SUPER SEME

Điều thứ nhất: Công luôn đúng. Điều thứ 2: Nếu công sai, xem lại điều 1

 

CHÚ Ý

  • Nhóm edit/dịch truyện đam mỹ sủng công.
  • Không sủng thụ hoặc hỗ sủng (trừ những bộ đầu tiên nhà làm).
  • Yêu công vô điều kiện, có thể chửi nhóm hoặc chửi thụ, nhưng xin đừng chửi công.
  • Vui lòng không bình luận nghịch CP dưới mọi hình thức (ví dụ: công như thụ, công này mà công cái gì, công không xứng làm công, xuống làm thụ đi, thằng ABC này là thụ mới đúng, ủa thằng CDF này phải là công chứ, không thể làm thụ, gia muốn nghịch CP!!! v.v…)
  • Wattpad: https://www.wattpad.com/super_seme
  • Facebook: https://www.facebook.com/Superseme/
  • Cám ơn các bạn đã ghé thăm và ủng hộ

Chương 28: Chính đạo tối cao (7)

Dịch: Kogi

Tiêu Các chủ và An công tử cãi nhau rồi.Vừa sáng sớm chuyện này gần như đã truyền đi khắp Lưu Vân Các, không ai là không biết.

Hai người họ không cãi nhau ầm ĩ như dân lưu manh chợ búa, thậm chí An Minh Hối trông vẫn giống hệt như mọi người, miệng mỉm cười, đối xử hòa nhã với mọi người, không có điểm gì khác thường. Xem tiếp

Chương 6: Bắt đầu đánh cược (2)

Dịch: Qing Qing

Sau khi mọi việc trong nội bộ đã tạm thời được xử lý xong, tiếp theo những mối quan hệ mà Lục Ninh Chu cần phải ổn định lại vẫn còn rất nhiều. Trong đó, người quan trọng nhất cũng chính là người mà anh phải gặp mặt hôm nay, đại công tử của Triệu gia – Triệu Ngạn. Xem tiếp

Chương 5: Bắt đầu đánh cược (1)

Dịch: Qing Qing

Trong tay Mục Thiên đang cầm là đơn thuốc mà bác sĩ tư nhân của Lục Ninh Chu kê cho hắn, hắn chầm chầm bước đi trên con đường trở về nhà của mình. Nửa đêm, hai bên đường chỉ có ánh sáng của những chiếc đèn đường, yên tĩnh đến mức không cảm nhận được hơi thở của con người. Xem tiếp

Chương 27: Chính đạo tối cao (6)

Dịch: Kogi

Đến tối, sau khi tắm xong An Minh Hối tựa vào đầu giường đọc sách, Tiêu Thừa Uyên tắm sau anh chỉ mặc nội y, cầm một chiếc hộp nhỏ tinh xảo và dụng cụ châm cứu đi tới, đốt hương trầm trong phòng rồi cúi người xuống thuần thục cởi áo của anh. Xem tiếp

Chương 3: Tự chương – Lục Ninh Chu

Dịch: Qing Qing

Lục Ninh Chu bốn tuổi thì mất mẹ, nên từ đó về sau bố anh đối với anh lại càng ngày càng nghiêm khắc hơn. Tuy vậy anh không có suy nghĩ gì khác hết, chỉ không muốn phụ sự kỳ vọng của bố mà thôi. Lớn lên trở thành một vị đế vương hắc đạo còn thâm sâu khó đoán hơn cả Lục Phong Hành. Xem tiếp

Chương 26: Chính đo ti cao (5)

Dịch: Kogi

Sáng hôm sau, Quảng Huyên xụ mặt ngồi một mình trong sảnh tiếp khách, mãi đến khi nhìn thấy Phạm Ngữ Lan buồn bực đi vào: “Tiêu ca ca không có ở đây à?”

“Chờ đi.” Hắn cộc cằn nói, tiện thể trừng mắt lườm tiểu thư đang run lập cập bên cạnh: “Tên này làm bắn nước trà, An ca đi tắm rồi.” Xem tiếp

Chương 02: Chương mở đầu – Mục Thiên

Dịch: Qing Qing

Mục Thiên là một tên tiểu tử lớn lên bằng việc xin ăn ở khắp nơi, từ khi hắn ta có ký ức cho đến nay vẫn luôn sinh sống với đám lưu manh quanh đó, rồi làm những việc lung tung, lộn xộn không đâu vào đâu. Hắn ta giống như một quả pháo nhỏ vậy, cái gì cũng không hiểu, chỉ biết hung hăng trừng mắt nhìn người khác mà thôi, là kiểu người sẽ không để cho người khác tùy tiện bắt nạt mình. Xem tiếp

Chương 1: Tự chương – Bố Lục

Dịch: Qing Qing

Lục Phong Hành ngồi ở trong thư phòng, cúi người cặm cụi viết một bức thư. Là một bức di chúc.

Ông đã sống trên đời này được sáu mươi lăm năm rồi. Năm mười tuổi đi theo người cầm đầu đời trước lăn lộn khắp các con phố, mười hai tuổi thì gặp được người vợ yêu quý của mình, ba mươi tuổi thì trở thành một lão đại tiếng tăm lừng lẫy lúc bấy giờ, ba mươi sáu tuổi vui mừng chào đón đứa con trai yêu quý Lục Ninh Chu chào đời, bốn mươi tuổi mất vợ, hơn sáu mươi tuổi thì… Xem tiếp