Thành phố của những thiên thần – Chương 38

Dịch: Mika

Sau đó Ninh Vũ nhớ đến lần đi du lịch kia, cũng không biết ma xui quỷ khiến thế nào mình lại đóng tiền tham gia. Có lẽ cậu đã kết một mối duyên khắng khít không rời với đoàn du lịch Thái Lan, đây là điểm mấu chốt không thể bỏ qua. Đọc tiếp “Thành phố của những thiên thần – Chương 38”

Thành phố của những thiên thần – Chương 37

Dịch: Mika

Ngày hôm đó đối với Ninh Vũ mà nói thì thế nào cũng quá kỳ quái.

Đầu tiên cậu tiến tới cẩn thận ôm lấy A Sùng, ngậm mút môi dưới của đối phương. Thời tiết quá nóng, còn mặc áo khoác, cậu bắt đầu đổ mồ hôi, tay A Sùng từ vạt áo sau lưng Ninh Vũ dùng lực vuốt ve dọc theo xương sống đi lên, cuối cùng tới cổ, một tay anh túm gáy cậu, dùng tư thế này hôn cậu. Đọc tiếp “Thành phố của những thiên thần – Chương 37”

Thành phố của những thiên thần – Chương 36

Dịch: Mika

Thật ra A Sùng không thích ngủ chung với người khác.

Ninh Vũ nói cậu là người cẩn trọng với bản thân mình, chuyện đó có thật hay không thì khó nói, A Sùng hơi nghi ngờ là tại sao người rất cẩn trọng với bản thân lại có thể dễ dàng ngủ trên giường người khác như vậy. Đọc tiếp “Thành phố của những thiên thần – Chương 36”

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 127

Chương 127: Bình minh sắp đến (13)

Dịch: Kogi

Con người ta khi an nhàn quá lâu sẽ dễ trở nên ù lì chậm chạp ở tất cả mọi phương diện.

An Minh Hối cảm nhận một cách rõ ràng rằng, từ mức độ nhanh nhạy cho đến tốc độ phản ứng của mình hiện tại đều giảm sút rất nhiều, trong khi đó thế giới này lại cần dùng đến quá nhiều vũ lực. Ngoài lý do thể chất ra thì có lẽ còn vì tính cảnh giác của anh quả thực cũng có phần nào suy giảm. Đọc tiếp “Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 127”

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 126

Chương 126: Bình minh sắp đến (12)

Dịch: Kogi

Hai người họ đều không biết khoảng thời gian này Hạ Dữ bận rộn làm việc gì. Hiện giờ An Minh Hối và Lý Trình Nhạc chỉ yên ổn trốn trong chung cư của An Minh Hối, còn hầu hết thời gian Hạ Dữ đều không ở nhà, thỉnh thoảng mới quay về một lát nhưng không nán lại lâu. Mà hễ về cái là sẽ quấn riết An Minh Hối đòi hôn hít các kiểu hoặc là kéo người vào phòng ngủ, chỉ để lại cho Lý Trình Nhạc một tấm ván cửa lạnh lẽo gợi ra bao nhiêu ảo tưởng. Đọc tiếp “Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 126”

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 125

Chương 125: Bình minh sắp đến (11)

Dịch: Kogi

Hôm đó một mình Lý Trình Nhạc ngồi bên cạnh giá hàng cùng với một xác chết lạnh lẽo và một thanh kiếm trong bóng tối hơn hai tiếng đồng hồ. Ban đầu cậu ta còn run lập cập bật đèn pin lên để tìm chút cảm giác an toàn, nhưng sau đó có lẽ vì cảm xúc chai sạn rồi nên tắt quách đèn pin đi luôn cho tiết kiệm điện, ấm ức chờ hai người kia quay lại. Đọc tiếp “Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 125”

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 124

Chương 124: Bình minh sắp đến (10)

Dịch: Kogi

Sắc mặt Hạ Dữ khó coi đến đáng sợ, mặt Lý Trình Nhạc cũng tái mét, vừa muốn tiến lên sơ cứu vết thương giúp anh, lại vừa sợ hành động tùy tiện sẽ làm vết thương trở nên nghiêm trọng hơn.

Bọn họ đều không thể diễn tả được cảnh tượng trước mặt mình lúc này thê thảm đến mức nào. Đọc tiếp “Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 124”

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 123

Chương 123: Bình minh sắp đến (9)

Dịch: Kogi

Không chỉ sinh viên mà cả giảng viên và nhân viên công tác đang ở trong trường lúc đó cũng bị kẹt lại nơi này. Trường hợp tệ nhất mà An Minh Hối nghĩ đến xảy ra sớm hơn anh tưởng.

Bọn họ nhìn thấy một người đàn ông trên vỉa hè khu phố buôn bán. An Minh Hối có ấn tượng với người này, đó là giảng viên của Học viện Quản trị kinh doanh, nghe nói rất tốt bụng, thế nhưng hiện giờ trông không còn ra hồn người nữa. Anh ta nằm dưới đất trong bộ dạng thảm hại, tuy đã chìm vào hôn mê nhưng hình như chưa chết hẳn mà vẫn đang đau đớn rên rỉ. Đọc tiếp “Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 123”

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 122

Chương 122: Bình minh sắp đến (8)

Dịch: Kogi

Hạ Dữ không có khiếu hài hước, bình thường nếu có thể im lặng bất động thì cậu im lặng bất động, nhưng một khi cậu đã chủ động bày tư thế đánh nhau thì chính là muốn giết ai đó thật.

Mà thực tế là cũng không một ai đang có mặt ở đó cảm thấy cậu đang đùa, Lý Trình Nhạc đứng đằng sau sợ ngây người, còn đám người đối diện cũng không dám nhúc nhích mảy may. Có lẽ chính họ cũng không hiểu tại sao bên mình có từng này người, vậy mà trước mặt một mình người kia lại vẫn có ảo giác như bị mãnh thú theo dõi, tuyệt nhiên không dám động đậy. Đọc tiếp “Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 122”

Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 121

Chương 121: Bình minh sắp đến (7)

Dịch: Kogi

Làm sao một thanh kiếm lại có dương khí của người sống cơ chứ?

Hạ Dữ cảm thấy vấn đề này không thể nào rõ ràng hơn được nữa, chỉ là người cậu đang nuôi hơi ngốc, chẳng hề nghĩ đến chuyện hỏi cậu.

Cậu thực sự rất ghét bị làm bẩn, có lẽ đây là cái tật mà ngay từ ngày được rèn ra đã có rồi. Dù sao cách cậu ra đời cũng chẳng vẻ vang gì cho cam. Đọc tiếp “Vai chính lại muốn cướp kịch bản của tôi – Chương 121”