo, Trương Đại Lực cảm giác cả người thoải mái không nói nên lời, vừa vặn thóc giống gieo xuống cách đây không lâu đã mọc mầm, Trương Đại Lực nhất định phải đến ruộng kiểm tra một chút xem mỗi hố thóc có nảy mầm bình thường hay không, nếu không nảy mầm hoặc hạt giống bị mục nát hay bị chim ăn thì có thể kịp thời bổ sung thêm.

Trương Đại Lực rời khỏi giường từ rất sớm, chuẩn bị ra ruộng để cấy dặm, tiểu tử nhất định đòi đi theo, Trương Đại Lực đột nhiên nhớ tới năm năm trước tiểu tử ra ruộng giúp hắn làm cỏ, kết quả tưởng một đống mạ là cỏ mà rút một đám lớn, thực sự là khiến hắn đau lòng vô cùng, hắn cũng không dám lại kêu cậu đi hỗ trợ cái gì nữa.

“Ngoan, ngươi đi theo buổi trưa ai đưa cơm cho ta?” .

Vũ Văn Khanh Mặc nghiêng đầu vừa nghĩ, cậu còn có một đống lớn tấu chương chưa phê, liền bất đắc dĩ nói: “Vậy cũng tốt”, lập tức vui vẻ nói: “Ca, ta làm cho ngươi món ăn ngươi thích nhất nha”, đôi mắt sáng lấp lánh một bộ dáng dấp cầu xin khích lệ.

“Được”, Trương Đại Lực sủng nịch xoa xoa đầu của cậu, tiểu tử thật đáng yêu.

Trương Đại Lực đi không bao lâu, ám vệ liền ôm một đống tấu chương đến, Vũ Văn Khanh Mặc chớp mắt biến thành người khác, chỉ thấy cậu ngồi nghiêm chỉnh, sống lưng ưỡn lên thẳng tắp, trên gương mặt tuấn tú có thêm một tia lạnh lùng và bình tĩnh, một tay cậu chấp bút còn một tay lật xem, khi thì cau mày suy nghĩ khi thì đề bút phê xuống, từng chỗ ngòi bút đi qua đều tràn ngập khí thế như nước chảy mây trôi.

“Trần Vương gần đây thế nào?”, Vũ Văn Khanh Mặc đột nhiên trầm giọng nói.

“Trần Vương điện hạ gần đây nhiều lần đi lại cùng các vị đại thần, tạm thời chưa biết có gì ý đồ”.

“Hừ! Phế vật!”, Vũ Văn Khanh Mặc khinh thường hừ lạnh một tiếng, trong lời nói tràn ngập sự bình tĩnh như đã liệu trước được điều này, “Năm năm trước còn không phải là đối thủ của trẫm, huống chi là bây giờ!” , bây giờ hắn là chủ sở hữu thiên hạ cao quý, hắn không tin phế vật này có thể dấy lên sóng gió gì. Không biết tự lượng sức mình.

Không biết qua bao lâu, Vũ Văn Khanh Mặc đột nhiên giật mình một cái, “Giờ nào rồi? Gay go, giữa trưa rồi, làm sao bây giờ cơm còn chưa làm a a a” .

Ám vệ trố mắt ngoác mồm nhìn hoàng đế anh minh thần võ đột nhiên như phát điên vọt vào nhà bếp, bắt đầu rầm rầm nhóm lửa, cọ nồi, nấu cơm… Còn đang ngây người thì bên trong đột nhiên nghe được tiếng gầm lên giận dữ: “Hai người các người thật vô dụng! Còn không mau đi vào giúp trẫm!” .

“Dạ? Vâng, vâng”. Hai người vội vàng vọt vào. Nhưng mà, giúp thế nào đây? Bọn họ không  xào rau nấu cơm bao giờ, nhiều nhất là ở bên ngoài nướng thỏ rừng này nọ, làm sao xào ra được món gì!

“Phế vật! Hai cái thùng cơm! Vướng chân vướng tay ” , Vũ Văn Khanh Mặc vô cùng lo lắng, “Ngươi ra bên ngoài rửa rau, còn ngươi nữa đi gọt khoai tây” .

“Dạ? Hoàng thượng, ở đây không có dao” , gọt khoai tây so với việc gọt đầu khỏi cổ khó hơn nhiều, phải biết chém đầu chỉ cần một đao.

“Ngươi là heo à, ngươi không phải có kiếm sao!” .

Ám vệ số 1 khóc không ra nước mắt, hoàng thượng ơi, kiếm kia là dùng để giết người, ngài cũng biết người chết dưới kiếm này không biết bao nhiêu mà kể, người cũng biết…

“Gọt không sạch sẽ trẫm liền gọt đầu của ngươi luôn” .

Ám vệ số một giật mình sợ đến mau mau rút kiếm ra gọt khoai tây, lén lút liếc nhìn số hai một chút, thanh niên này đang xắn ống tay áo ngồi xổm ở bên một chậu gỗ nghiêm túc cẩn thận rửa rau, số 1 nhất thời xót xa rơi lệ, tôn nghiêm của ám vệ còn đâu!

Trong nhà bận bịu ngút trời, ngoài ruộng Trương Đại Lực nhanh đói đến hạ đường huyết. Buổi trưa vốn mặt trời đã chói chang, lại đói bụng muốn chết, Trương Đại Lực chỉ cảm thấy nếu tiểu tử còn không mau đưa cơm tới hắn sẽ thăng luôn, đói bụng đến choáng váng đầu hoa mắt như vậy cũng hiếm thấy.

Trương Đại Lự nằm vật luôn xuống bên cạnh đám mạ còn thừa, vừa vắt chéo  hai chân đung đung đưa đưa, vừa nhai cỏ đuôi chó trông mòn con mắt.

Ừ, đừng đùa, món rễ cỏ đào từ đất lên này thế mà nhai cũng có tí ngọt. Tiểu Ngữ nhi, ngươi còn chưa đến, ca ca cũng chỉ có thể lấy rễ cỏ lót dạ rồi.

“Đại Lực!” .

Bất thình lình từ phía sau vang tới một thanh âm, Trương Đại Lực theo phản xạ có điều kiện run lên, lại nói nơi này hoang sơn dã lĩnh bất thình lình có tiếng gọi, thực sự là hù chết hắn.

“Trương tẩu”, Trương Đại Lực lúng túng bò lên vỗ vỗ mông ~ đám cỏ cây đất cát rớt xuống, “Ngươi sao lại đến đây ?” Hơn nữa dáng dấp nhìn có vẻ lén lén lút lút, định làm chuyện không thể để lộ ra ngoài sao?

“Đại Lực này”, Trương tẩu kéo tay Trương Đại Lực lại, đem Trương Đại Lực đang đứng dậy kéo xuống ngồi dưới đất, lúc này mới cẩn thận đến gần.

Nói thật, trong nháy mắt Trương tẩu tiến lại gần đây, Trương Đại Lực ra một thân mồ hôi lạnh, Trương tẩu tuy rằng lớn lên đẹp đẽ, được thôn bọn hắn công nhận là đệ nhất mỹ nhân, thế nhưng đi, hắn sống cũng có nguyên tắc làm người.

Có điều, hắn hiển nhiên đã cả nghĩ quá rồi.

“Ta nói với ngươi chuyện này, xin ngươi giúp ta một việc” , Trương tẩu dựa sát vào Trương Đại Lực nhỏ giọng nói, tuy rằng nơi này không ai, nhưng dường như vẫn sợ bị người khác biết.

“Trương tẩu ngươi nói” .

“Có thể giúp ta chăm sóc đệ đệ ta một thời gian không?” .

Thì ra là Trương tẩu đệ đệ, một nam tử đã rời khỏi thôn. Đệ đệ của Trương tẩu trông cũng tựa tựa như nàng, tướng mạo giống mẹ, lớn lên khá là thanh tú, nhưng trong nhà lại nghèo, vì lẽ đó lựa chọn gả cho người ta làm thiếp, vốn cũng khá tốt, phu quân của y trong nhà cũng có chút tiền, thình thoảng y cũng có thể giúp đỡ người nhà, cùng với nhà chồng cũng coi như hoà thuận, phu quân đối với y cũng tử tế.

Nhưng mà tiệc vui chóng tàn, nhà chồng y vốn là người có tiền sao có thể chỉ cưới một nam thiếp, chưa tới nửa năm liền cưới chính thất, lần này hắn gặp xui xẻo.

Đó là một ả mẫu dạ xoa kiêm kỹ nữ tâm cơ, y là một nam tử không có quyền không có thế, nhất định kết cục sẽ thật sự bi thảm đến mức nào.

Thừa dịp hắn phu quân không ở nhà, bình thường bị bắt nạt đến chết đi sống lại tạm thời không nói, bây giờ là bị chính thất mạnh mẽ đuổi đi!

Không có nhà để về! Trương Đại Lực sợ ngây người! Trương tẩu đang nói đến đúng là nam tử! ! ! Đúng, Trương tẩu đệ đệ sao có thể là nữ tử được?

Trương Đại Lực biểu lộ vẻ thực sự khiếp sợ, nhưng vẫn cố duy trì bình tĩnh.

“Trương tẩu, ý của tẩu là…?” .

“Đệ đệ đáng thương của ta, sau khi bị tiện nhân kia đuổi đi cảm thấy không còn mặt mũi nào về nhà đẻ mà nhà ta lại không tiện, vì thế, vì thế Đại Lực có thể giúp tẩu việc này được không? Chỉ cần chờ tới lúc phu quân của nó làm ăn trở về thôi”, Trương tẩu khẩn thiết nhìn chằm chằm Trương Đại Lực, “Ngươi yên tâm, ăn dùng cái gì ta sẽ mang tới cho ngươi” .

“Không cần không cần, Trương tẩu không cần khách khí như thế”, Trương Đại Lực liên tục xua tay, “Ta đồng ý là được rồi.”, đều là người trưởng thành, nhờ chăm sóc cái gì, không phải muốn tìm nơi ở miễn phí hả.

“Ai nha Đại Lực ta biết ngươi là người đáng tin mà”, Trương tẩu mừng rỡ nện mấy nắm đấm vào ngực Trương Đại Lực.

“Các ngươi đang làm gì! ! !”, tiếng nói cắn răng nghiến lợi.

Hai người một cái giật mình, hôm nay trời nóng nực, sao lại cảm giác lạnh hết sống lưng?

“Tiểu Ngữ ngươi rốt cuộc cũng tới rồi” , ánh mắt Trương Đại Lực sáng lên lập tức tập trung vào hộp cơm trong tay tiểu tử, hắn đã đói bụng đến hôn mê.

Trương tẩu khiếp sợ nhìn người trước mặt, má ơi nghe đồn Trương Đại Lực cất giấu một thiên tiên trong nhà, không nghĩ tới là sự thực.

Trương Đại Lực thấy Trương tẩu một bộ dáng si ngốc ngơ ngác, liền đẩy nàng một cái Trương tẩu mới lấy lại tinh thần, lúc này mới phát hiện vị thiên tiên này đang sầm mặt lại nhìn nàng, nhất thời chỉ cảm thấy lưng trở nên lạnh lẽo, hoảng hốt vội tạm biệt rồi chạy về phía ruộng nhà mình, má ơi, thiên tiên này nhìn thì xinh đẹp thật đấy nhưng ánh mắt quá đáng sợ, nhìn cũng không cho nhìn nữa.

Trương Đại Lực không quản nàng, cũng không chú ý tiểu tử, con mắt của hắn đều bị hộp cơm hấp dẫn.

“Ngươi cuối cùng cũng đến rồi, ngươi mà còn chưa đem cơm tới ta sẽ chết đói” Trương Đại Lực ngồi một bên vừa mở ra thực hạp vừa nói, hoàn toàn không có ý tứ muốn giải thích.

Khốn nạn khốn nạn khốn nạn! Chết đói luôn đi! Chết đói luôn đi! ! Chết đói luôn đi! ! !

………………

3 phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s